Thứ Năm, ngày 18 tháng 8 năm 2016

LỄ VU LAN


                                                  NGÀY BÁO HIẾU CHA MẸ

   
                                       " Tình Mẹ " và " Công Cha " , cứ đến ngày rằm thang 7 là Ta lại nhớ " Lễ VU LAN". Không biết có phải chỉ ở Việt Nam mình mới có ngày lễ này. Đây là ngày lễ được ghi nhớ theo triết lý của đạo Phât. Đến ngày này tôi lại nhớ về những kỷ niệm xưa , về hình ảnh Cha Mẹ mình những năm tháng Họ còn hiện hữu trên cõi đời.
         Một kỷ niệm với Cha mà tôi không bao giờ quên. Đó là năm 1952 trong kháng chiên chông Pháp. Năm đó tôi 11 tuổi ở với mẹ và mấy anh chị tai Huyên Sơn Dương tỉnh Tuyên Quang. Một hôm tôi tự nhiên bị sốt cao , họng sưng tấy lên không nuốt được thức ăn, tôi khóc ròng, mẹ va mấy anh trai rất lo lắng.  Bố tôi công tác mãi trên An toan khu ( gọi tắt la ATK ) không hiểu sao ông biết tin đã đạp xe mấy chục cây số về rồi lại lội suối băng rừng đèo tôi lên nơi làm việc để chữa bệnh. Nhờ có bố đưa kịp thời đên bệnh viện của Trung ương , tôi được bác sỹ Nguyễn Hữu Tước chuyên về tai mũi họng phẫu thuật căt amedan nên đã khỏi bệnh. Bố tôi đèo tôi đi thật vất vả qua suối qua đèo, tôi ngồi trên khung xe đau ê ẩm nhưng không một lời kêu ca. Tình thương của  Cha đã cứu tôi khỏi cơn nguy nan. Một kỷ niệm mà tôi còn nhớ mãi. Bây giơ ông đã ở nơi xa xăm cõi vĩnh hằng, nhớ ông ngày này tôi thắp một nén nhang  cầu mong cho linh hồn ông thanh thản nới thiên đường.
                                                                   
                                                                                                              Công Lý ngày Rằm thang 7.

Thứ Tư, ngày 20 tháng 7 năm 2016

THƠ...THƠ


                                   



 
                                        GIỌT THỜI GIAN
                                         

                          Anh nghe một giọt thời gian
                          Rơi vào đáy mắt mơ màng thẳm sâu
                          Giờ này em ở nơi đâu
                          Để mình anh với nỗi sầu miên man ?
                          Thiên đường chốn ấy xa xăm
                          Quanh anh  chỉ thấy bóng đêm cuộc đời
                          Vầng trăng khuyết , dòng sông trôi
                          Mà nụ hôn vẫn bồi hồi con tim
                          Trong hư vô giữa lặng im
                          Mình anh thôi với lung linh ánh ngà
                          Thời gian gõ nhịp thu ba
                          Em  ơi, đừng khóc  lệ nhòa hoàng hôn..

                                                                       Công Lý       20   tháng 7 năm 2016  
                       


             TÂM SỰ CỦA NGƯỜI VIẾT :

             Tôi viết bài thơ này lấy ý tưởng từ môt câu chuyện có thật , một mối tình như trong truyện cổ tích trải qua nhiều hạnh phúc, tràn ngập tình yêu thương và cũng thấm đẫm nước mắt của sự cay đắng nhọc nhăn.
             Chàng tên Lộc còn nàng tên Hằng , Hằng quê gốc Hà Tĩnh vào lâp nghiêp ở Thành phô Hồ Chí Minh,, Lộc làm việc ở thành phố Vũng Tàu , họ quen nhau và yêu nhau như bao căp đôi khác, tình yêu đep như trong truyện cổ tích. Nhưng một biến cố đã xảy ra ,Hằng đang khỏe mạnh sức tre tuổi 20 cô hăng say làm việc và cũng yêu hết minh , đột nhiên môt hôm đang trên đương đi làm cô bông gục ngã, đưa vao bênh viện sau nhiều xet nghiêm kết luân đang buồn nhât là cô mắc căn bệnh ung thư máu quai ác, gia đình Hằng nghèo khó nhưng đã dành tất cả của cải sức lưc để cưu chữa cho đưa con gái  yêu của mình. Lộc biết tin đã vào viện và luôn ở bên người yêu và anh nguyện sẽ cung người mình yêu vượt qua bão táp để đi trọn cuộc đời. Hằng đã rơi nhiều lệ nhưng cô vẫn kiên cường vươt lên để chiến đấu với bệnh tât ..Thời gian còn lại của Hằng và tình yêu của cô nữa chỉ còn được tính từng giọt ..từng giọt , cảm giác cô đơn tuyệt vọng đã đến với Lộc  nhưng anh vẫn luôn sát canh bên người yêu .....

             Mong là điều kỳ diệu sẽ xay ra Hằng lành bệnh để trở về với cuộc sống, với cha me , và với người yêu vẫn đang sát cánh bên cô để giành lại cuộc sống . Cầu chúc cho tình yêu của họ được vẹn tròn ...          







