Thứ Bảy, ngày 19 tháng 11 năm 2016

VƯƠN XƯA



                                   VƯƠN XƯA 
                                                               LỐI CŨ TA VỀ

                                      " Lối cũ ta về
                                       Dương như nhỏ lại "
           
               Không ngờ  mấy câu trong bài hát của nhac sỹ Thanh Tùng  lúc này lại gần gũi với tôi như thế. Vẫn là mảnh vườn xưa tôi có được từ năm 2009, vậy là đã 7 năm trôi qua, mảnh vườn ấy trải qua thời gian mưa gió và it được chăm sóc nay  có vẻ  đã phôi pha it nhiều, bãi cỏ đã không còn xanh mướt như xưa, nhưng màu xanh của cây lá thì vẫn bao phủ khăp nơi, mặt nước  ao nhỏ trong vườn vẫn lặng lẽ phản chiếu bàu trời xanh nơi thôn dã và tiếng chim vẫn lảnh lót  trên những lùm cây.
    Tôi vẫn đang sống nơi mảnh vườn này, đôi khi chỉ có một mình, mỗi sáng dậy lại lấy chổi quét rác cho con đường nhỏ được sạch sẽ rồi vác cuốc ra vườn chăm mấy luống rau.
                           Nơi đây chẳng thấy lao xao
                           Đi tìm tri kỷ cũng nào thấy đâu
   Hai câu thơ tôi viết trong lúc cô đơn chỉ có một mình , nhưng đó chỉ là những khoảnh khắc thoáng qua. Đã có những lúc nhiều bạn bè tôi kéo nhau tới đây, họ đem theo một luông gió ấm áp   biến mảnh vườn lặng lẽ của tôi trơ thành một mái ấm. Cũng đã lâu lâu rồi bạn bè LU QUÊ cua tôi chưa trở lại nơi này , nhưng thật bất ngờ chỉ it hôm nưa họ sẽ trở lại và sẽ đem đên cho tôi niềm vui vô bờ bến. Lần này các bạn sẽ rủ nhau đên với mảnh vườn xưa của tôi đông hơn, có cả các Thày cô , ngoài các bạn khối 5 sẽ có cả đại diện khối 3, khối 6, dân Intenat ( học ở Nga) , dân KHX Nam Ninh . Vậy là sẽ đong vui lắm. Chung ta sẽ lại gặp gỡ hàn huyên với nhau bên trong căn nhà sàn đơn sơ, dưới những tán cây bên bờ ao. Mọi người sẽ lại được cười nói hả hê, cùng thưởng thức các món ăn dân dã, bánh tẻ Sơn Tây, bánh Đúc Ha nôi, chả nướng , cháo lòng , rau cải xanh ngoài vườn...
                      Cứ gặp nhau là vui rồi, năm nay chắc chắn tôi sẽ là người vui hơn cả vì tôi được có cơ hội sắn tay chuẩn bị cho buổi họp mặt đầm ấm ấy. Các bạn hãy cứ lên đây , " lối cũ ta về " để cùng nhau trải nghiệm những khoảnh khắc ngọt ngào thấm đẫm tình bằng hữu.

              Vườn xưa của tôi có một cây ngọc lan đã ra hoa tỏa mùi hương thơm ngát, bởi vậy mà  :

                 " Lối cũ ta về
                  Dừng chân trước thềm
                  Chờ nghe trong gió
                  Mùi hương ngoc lan ".
                                                                                Công Lý  20/11/2016        

               

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 10 năm 2016

THU MUỘN



                                GẶP BẠN GIỮA NGÀY THU MUỘN

                          Hình như khác với mọi năm, năm nay Thu về có  vẻ hơi muộn. Đã nghe trong không gian Ha Nôi phảng phất chút hương cốm mới, những làn gió heo may se lạnh cũng đã thổi về, nhưng sao vẫn thấy vắng bóng các cô thiếu nữ Ha Nội khoác trên vai chiếc khăn voan mỏng e ấp làm dáng giữa ngày thu và  nắng thu vàng thì vẫn  rực rỡ  trải dài trên các con phố của Thủ đô, tạo cho ta cảm giác  Thu muộn. Trong những ngày " Thu muộn" này, gặp gỡ vài người bạn thân, cùng nhau trò chuyện, dạo phố, ghé vào quán bên đường làm một chầu bia, quả là một điều thú vị.

