Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2014

VIẾT NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO


                                      KHÔNG THÀY  ĐỐ MÀY LÀM NÊN

Học trò Công Lý đến thăm và chúc mừng cô giáo Ngọc Quế nhân ngày 20/11/2014

                 Cuộc đời tôi đã trải qua được 74 năm. Trước hết phải cảm tạ muôn lân Bố và Mẹ đã sinh ra mình, nuôi dưỡng mình nên người. Người thứ hai mình phải cảm ơn chính là các Thày Cô, không có sự chỉ bảo dạy dỗ của các Thày  Cô từ ngày còn tấm bé cho tới lúc  bước vào ngưỡng cửa trương Đai học rồi hòa vào cuộc sống, làm việc và cống hiến  thi mình cũng chẳng thể trưởng thành và tạm gọi là thành đạt ,trở thành một con người có ích cho gia đình cho xã hôi như ngày hôm nay. Bởi thế từ xa xưa Ông Cha ta đã có câu " KHÔNG THÀY ĐỐ MÀY LÀM NÊN", đây như là một chân lý đúc kết từ cuộc sống, là một lời răn dạy cho các thế hệ chúng ta hôm nay và muôn đời sau .

               Người Thày đầu tiên trong cuộc đời mình chính là CHA ME  mình. Cha Mẹ đã sinh ra ta rồi dạy ta những bước đi đầu tiên , dạy ta cầm thìa cầm đũa, bưng bát cơm bát canh trong bưa ăn hang ngày, dạy ta cách đi đứng, ứng sử trong mọi ngóc ngách của cuộc sống khi ta lẫm chẫm vào đời. Đến 5, 6 tuổi , cái tuổi ta biết cầm bút ,biết đánh vần   thì ta chính thức được tiếp thu sự dạy dỗ của các Thay Cô. Lên 8 tuổi tôi bắt đầu đến trường làng khi cùng Bố Mẹ tản cư lên Tuyên Quang, tôi nhớ Thày giáo đầu tiên dạy chúng tôi không được khỏe , Thày mắc bệnh phổi nhưng vẫn cần mẫn đem con chữ đến cho chung  tôi , 3 năm học, đến năm lớp 3 thì Thày bỏ lũ học trò " ra đi" để lại nỗi tiếc nhớ cho đám học trò nhỏ. Cuộc đời biến động, rồi tôi cũng không ngờ là mình lại được chọn cùng bao bạn nhỏ khác con em cán bộ kháng chiến vượt biên sang nước Láng giềng để ăn học. Từ đó sự trưởng thành của tôi không thể nào tách rời sự dạy bảo của các Thay  Cô dưới mái trường Lư-Quế trong suốt  5 năm trời đằng đẵng. Vào dịp ngày Nhà Giáo 3 năm trước tôi đã đến nhà thăm Cô giáo yêu quý của mình -Cô Quế, cuộc gặp mặt trò chuyện đầm ấm đày tình nghĩa Thày trò để lại ký ức sâu đậm trong tôi và cuộc gặp đó tôi đã ghi lại trong một bài viết, giờ  tôi vẫn nhớ là tôi hình dung Cô và các Thày Cô khác đã dạy dỗ mình là những" NGỌN NẾN THẮP SÁNG CHO ĐỜI ", nhờ NGỌN NẾN ấy ,nhờ sức lực và tâm huyết của cô Quế, của Thay Quý ...mà tôi đã trưởng thành, đã  nên người  và đóng góp toàn bộ tâm trí và sức lưc  của mình cho gia đình và cho xã hội. Hôm nay lại đến ngày Nhà giáo, các bạn tôi đã đến thăm cô và tôi cũng sẽ đên thăm Cô, tôi luôn yêu quý và giữ mãi những kỷ niệm đẹp về Cô Quế, Thày Quý và các Thày Cô đã dạy dỗ chỉ bảo cho tôi trong suốt cuộc đời mình.

             Bố tôi là một Kiến trúc sư, Ông  khuất núi đã hơn 30 năm rồi, khi còn nhỏ  có lúc tôi nói với ông là muốn đi theo nghề kiến trúc của ông, ông lắc đầu và khuyên tôi hãy làm một nhà giáo , ông đã từng là nhà giáo dạy môn kiến trúc tại trường Thăng Long cùng thời với Đại tương Võ Nguyên Giáp, nghe ông, tôi cũng muôn trở thanh một người Thày, nhưng cuộc đời lại đưa tôi sang một ngã rẽ khác. Tôi học tiêng trung và ra trường về ngành Ngoai giao. May là về cuối đời tôi cũng thực hiện được ước mơ làm Thày của mình, tôi cũng được đứng trên bục giảng dạy môn tiêng trung trong 2 năm tại trường Ngoại giao. Những lúc ấy  từ , trên bục giảng  nhìn xuỗng các học trò  tôi thấy trong lòng tràn đày niêm vui. Giờ tuy không chính thức lên lớp nhưng tôi vẫn có nhiều cô cậu học trò , tôi truyền đạt lại cho họ những kiến thức và kinh nghiệm trong công việc, trong giao tiếp bằng thứ ngoại ngữ mà tôi đã gắn bó hơn 40 năm nay., đến ngày Nhà giáo thật vui mừng khi tôi nhận được những tấm thiếp ghi lời chúc  chân thành của các học trò cũ.
Thày Công Lý chụp vớicác học trò nhân ngày nhà giáo

          Bây giờ tuổi đã cao nhưng tôi vẫn học hàng ngày, sách vở là người thày quý giá của tôi, tôi đã có một tủ sách , nhưng điều quan trọng là hàng ngày tôi đã học được nhiều kiến thức về lịch sử, về mọi mặt của cuộc sông từ trong những cuôn sách đó. Tôi hiểu rằng cuộc sống luôn đày ắp nhưng kiến thức và như một dòng sông chảy bất tận.