                         


                     
                                         




Thứ Ba, ngày 12 tháng 7 năm 2016

SUY NGẪM HẬU EURO



                                          NHỮNG GIỌT NƯƠC MẮT...NHỮNG NỤ CƯỜI


                         Thế là một mùa EURO sôi động đã đi qua , điều còn lại với  các ngôi sao bóng đá, với các đội bóng hình như chỉ còn là  Những giọt nước mắt và những nụ cười , còn với tôi đó là những suy ngẫm ,những bài hoc.......
                         Bồ Đào Nha đãchiến thắng, con đường đến đỉnh vinh quang  đày gian nan, nhưng sau 12 năm chờ đợi mỏi mòn họ đã đã giành được chiếc Vương miện trở thành nhà Vua mới cua bóng đã Châu Âu. Bao nhiêu nước mắt đã rơi để rồi cuối cùng có được nụ cười chiến thắng. Không ai quên được hình ảnh của " Siêu sao" Ronaldo gục ngã trên sân ,  những giọt nước mắt đã rơi tới 3 lần , những giọt lệ vui sướng sau những khổ đau tưởng chừng khó vượt qua được. Cuộc chiến nào chăng có kẻ thắng người thua. Thành thực mà nói , các cầu thủ Gà trông Gu-loa đã chơi không tồi nhưng thần may mắn đã không mỉm cười với họ , ước vọng chiến thăng để xua tan đám mây mù đang bao phủ một nước Pháp suy yếu vì chia rẽ đã không thành hiện thực, nhưng bóng đá là vậy và cuộc sông cũng là vậy. Tất cả rồi sẽ qua đi ,  những kẻ khủng bố tàn ác đã không làm nước Pháp run sợ thì việc chượt chân không với tới được chiếc Cúp vô địch EURO làm sao có thể cản trở nước Pháp vượt qua nhưng khó khăn thách thức nghiệt ngã trước mắt để tiếp tục tiến lên trong tiến trình hoàn thiên một châu Âu thống nhất và vững mạnh cho dù nước Anh đã ra đi rời khỏi Liên minh này bỏ lại phía sau cả một khoảng trống vô tận.

                        Bóng đá có quy luật riêng, không phải đội mạnh là thắng đội yếu thì thua, một Iceland nhỏ bé đã đánh bại đôi Anh hung mạnh nhiều sao , cũng không có đội nào đứng mãi trên đỉnh cao được , Tây Ban Nha , Đức rốt cuộc cũng phải xách valy vê nước trước cuộc tỷ thí cuối cùng . Bài học của người Bồ chinh là sự Kiên trì, nhẫn nại 12 năm chờ đợi cuối cùng cũng đạt được muc tiêu lên đỉnh Châu Au. Dối với cuộc đời mỗi con người cũng vậy thôi. Thư kinh đa dạy :  " phải có nhẫn nại công việc mới xong " , làm việc gì cũng phải kiên trì ,vất vả gian nan vượt qua được chính bản thân thì mới đạt được mong muốn, chẳng có cái gì là từ trên trời rơi xuông cả , biết là thế nhưng có phải lúc nào cũng làm được đâu nhất là khi đã chạm đên tuổi già. Tôi thích xem bóng đá lắm đó là "Niềm đam mê " nhưng ở vào cái tuổi quá cả " cổ lai hy" này rồi thì muôn hàng đêm thức mà xem hết một trận đấu lúc 2 giò sáng cũng không dễ   gì, cũng phải kiên trì nhẫn nại , thức đêm lại muôn ăn cái gì đó, ăn bát mì tôm hay uống cốc bia...  nhưng rồi biết là có hại ,chẳng hay ho gì cho sức khỏe thế là phải kiên nhẫn loại ra khỏi đầu cái ham muốn ấy  chuyện nhỏ "như con thỏ" còn thế huông gì nhưng chuyện to tat của cuộc đời.

                        Sau nhưng đêm thao thứcc dõi theo trái bóng giờ là lúc lấy lại tinh thần tập trung cho công việc đang còn dở dang thậm chí mới chỉ bắt đầu , đó là việc tôi   bắt tay vào viết hồi ký. Mấy hôm trước tình cờ có việc đi qua phô Trần Hưng Đạo tôi đã ghé vào thăm bạn Xuân Hoài , ngồi chờ ở phòng khách thấy xung quanh toàn là sách, câu chuyện ngắn ngủi với bạn cũng lại xoay quanh viêc "rùi mài kinh sử" tìm kiếm tài liêu để cho ra đời nhưng " tác phẩm " của riêng mình, tinh thần miệt mài chăm chú với công việc của bạn đã để lại ấn tượng sâu đậm cho tôi và là niềm cổ vũ rất thiết thực với tôi để tôi có thể hoàn tất ước vọng  của minh, xem ra đây mới thực sư là "Niềm đam mê " cháy bỏng của tôi, hy vọng là tôi có đủ tự tin, đủ kiên trì nhẫn nại để thực hiện hoài bão của mình.

                                                                                                       Công Lý  12/7/2016


Thứ Năm, ngày 30 tháng 6 năm 2016

NIÊM ĐAM MÊ ( 2 )



                          NHỮNG  HẸN HÒ ...GIỜ ĐANG KHÉP LẠI

                 Tháng 6 nóng nực , oi ả, đày ắp các sự kiện nóng bỏng, sôi động xen lẫn những xót xa chua cay, .. đang dần trôi qua ..
                 Tôi vẫn đang nói về " Niềm đam mê" của mình, đam mê với trái bóng tròn lăn trên các thảm cỏ ở 10 thành phố nổi tiếng của đất nước hình lục lăng, Paris, Lyon , Mac-xây .. Gần một tháng đã trôi qua đến hôm nay chỉ còn lại 8 đôi, những ngày tới chắc chắn chúng ta sẽ được chứng kiên những cuộc đọ sức máu lửa nhất loại trừ nhau để cuối cùng chỉ còn một đôi, một quốc gia, một sắc áo duy nhất lên ngôi vương.
                              " Những hẹn hò ..gìơ đang khép lại "