                       Nghe tin ông bạn  Quang Trung từ Sài thành ra Ha Nội có công chuyện và " tạm trú" tại một khách sạn trên đường Phan Đinh Phùng, tôi vội vã cưỡi xe máy lao thẳng đến khách sạn số 19 Phan Đình Phùng. Đến nơi hỏi cô tiếp tân : có khách nào tên Quang Trung ở đây không ? cô bé lắc đầu, đến khi cô ấy cho xem danh sách khách mới đến ở khách sạn trong ngày  thì mới thấy tên  Hồng Quang. Hóa ra ông bạn ra lần này vì công vụ nên lấy tên cũ là nhà báo Hồng Quang. Vừa lúc vào thang máy để lên tầng thì đụng ngay Cụ Tú Riềng. Vậy là hai  "chàng già" cùng lên tầng 6 bấm chuông phòng sô 9 như bộ phân tiếp tân thông báo. Nhưng sao chúng tôi chỉ thấy im ắng không động tĩnh gì . "Hay là nhà báo đang bận làm việc ", Cụ Tú nói nhỏ vào tai tôi. Đúng lúc ấy cửa phòng mở ra , ông bạn xuất  hiện, hóa ra ban đang bận "trang điểm " chuẩn bị cho " phi vụ"  đại diện cho City Group đi gắp các quan chức ở  Bộ Kế hoạch Đầu tư liên quan đến một dự án cỡ " bự" cua tập đoàn. Tuy thời gian ít ỏi nhưng " 3 chàng Ngự lâm " cũng kịp hàn huyên và hẹn nhau buổi chiều cùng đi thưởng thức món  chả cá nổi tiếng của Hà thành.

             Mấy ngày sau, tranh thủ lúc Nhà báo rảnh rỗi chúng tôi đã có vài cuộc hội ngộ, tuy có vẻ thầm lặng tránh ồn ào, nhưng bạn bè " Lư Quế" găp nhau như lẽ tự nhiên vẫn rất thân mật, sôi nổi. Như đã hẹn trước, tôi mời Nhà báo và mấy bạn Hữu Hùng, Trung Hải, Nguyên Hân, Kim Lân, Xuân Hoài về " tệ xá" của mình mở chai rươu Tây 30 năm cùng thưởng thức món cháo lòng dân dã. Sau buổi " tiệc vườn" này, cả bọn kéo nhau đi thăm cơ sơ " Khoa học ứng dụng" của  Giáo sư tiến sỹ KH  Trần Xuân Hoài nằm ngay trên con phố Hoàng Quốc Việt. Xuân Hoài đích thân đưa chúng tôi đi dạo qua các phòng ban, giới thiệu những học trò, "nhân tài khoa hoc" trẻ măng đày sức sống và các sản phẩm " hái ra tiền" của họ, đại loại như sản xuất chất Nano triết xuất từ Nghệ có ứng dụng phòng bênh ung thư cực tốt, rồi cả các loại " trực thăng không người lái" có giá trị công nghệ cao đang dược ưa chuộng trên thị trường. Cuộc đi thăm ngắn gọn bất ngờ tại " Viện Haà lâm khoa học VN" đã giúp xóa đi mặc cảm về sự yếu kém của khoa học công nghệ VN, hóa ra các nhà khoa học  " Made in VN' cũng làm được nhiều " chiêu trò" ra phết.
          Nhà báo có nhiều cuộc hôi ngộ " bí mật" trong thời gian ở Ha Nôi mà tôi không thể " bật mí" được, công vụ là như vậy thôi. Nhưng ngọn lửa của tình bạn Lư Quế vẫn luôn thôi thúc. Những cuộc gặp mặt bạn bè luôn để lại nhiều  dấu ấn. Đáng ghi nhớ là các cuộc hội ngộ tại nhà nguyên kỹ sư thám  không Nguyên Hân với món bún chả do phu nhân bạn  mua tại cửa hàng nổi tiêng ở phố Lê văn Hưu đã từng được TT Hoa Kỳ Obama ghé ăn. Chả thế mà Cụ Tú riềng cứ luôn mồm khen ngon. Bũa nhậu tại một quán Nga do cụ Khoa Phi chiêu đãi  cũng gây ấn tượng mạnh đối với nhà báo và bạn bè, tiếc là buổi gặp ấy tôi bận nên đã bỏ lỡ dịp may hiếm có. Nhưng phải nói ấn tượng sâu đậm với tôi chính là buổi gặp để chia tay nhà báo lên đường hồi phủ. Vẫn chỉ có " 3 chàng ngự lâm" trong một quán nhỏ ở phố  Hàng Bún. Chúng tôi đến đây không phải để ăn bún mà là thưởng thức món cơm 'Bình dân" của Ha Nôi. Không sơn hào hải vi, không rượu ngoại đắt tiền chỉ vài món sơ sài dưa muối, thịt kho, rau muống xào tỏi thêm một bát canh cua, vài quả cà pháo..chỉ có vậy thôi mà sao chung tôi si sụp rất ngon miệng và cảm thấy như được ăn một bữa cơm ngon như chưa từng được ăn vậy. Không biết có phải vì cái không khí " thu muộn " đượm buồn kia, hay vì men say của cốc bia " Trúc Bạch, có lẽ không chỉ thế, chắc chắn là vì tình bằng hữu ấp ủ từ lâu, chỉ có ở những người bạn  đã sống với nhau từ cái thời còn mặc quần thủng đít mấy chục năm trước bên dòng sông Ly  mà chung tôi cảm thấy vô cùng ấm cúng, những món ăn thuần Việt giản dị mà bao đời nay người Việt mình vẫn ăn hôm nay sao như có hương vị thật sâu đậm thật gần gũi. Giữa không gian tĩnh lăng của buổi trưa Ha Nội ngay cuối thu, 3 chung tôi đều im lặng. Mỗi người như thả hồn về dĩ vãng theo một cách riêng chẳng ai giông ai. Thời gian cứ trôi qua trong lặng lẽ, lúc chia tay ra về  thay cho lời từ biệt là nhưng ánh mắt nhìn trìu mến, thân thương.
           Khi tôi viết những dòng này thì bạnHồng Quang đã trở vể Sai Gòn thân yêu của bạn ấy rồi, có chăng theo làn gió heo may chỉ còn lại những lời nhăn nhủ, lời xin lỗi các bạn Lư Quế vì chuyến đi công vụ quá gấp gáp bận rộn nên bạn ấy đã không thể gặp được đông đủ các bạn Lư Quế, ban xin hẹn một dịp khác sẽ ra lại Hà Thành để xum vầy với chúng bạn. Còn tôi thì chẳng biết làm gì hơn trong tình cảnh nỗi buồn, nỗi nhớ bạn bè vẫn quẩn quanh đâu đây, đành chỉ ghi vội vài câu với cảm xúc chân thật của mình:
                                         Thời gian gõ nhip thu ba
                                         Lợi danh như bóng mây xa, qua rồi
                                         Chỉ còn lại mãi người ơi
                                         Thủy chung, son sắt  TÌNH ĐỜI không phai.