          Nhân ngày Nhà giáo, xin được cùng các bạn trong lớp 5 của chúng ta gửi lời chuc mừng nồng nhiệt tới Cô Quế, Thày Quý , chúc các Thày Cô khỏe mạnh sống lâu, an khang ,thịnh vượng.


          Chỉ là những suy nghĩ vụn vặt tôi ghi chép lại nhân ngày Nhà Giáo , ghi lại chỉ để tự mình răn mình : đừng bao giờ quên sự dạy dỗ của các Thày cô , và đừng bao giờ bỏ qua lời dạy của các bậc tiền nhân  : " KHÔNG THÀY ĐỐ MÀY LÀM NÊN ".

      TB :  Sáng 16/11 y hẹn tôi lại đến thăm cô Quế, Cô trò tay bắt mặt mừng , Cô vẫn giữ dáng dấp của người Chị năm xưa ,nụ cười thân quen vẫn  đong lại trên khuôn mặt  phúc hậu, mỗi năm thêm một tuổi nhưng mừng  là Cô vẫn rất khỏe , tôi chúc mừng Cô nhân ngày Nhà  giáo, khi chia tay Cô bảo " Mỗi lân các em đến thăm Cô rất mừng". Tình nghĩa Thày trò thật thắm thiết, sâu đậm.

                                                                                              Công Lý  HN 15-16/11/2014

12 nhận xét:

  1. Hàng năm có rất nhiều "Ngày để nhớ" (kỷ niệm, truyền thống...khác nhau). Nhưng mình nghĩ Ngày Nhà Giáo VN là một trong những ngày có ý nghĩa nhất. Và các Thày Cô giáo là những người để lại ấn tượng rất sâu đậm trong cuộc đời.
    C.Lý có những suy nghĩ về công lao to lớn và tầm quan trọng của Thày Cô giáo, mình rất nhất trí.
    Cảm ơn Bạn đã nói hộ mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn Hải nhiều chắc đang bân hôi Khaccop nhân có Hùng ở bên ấy về phải không, minh muôn xin số điện thoại của Hngf để có việc muốn hỏi, Hải cho biết nhé. Lý

      Xóa
  2. Bài viết của anh thật chân thành và sâu sắc, đem đến cho người đọc sự trân trọng với nghề giáo, trong đó em có chút phần!...Cám ơn anh nhiều!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn em, anh hải đi thăm Cô giáo đây, đi không ?

      Xóa
  3. Bạn là người giàu cảm xúc, cứ mỗi khi đến dịp kỷ niệm nào đó bạn đều có những cảm xúc và suy ngẫm rất sâu sắc, cảm động và lại chia sẻ rất chân thành với bạn bè khiến mọi người đều đồng cảm. Thật quý. Cảm ơn bạn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sống để " cảm nhận " và "sẻ chia" luôn là tâm niệm của mình, cám ơn bạn nhiều., mừng là chung mình lại sắp được gặp nhau rồi.

      Xóa
  4. Mình cũng có nhận xét như bạn LTH : Công Lý là người giầu cảm xúc. Nhiều việc làm của Công Lý xuất phát từ con tim yêu thương, nhân ái và khi thể hiện thành thơ thành văn thì rất giầu cảm xúc . Mình đã nói chuyện trực tiếp với chị Quế đúng vào lúc 2 cô trò chụp tấm hình trên đầu bài. Bây giờ nhìn ảnh cô, thực lòng mình thấy có chút ...ngậm ngùi ...Thời gan đi quá nhanh, mới đấy mà đã 60 năm- hơn 1/2 thế kỷ. Chị Ngọc Quế , chị giáo viên chủ nhiệm, phụ trách Đội thời Lư Sơn-Quế Lâm xinh đẹp nhanh nhẹn bây giờ đã mắt mờ, chân yếu ...Nghe tiếng chị nói thì vẫn sang sảng, nhưng nhìn ảnh thì ...Chị cười bảo : chị đi lại khó khăn rồi, không thể tự mình vào SG thăm các em được. Chị rất nhớ các em, cả hình hài nét mặt lẫn tính tình . Ngày nào chị cũng vào trang Blog lsql để gặp gỡ các em, cho đỡ nhớ ...Ôi, cô giáo kính yêu của chúng em. Chúc chị sức khỏe- vui sống với mọi sự tốt lành, chị nhé !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. " Ngọn nến " thắp mãi cho đời cũng phải cạn đi, sức khoe của Cô Quế cũng yếu đi nhưng mãi mãi " ngọn nến " ấy vẫn " lung linh" trong lòng mỗi chúng ta.

      Xóa
  5. Tư tưởng ''Tôn sư trọng đạo '' Vẫn trong cốt cách của người Việt Nam đã tựu ngàn xưa Và sẽ mãi mãi như thế -

    Trả lờiXóa
  6. Chúc mừng anh nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11
    Chúc anh sức khỏe bình yên, luôn là học sinh ngoan trong mắt cô giáo và luôn là người thầy mẫu mực trong mắt các em học sinh (~_~)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nghe cảm động quá ,chân thành cám pơn bạn rất nhiều

      Xóa