            Câu thơ này cũng là lời một bài hát của Trịnh Công Sơn sao lại quá đúng cho hoàn cảnh hiện nay của cuộc chiến ở hồi kết của mùa EURO 2016 trên đất Pháp ? " Nhà Vua" EURO  4 năm qua Tây Ban nha đã bị phế ngôi vương bởi ITALIA một " Đại gia" vừa trở lại . Đôi bóng Xứ Sương mù với một đội hình trẻ trung đày sưc sống gục ngã thê thảm trước đội quân của Xứ sở "tí hon " Iceland vỏn vẹn có 33 nghin dân. Thật " bi tráng " và cũng thật  "hùng vĩ",đã có bao nhiêu " ngôi sao" lừng lẫy , như Ronado của BĐN , Lewanski của Balan, Roney,  của Anh đã tắt ngấm để nhường chỗ cho những ngôi sao mới chỉ le lói ở chân trời nay vụt bùng sáng... Bóng đá quả là có quy luật riêng của nó , những đổi thay về chiến thuật , cuộc đọ sức giưa các HLV, sư đua tranh không khoan nhựợng giưa các cầu thủ và cả những tiếng còi oan nghiệt  của các ông " Vua"  áo xám trên sân cỏ ... đã tạo nên sức lôi cuốn thần kỳ và đó cũng chính là nguồn gốc của " niềm đam mê " mà tôi đã chia sẻ cùng bạn, Ai sẽ là  nhàVua mới ở châu âu , những cuộc hò hẹn sẽ lên ngôi với TBN và Anh  hay Croatia  đã khép lại rôi , Đức , Pháp, Bồ, Italia  ai sẽ lên ngôi ?  hay biết đâu lại là "ngôi sao " lóe sang Iceland ?            Thôi hãy cứ chờ đợi với nỗi thôn thức và niềm đam mê bất tận ...

             Nhưng tháng 6 không chỉ có EURO mà còn có những sự việc khác đôi khi đã làm cho " niềm đam mê" của chung ta đượm nỗi buồn khó tả. Dù có mê say bóng đá đên đâu thì mỗi chúng ta khó có thể dửng dưng trước những biến cố đau lòng đã xảy ra với 2 vụ liên tiếp các máy bay cua Không quân VN lâm nạn trên biển đông thuộc hải phận và không phận của VN mình, thương tiếc và đau xót
                 " một người về chín người đi
                  Biển sâu sao chẳng biết gì nỗi đau ?"
   Ai đó đã viết nên câu thơ đày chua xót này , dĩ nhiên là thương tiếc vô hạn, là xót xa tận đáy lòng  rồi  ,nhưng sau cơn mê vi đau đớn liệu có ai trả lời được câu hỏi " vì sao xảy ra các tai nạn đó ? có nguyên nhân khách quan nào không ? những cơ quan có trách nhiệm đã làm hết sức mình để ngăn chặn thảm họa đó chưa ?  Chúng ta chỉ còn biết chờ đợi thôi.
           Vậy " những hẹn hò " sẽ điều tra đến cùng, sẽ làm sáng tỏ mọi uẩn khúc,  liệu có được thưc hiện không hay là " Giơ đây đã khép lại'  ?

                       Xin để các bạn lên tiếng .

                                                                                                      Công Lý 30/6/2016

                         

               

Thứ Tư, ngày 15 tháng 6 năm 2016

NIỀM ĐAM MÊ




                                                              ĐAM MÊ ...  NGHIỆT NGÃ


                Chắc chắn là bất cứ ai cũng có và luôn theo đuổi một niềm đam mê nào đó , cho dù đôi khi niềm đam mê đó luôn là nghiệt ngã.

                Trong cuộc đời mình tôi có 2 niềm đam mê, đó là Âm nhạc và bóng đá. Tôi nói chuyện này với Cụ Tú Riềng thi Cụ bảo : " tớ biết thừa cậu không chỉ có 2 cái đam mê ấy , cậu còn thư đam mê khác nữa dù chẳng bao giờ nói ra .."Tôi chỉ lặng thinh ,không gật đầu cũng chẳng phủ nhận, có điều hôm nay tôi không viết vê niềm đam mê âm nhạc, tôi chỉ muôn nói tới niêm đam mê trái Túc cầu, đơn giản chỉ vì giải bóng đã châu Âu EURO đang diễn ra.

                 Một tuần đã trôi qua kể từ khi trái bóng tròn bắt đầu lăn trên sân vận đông nổi tiếng của thủ đo Paris nước Pháp. Chủ nhà của EURO lần này nước Pháp đang trải qua những ngày tháng đày thử thách, nạn khủng bố như một quả bóng  treo trên các sân vận đông khắp nước Pháp , nó có thể nổ bùng  bất cứ lúc nào, đình công bãi thị vẫn đang diễn ra hàng ngày,  gìòng sông Sen vẫn êm đêm trôi tôn thêm vẻ đẹp của Thủ đô Paris bông nhiên dâng nước tuôn trào gây ra ngập úng ... Nhưng rồi trái bóng vẫn lăn, tất cả trở ngai đó đều không ngăn được niêm đam vê với trái Túc cầu của những người hâm mộ ở Pháp và  24 nước châu Âu có đội bóng tham dự giải lân này. Còn với tôi thì dù cái nóng ở Hà Nội đã lên đến tột đỉnh, dù phải thưc thâu đêm cũng không ngăn cản  niêm đam mê được thưởng thức những trận cầu nảy lửa của 24 đội bóng đua tranh trong EURO lân này.

               Nhưng niềm đam mê này của tôi luôn nghiệt ngã , nghiệt ngã bởi tôi đã " chạm" đên tuổi "cổ lai hy" vài năm nay rồi, không còn đủ sức để mà theo dõi cả 51 trân  đấu giưa các " kỳ phùng địch thủ", nhưng đội bóng tên tuổi một thời như Đức, Anh, chủ nhà Pháp, và cả nhưng Tây ban nha , Bỉ, Italia nữa. Nghiệt ngã nữa là khi phải thức đêm dù Bà chủ rất tâm lý thương tình đã dành sẵn cho tôi một nồi cháo gà , kèm với bia và nhiều thức nhắm nữa ..nhưng giờ tôi cũng không con hứng thú và khả năng để ăn, để uống nữa, với lại con cái đi xa cả hai vợ chông già chỉ có tôi là đam mê trái bóng tròn thôi, xem một mình mất đi cái thú cùng nhau nốc bia và luôn mồm tranh cãi như những giải EURO trước đây khi tôi con trai trẻ  gặp gỡ bè bạn trong những quan bia có khắp nơi ở Ha Nôi. Nhưng thôi dù sao mình vẫn con thức đươc, ăn được ngủ được để mà theo với trái bóng lăn hàng đêm thế là hạnh phúc lắm rồi, đôi khi tôi tự hỏi : không biết cuộc đời mình còn được xem bao nhiêu giải EURO nữa ? nhưng trái bóng lăn đã xua tan ngay nhưng suy nghĩ "dớ dẩn " đó của tôi , chẳng việc gì phải nghĩ ngợi lung tung ,cứ " bình tĩnh sông" cứ ung dung tự tai để lướt theo trái bóng hàng đêm , cuộc đời có gì đẹp hơn là thưởng thức những khoảnh khắc tuyệt vời khi trái bóng được sut tung lưới và bên tai là những tiêng reo hò bât tận ?

   Tôi không mấy quan tâm xem đội nào vô địch,  có thể là Đức , Pháp chăng? tôi thich sự bất ngờ và đột biến kiểu như đôi Italia bi đánh giá thâp ở giải này lại hạ Bỉ đội có nhiêu ngôi sao là ưng viên vô đich với tỷ số 2 -0, Irlen lần đầu tham dự lại cầm hòa Bồ Đào nha có danh thủ Ronando..

   Cuộc chiến còn dài , con nhiều " Sô " diễn hay để NHM như tôi theo dõi. Nhà báo Vũ Công Lập bình luận bóng đá khá hay, ông nói  : xem EURO để  ghi nhớ các ngôi sao , các câu thủ, các HLV  các đội bóng, chờ đợi nhưng pha bóng hay, những bất ngờ... tôi cho là nói thế vẫn chưa đủ . Xem EURO còn là để xem đội ngũ các nàng WAGs ( Vợ và bồ) của các câu thủ nổi danh nữa, những HLV

nào dám để cho các nàng WAGs đi theo các câu thủ ,gặp gỡ họ trước lúc xung trận, không mấy người dám quyết thế , vì đội ngũ vô cùng hấp dẫn này có thể kích thích các câu thủ đá hăng hơn ghi nhiều bàn hơn nhưng cũng có thể đem lại hậu họa vô lường trên đủ mọi khia cạnh, họ có thể ngốn tới 200 triêu EURO mội mùa bóng đấy và còn có thể triệt hạ luôn sức khỏe của các chàng danh thủ... đố ai mà thoát được cửa ải nay , " Anh hùng nan quá mỹ nhân quan " mà...

    Trái bóng vẫn đang lăn .. ngày 10/7 sẽ ngã ngũ đội nào lên đỉnh vinh quang..hãy đợi đấy , lúc ấy tôi sẽ viết tiếp...
                                                                                                15/6 /2016      Công Lý


Thứ Hai, ngày 06 tháng 6 năm 2016

NÓNG QUÁ NÓNG QUÁ



                                             EM ƠI !  HÀ NỘI ....NÓNG

   
                 Có lẽ chưa có năm nào Ha Nôi lại  nóng như mùa hè năm nay.
                       Nóng thật , nhiệt độ giữa trưa mấy ngày qua đã lên 4O độ tuy chưa đến mức nóng như bên Ân Độ lên tới 50 độ c và đã có một số người chết vì nóng , ở VN mình, ở Hà thành này may là chưa đên mức ấy, nhưng như thế này cũng đủ phiền phức và làm đảo lộn cuộc sống của nhiều gia đinh , nhất là ảnh hưởng nhều đến sức khỏe của những người già  trên cả " cổ lai hy" như chung ta. Mấy ngày nóng vừa qua tôi cảm thấy rất mệt , uông nhiều nước hơn, ra mồ hôi nhiều, đêm thường khó  an giấc, Bà xã tôi thì huyết áp có luc tăng cao, người có lúc lả ra may Bà xã tôi là bác sỹ nên biết cách phòng tránh kịp thời. Nắng thế nên tôi chả dám ra đường nữa , khi có việc phải đi tôi nghĩ ra cách lấy một khăn mặt tẩm nước mát đội lên đầu rồi mới đôi mũ bảo hiêm khi đi xe máy, công hiệu ra phết , đỡ hẳn cãi nóng rát vỗ vào mặt . Co lúc ra đường đi trên con đương láng bê tông nóng như đổ lửa tôi tự nghi chẳng  cứ  gì " người nghệ sỹ " mà minh chỉ là la thảo dân thôi  cũng  " chẳng nhớ nổi tên một con đường" nữa. Thường ngày tôi hay thích hát bài " Em ơi ! Ha Nội phố " bây giờ thì phải đổi thành  : " Em ơi, Hà Nội ..NÓNG " rồi. Hà Nội còn may là tuy cũng có nơi thiếu nước ngọt nhưng ít thôi nhưng ở miền Trung " quê choa" thì người dân mới thực sự khôn khó , nhiều nơi không có lấy một giọt nước và thế là cơ hội cho những kẻ trục lợi kiêm lời trên nỗi khổ của đông bào mình. Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu óc chung ta là : chính quyền đã thực sự lo cho người dân chưa ? hay là lợi dung cơ hội để trục lợi để kiếm lời.  Khăp cả nước nắng hạn đang gây hại làm điêu đứng người dân ,Chính Phủ đã quan tâm , vị Thủ tướng có mái đầu " nghiêng" đã cúi xuông lắng nghe tiêng kêu cứu cua người dân , nhưng những quan chức dưới quyên Ông có phải ai cung lắng nghe nỗi thống khổ của người dân không ? ai cũng đứng ra lo chạy từng giọt nước  cho dân không ? Lại nói trong lĩnh vực đầu tư, cái kiểu " Chinh phủ rải thảm mời gọi đâu tư , nhưng chính quyên bên dưới thì rải đinh  để vòi vĩnh để nhũng nhiễu doanh nghiệp"  thì làm sao doanh nghiệp phát triển được, làm sao đất nước này có thể vươt lên để theo kịp người ta ?
        Cái nóng do thiên nhiên gây ra là một nhẽ  chẳng ai chống lại được ,nhưng còn cái "         NÓNG " khác do con người gây ra thì mới thật sự đáng sợ. Gân đây , những tin tức  nóng về đủ loại tai nan thương tâm làm cho chúng ta càng thấy bức bối băn khoăn. Nào chuyện Ca nô sà lan húc đổ cầu Ghềnh gây thiệt hai hang trăm tỷ, nào la vụ cháy nổ ở Binh Thuân, mới nhất là vụ chìm tàu du lịch trên sông Hàn tai Đà Nẵng cướp đi sinh mạng 3 ngươi có hai cháu nhỏ, vụ lật xe bên Lào 8 người bỏ mạng, tất cả đều là do chủ quan con người cố tinh gây ra chỉ vì đông tiền, vì lợi nhuận trên hết   Những chuyên đau lòng ấy..chẳng lẽ không lay đông trái tim hàng triều người Việt chung ta sao ? những tin nóng  kiểu này hẳn đang làm dấy lên những câu hỏi về trách nhiêm của các cấp chính quyền ở các đia phương trên cả nước.
     

                     Thôi thi cái nóng do ông trời gây ra ta chẳng làm gi được ngoài chuyên cố gắng quan tâm , chia sẻ, đùm bọc lấy nhau để vượt qua , nhưng còn cái " nóng" do con người gây ra thì xin các cấp chính quyên, các quan chức  ở TU và các đia phương hãy làm hết trách nhiêm của mình với dân với nước để đông bào đỡ khổ, để cái nóng không còn làm khó được người dân , biết đâu ông trời nghe được lới câu khẩn mà thương tình châm dứt cái nóng cái hạn cũng chưa biết chừng.

  Nóng thế này mà viết dài thi ai đọc đây , nhưng tôi viết  và ghi lại sự suy ngẫm của bản thân mình thôi , cám ơn bạn nào không ngại nóng , vào thăm nhà tôi để đọc bài viết này.


                                                                          Một ngày đáng nhớ với 3 con số 6.
                                                                                         6/ 6/2016
                                                                                        Công Lý

Thứ Hai, ngày 23 tháng 5 năm 2016

CHUYỆN NHỎ...




                                    PHẢI CHĂNG " TẤT CẢ ĐỀU LÀ CHUYỆN NHỎ  " ?


                  " Tất cả đều là chuyện nhỏ " là tên một cuôn sách nổi tiếng và bán rất chạy của tác giả Richard Carlson.  Trong cuôn sách tac giả nêu lên một thực tế là ; đôi khi đối mạt với một tin xấu, một điều gì đó khó chiu làm cho mình thất vong , nhất là trược những nghịch cảnh, hầu hết mọi người đều có sự phản ưng theo hướng tiêu cực và đôi khi là thái quá , thổi phông mặt tiêu cực của sự việc ,thậm chí " việc nhỏ xé ra to ". Tác giả đưa ra lời khuyên và coi đó là những " bí quyết" để ứng xử trong cuộc sống.  Những bí quyết đó rất đơn giản , đó có thể là :
             
                            - Đừng chấp nhặt những chuyện nhỏ
                            -Đừng cầu toàn thái quá
                            - Dừng ôm đồm quá
                            - Hãy sống an nhiên
                            - Chấp nhận sự thật " Cuộc sông vốn dĩ không công bằng "

   và nhiều lời khuyên khác nữa ...

                  Dĩ nhiên điều tác giả nói phần lơn  đều có vẻ đúng và được chứng thực trong đời sông hang ngày , tuy vậy có phai " tất cả đều là chuyện nhỏ " không ? Dưới nhiều góc độ khác nhau thì cũng không hẳn như vậy , tôi nghĩ vân đề là quan niệm thế nào là chuyên nhỏ, trong thực tế có những sự việc đơn giản không việc gì phải làm ầm ĩ lên , nhưng cũng có những việc rất hệ trọng người ta lại muốn thu nhỏ nó lại rồi cuối cùng là xóa bo nó , vậy đấy đâu phải la chuyện nhỏ ? Có người còn vận dụng một câu nói từ thời cổ xưa coi đó là phương châm ưng xử trong cuộc sống : "  Việc to hóa nhỏ , việc nhỏ hóa không ", trong nhiều trường hợp thi đúng thôi, nhưng cũng không hẳn là như vậy.  có lẽ quan trọng là ở cách vận dụng.
                Bản thân tôi cũng suy ngẫm nhiều về việc này , từ chuyện của đất nước dân tộc đến chuyên của gia đình  và chính bản thân mình. Chuyện to tát của đất nước thôi chẳng nói làm gi, nhưng cái kiểu chuyên làm ăn của cửa hang " chào buổi sáng" ở trong Thành phố chỉ vi châm khai báo có mấy ngày mà bị " khởi tố " rôi cái ông Quận phó công an lại bảo " chuyện nhỏ như cái móng tay " thi quả thật chẳng nhỏ tý nào, nó "to" đên mức Thủ tướng phải vào cuộc.. Đó là chuyên của Quốc gia , còn chuyện bản thân thì  tôi thấy có lúc chuyện tày trời xảy ra với mình lại chỉ nên coi là " chuyện nhỏ" thôi.  Cũng như nhiều bạn cùng lớp tôi đã ở vào cái tuổi quá cả " cổ lai hy" rồi, năm nay sức khỏe thấy rệu rã ,mệt mỏi, nhiều lúc thấy ngán ngẩm cho cái tuổi già, hai đầu gôi chân tôi đã thoái hóa năng lắm rồi, đi lai khó khăn có lúc muốn khuỵu xuống , lúc đó xem lại mấy lời khuyên của tác giả cuôn sách thi thấy rất đáng để suy ngẫm và làm theo , hãy cứ coi chuyện cái chân " hỏng" là "chuyện nhỏ" và hãy quên nó đi để đến với cuộc sông 'an nhiên ", con người làm gi có sự  hoàn hảo , đâu phải là cái máy, mà cái máy dùng nhiều rồi cũng có lúc hỏng mà, thế nên già rồi cơ thể " thoái hóa" là chuyện đương nhiên, chẳng ai khác ngoài bản thân mình có thể giúp ta đứng lên sau một cú vấp ngã để rồi đi tiếp chặng cuôi của cuộc đời. Với cách suy nghĩ có phàn đơn giản như thế, hôm vừa rồi tôi bất ngời nhận được khỏan tiền " hiệu đính" các bài dịch sang tiêng Trung do Học viện NG thuê dịch , món tiền cũng không lớn gì song cũng đủ cho một bữa nhâu, thế là tôi rủ ngay ông bạn Hữu Hùng đi đánh chén , mùa hè trời nóng chung tôi vẫn đi tìm quán " chả cá " để chén tạc chén thù, trong bữa " tiệc "  chung tôi cũng không quên gọi điên cho ông ban Q Trung mãi trong Sai gòn để thông báo và hẹn khi bạn ra HN cả 3 sẽ lai đi đánh chén thưởng thưc món "chả cá " của Thu đô, hai chung tôi uông bia xả láng luôn mặc cho bệnh "gout" vẫn đang đe dọa tôi mỗi khi uông bia, ông bạn tôi nâng cốc cười khà khà nói với tôi :  " mừng cho hai ta vẫn đang còn sống ung dung trên cõi đời này " . khi ra về  thanh toán rồi sờ túi tôi vẫn thấy còn rủng rỉnh, quan trọng nhất là đồng tiền do mình làm ra , và cuộc sống dù nhàm chán đến đâu, cơ thể dù rệu rã đến đâu  thì vẫn có những khoảnh khắc lóe sáng , vui vẻ để rồi quên hết sự đời như thế đó, trong  phút chốc hai chung tôi bỗng thấy thật thoải mái , ung dung tự tại , lúc này chỉ muốn thốt lên một câu : '' Cuộc đời vẫn đẹp sao ..."  khi chia tay ông bạn   nói lời cảm ơn, còn tôi chỉ một câu đơn giản :" chuyện nhỏ" ấy mà.

   Trong cuộc đời có lẽ không phải " tất cả là chuyện nhỏ " , nhưng đôi khi ta cũng cần áp dụng phương châm đó, để làm gi ? chắc không phải " để gió cuốn đi " mà là để chúng ta tự tìm lấy một cách ứng xử thích hợp va thỏa đáng trong cuộc sống hàng ngày.

    William James đã có một câu nói chí lý đáng để suy ngẫm  :

       " Khám phá vĩ đại nhất ở thế hệ của tôi là con người có thể thay đổi cuộc đời mình bằng cách  thay đổi chính thái độ sống của  mình. "

                                                                                        Công Lý  23/5/2016
        "
                   

Chủ Nhật, ngày 08 tháng 5 năm 2016

NGÀY CỦA MẸ

                                     


                                                  MẸ ƠI !CON YÊU MẸ.

               Mỗi năm " NGÀY CỦA MẸ " không cố định mà thường rơi vào ngày chủ nhật thư 2 của tháng 5 vây năm nay là mung 8 tháng 5.

               Ai cũng có một người Mẹ , người ta thường nói ;
           
                Không ai thương con bằng mẹ
                Không ai yêu mẹ bằng con

            Đến ngày này tôi lại nhớ về người mẹ kính yêu của mình.  Mẹ tôi sông trên đời chỉ được 66 năm, trong kháng chiên chông Pháp  gia đình tôi tản cư lên Tuyên Quang Việt Bắc , 7 anh chi em chung tôi đều sống nhờ công sức lao đông cần cù của Mẹ, 3 anh lơn thoat ly  tôi ở nhà giúp mẹ tăng gia sản xuất quốc đất trông ngô sắn cho đên đầu năm 1953 tôi được cho sang trương QUẾ lÂM ăn học. Sau ngày miềm nam giải phóng Mẹ tôi trở về Huế gặp lai họ hàng , gặp người em trai ruột tôi gọi là Cậu , tôi cùng đi với Mẹ , những ngày đó Mẹ vui lắm, trở về Ha Nội Me tôi chỉ đau đáu làm sao chuyển hẳn về Huế sông những ngày cuối đời ,nhưng hoan cảnh chưa cho phep. Năm 1976 mẹ tôi vào Huế một lần nữa rồi đi lên Đà Lat thăm người em trai, không ngở người đi rồi thì đi mãi không bao giờ trở về với anh em chúng tôi nữa. Khi Bố và mấy anh em vào đên Khánh Hòa nơi mẹ bi tai nan giao thông thì chung tôi đã không còn được nhin măt mẹ nũa. Mẹ đã năm lại đó ở nghia trang của đia phương, phai hai mươi năm sau Bố va mấy anh tôi mới đưa được hai cốt của mẹ ra Băc,sau năm 1982  Bô tôi cũng qua đơi chúng tôi dã  đưa được mẹ về Văn Điển năm bên cạnh Bố, chắc trên trời cao mẹ cũng vui lòng và thanh thản. Cứ mỗi lần nhớ Mẹ là tôi lại thấy hiện lên khuôn mặt đôn hậu và nụ cười hiền từ của mẹ. Nhơ Mẹ tôi  luôn ân hận vì những gì mình chưa làm được như lời mẹ dăn, như những điều khi con sống mẹ thường mong mỏi , tôi chỉ còn biết ;

             Me ơi , con ngàn lần xin lỗi    
             Con sẽ không làm mẹ buồn nữa đâu
             Con cầu mong mẹ thanh thản trên trời cao  
             Con muốn nói một câu : con yêu mẹ , mẹ ơi, con yêu mẹ.

        Nhân  " Ngày của Mẹ " xin chúc cho toàn thể các bà mẹ trên đất nướ Viêt Nam mạnh khỏe an lành , thành đạt , hạnh phúc bên chông con.

                                                                                              Công Lý 8/5/2016

Thứ Hai, ngày 18 tháng 4 năm 2016

NGHĨ SUY VỀ CUỘC ĐỜI



                                       HỌC ĐỂ BIẾT CÁCH  : " BUÔNG " 

             
               Sau những ngày mưa phùn gió bấc ở Ha thành,  một hôm trời hửng nắng tôi vội  trở về chốn vườn xưa rồi ở lại đó vài hôm để tận hưởng cái không gian thoãng đãng, không khí mát lành và những làn gió thoảng mùi hương đồng quê. Trong không gian tĩnh lặng của đêm hè con người thật dễ để chìm đắm vào những suy tư về những điều mà người đời hay nói dến , những hạnh phúc , niềm vui và cả những nghịch lý của cuộc đời.

             Dòng soáy cuộc đời đưa con người ta đi qua bao thăng trầm, vượt lên trước  những gian khó, chông gai và đối mặt với cả những nghịch lý của cuộc đời.
             Bây giờ ta đã ở vào bên kia sườn dốc của cuộc đời rồi, lúc nào cũng chỉ tâm niệm hai chữ " Bình yên", cứ cố níu giũ những gì mà ta gọi là " hạnh phúc ". Nhưng có ai đó đã nói rằng : không phải trong lặng yên mà chính tai nơi sóng gió nổi lên dồn dập ta mới hiểu thế nào là bình yên , không phải cứ cố níu kéo mà giữ được hạnh phúc, đôi khi buông tay mới là chìa khóa để mở ra cánh cửa hạnh phúc thực sự. Cuộc đời nào mà chả có được mất , sung sướng và khổ đau,  niềm vui và nỗi buồn . gặp gỡ va chia ly luôn cùng song hành, có lẽ bởi thế  ta không chỉ phải  học cách để ứng xử trước những niềm vui , những cuộc găp gỡ đày lý thú và mãn nguyện mà ta con phải học cách  bình tĩnh trước những nỗi buồn và sự chia ly, trong khi biết cách để níu giũ những gì đáng để chân trọng và gìn giũ ta cũng phải biết cách để " Buông " khi cần thiết.

         Cuộc đời như một dòng sông, cái đích cuối cùng của sông là đổ ra biển cả mênh mông ,còn cái đích của cuộc đời mỗi con người là đên với cõi " hư không " là trở về với cát bụi. Trong cuộc đời dù ơ vào tuổi nào thì con người vẫn luôn hương đến  nhưng điều mới mẻ , những đổi thay, không chịu thỏa mãn với những gì hiện hữu. Nhưng bên cạnh việc chuẩn bị cho mình một cái nắm tay thật chắc để đon lấy nhưng cơ hôi mới thì cũng phải bình tâm mà buông đi tất cả những phiền muộn nhưng điều khổ đau bất hạnh đã từng trải qua,  bình thản đón nhận cái kết cục cuối cùng của cuôc đời.
                   
            Hãy giũ lấy niềm vui , buông đi những phiền muộn,
            Hãy lưu giũ nụ cười,  buông đi nhưng giọt lệ sầu
            Hãy cố giũ sự đoàn tụ , buông đi mọi sư biệt ly
            Hãy giũ lấy sự bình yên , buông đi nhưng cơn bão lòng.

     Không phải dễ để có thể " buông " , nhưng hãy làm những điều mình phải làm để đem lại sự thanh thản và bình yên cho cuộc đời cua chính mình.
    Tôi tự nghĩ cuộc đời mình cũng trải qua nhiều thăng trầm, cũng đa có niềm vui khi làm được những việc có ích cho đời và cũng có nhiều nỗi buồn khi hối tiếc về nhưng việc chưa làm được, nhưng ở đời  " nhân bất thập toàn " có ai tránh được sai lầm chăng ? Cuộc đời đã đến đoan này rồi thì cư để mình như một cánh bèo dạt trôi về đâu đó thôi ....

                          Đời mình chỉ có vậy thôi
                          Mặc cho  " bèo dạt mây trôi " ... cũng đành.

                                                                                        Cổ Đông  Sơn Tây  15/4/2016
                                                                                                    Công Lý

       
     
     

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 4 năm 2016

15 năm " CÁNH VAC BAY "



                                  CHIỀU MỘT MÌNH QUA PHỐ

     
         Ngày đầu tiên của tháng tư, buổi chiều Hà Nội  mưa phùn vẫn rơi , phố phường ít người qua lại , không gian vắng lặng, tôi một mình ra khỏi nhà, băng qua một con phố nhỏ đến một quán cà phê tôi chợt nghe một giai điệu quen quen vang lên bên tai, đó là nhạc phẩm " CHIỀU MỘT MÌNH QUA PHỐ " rất quen thuộc của Cố nhạc sỹ tài hoa TRỊNH CÔNG SƠN .  Tôi bỗng giật mình , vậy là " CÁNH VẠC BAY" họ TRỊNH  đã bay xa  vào cõi vĩnh hằng 15 mùa xuân rồi.

                                  " Chiều một mình qua phố
                                    Âm thầm nhớ nhớ tên em
                                    Có khi nắng khuya chưa lên
                                    Mà một loài hoa chợt tím " ...

    Bài hát làm tôi liên hệ đến hoàn cảnh của mình , tuy tôi cũng " chiều một mình qua phố"  ,nhưng  không biết là mình có " âm thầm nhớ nhớ tên em" nào không? tôi tự nhủ long: chắc là không.

                Ai đó đã nói " Trịnh Công Sơn là người tình của cuộc sống", còn tôi,  tôi  chỉ nghĩ ông là một con người thật ĐA TÌNH , một tâm hồn thật LÃNG DU , một trái tim thật" LÃNG MAN ". Nhiều bóng hồng đã đến với cuộc đời ông và rồi đã để lại dấu ấn sâu đậm trong các nhạc phẩm của ông.

                Đó là cô BÍCH DIỄM trong " DIỄM XƯA" , người con gai sứ Huế  ông đã đem lòng thầm yêu trộm nhớ , nhưng tình yêu đơn phương không thành để rồi Bích Diễm đã trở thanh " cô Diễm của ngày xưa ". Trong nhạc phẩm này , ông từng đạt câu hỏi " Chiều nay còn mưa sao em không lại ? " , hiển nhiên là không có câu trả lởi để rồi ông phải thốt lên " nhớ mãi trong cơn đau vùi , lam sao có nhau, hằn lên nỗi đau ".
                Đó là cô NGUYỆT  trong NGUYỆT CA" khi ông viết trong nhạc phẩm của mình  :

               " Từ khi trăng là Nguyệt đèn thắp sáng trong tôi "

                Nhưng it ai biết được có một người con gái đã đến và để lại trong trái tim ông một mối tinh sâu lắng nhất, đó là nàng DAO ÁNH , cô cũng là một cô gái xứ Huế mông mơ , cô còn là em gái của nàng Bích Diễm. Mối tình tưởng như " Vô thực " này cũng không đơm hoa kết trái mặc dù đã kéo dài mấy năm . Hình ảnh Dao Ánh đã được nhạc sỹ họ Trinh ghi lại trong nhiều nhạc phẩm của ông cho dù ông không nhắc tới cái tên Dao Ánh.
               Đó là cô gái trong " HOA VÀNG MẤY ĐỘ " :

                " Em đến bên đời hoa vàng một đóa
                 Một thoáng hương bay bên trời phố hạ
                 Nào có ai hay ta gặp tình cờ
                 Như là cơn gió em mãi bay đi ..."

            Mối tình này tưởng như đã chìm vào quên lãng ,nhưng không, 20 năm  sau Dao Ánh đã từ Mỹ trở lại Viêt Nam và Bà đã gặp lại người tình xưa. Sau cuộc hội ngộ như mơ ấy nhạc sỹ họTrinh đã cho ra đời nhạc phẩm  " XIN TRẢ NỢ NGƯỜI " , ông đã viết :

             "    Hai mươi năm xin trả nợ người
                Trả nợ thời em đã bỏ ai
                 Hai mươi năm xin trả nợ dài
                Trả nợ đời em đã phụ tôi  "
           
 Sau khi nhạc sỹ Trịnh Công Sơn qua đời hơn trăm bức thư  ông gửi cho người tình đã được Bà Dao Ánh công bố trước thế gian.
   
Dao Anh va Trinh Cong Son
      Nhưng có lẽ số phận nghiệt ngã đã quá bất công với  Trinh Công Sơn  , ông yêu nhiều mà chẳng được đáp lại bao nhiêu, các cuộc tình chỉ như là khói sương tan nhanh  để ông phải vô cùng thất vọng kêu lên  :

              " Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ
               Ôi những dòng sông nhỏ ......"

           Biết bao người đã mến mộ những nhạc phẩm trữ tình bất hủ  của ông, cũng ngần ấy người hối tiếc cho sự ra đi quá vội vã của ông . Tôi cung rất rất yêu thích những nhạc phẩm của ông, rất hối tiếc cho nhưng mối tình say đăm mà luôn bất thành của ông. Không biết có phải vì quá yêu thích nhưng nhạc phẩm của ông, triết lý  về cuộc sông về tình yêu của ông mà lúc nào tôi cung nhơ đến những ca từ bất hủ của ông viết về tình yêu :

              Tình yêu mật ngot
              Mật ngọt trên môi
              Tình yêu mật đắng
              Mật đắng trong đời

          Không biết tình yêu của mỗi chung ta là " Mật ngot " hay là " mật đắng" nhưng có ai trên cõi đời này lại từ chối một tình yêu nếu đó là tình yêu đích thưc ?

           Khép lai những suy tư trong ngày buồn ghi nhơ 15 năm  nhạc sỹ tai hoa Trịnh Công Sơn  kết thúc cuộc  sống ở " cõi  tạm " để về cõi vĩnh hằng , tôi chỉ có một ước vọng :

               " Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
               Để người PHIÊU LÃNG quên mình LÃNG DU "

                                                                                 Công Lý   tối ngày 1/4/2016