                                                                          Công L:ý ngày 14/19 năm 2016


Thứ Hai, ngày 26 tháng 9 năm 2016

LỜI RÊU



                                                      LỜI RÊU

          Tôi thường  nghe nhạc của Phú Quang , không phải bài nào cũng hay và cũng yêu thích , tuy nhiên cũng có nhiều bài hợp với tâm trạng của mình , nhất là vào những lúc cô đơn và trong lòng thấy trống vắng. Bài hát " LỜI RÊU" có giai điệu trầm buồn, lời bài hát phần nào nói lên tâm trạng  của những người như tôi .  Xin lỗi tác giả vì tôi có sửa một tư " 12 năm " thành " 70 năm" cho phù hơp.

                           
                                         Ai đi qua xa vắng
                                         Để chiều rơi một mình
                                         Bảy mươi năm tỉnh giấc
                                         Trắng đôi bờ tóc đen.

                                         Uống cùng nhau một giọt
                                         Đắng cay nào chia đôi
                                         Say cùng nhau một giọt
                                         Trong mỗi đời phai phôi,
                                         Say cùng nhau người ơi
                                         Chút nồng thơm cuối đời
                                         Ươm giùm nhau sợi tóc
                                         Giăng một trời sinh sôi.

                                         Cơn mưa như nước mắt
                                         Phủ kín đời muộn phiền
                                         Thời gian chung đã hết
                                         Tháng ngày riêng cũng phai
                                         Ngày mai ta bỏ đi
                                         Trần gian xin gửi lại
                                         Đá tảng nào vô tri
                                         Chết một đời rêu xanh./.


             Thời gian đâu có còn nhiều , hãy cứ " uông với nhau " dù chỉ " một giọt" , hãy cứ  "say cùng nhau " dù chỉ " một giọt" , cố mà tận hưởng " chút nồng thơm cuối đời" , bởi  cuộc đời có như " đá tảng nào vô tri " thì cũng  sẽ bị rêu xanh phủ kín mà thôi.

   Công Lý chép tặng bạn.                                                                                 26/9/2016



















































              
                                       

LỜI RÊU



                                     


     



















































              
                                       

Thứ Sáu, ngày 02 tháng 9 năm 2016

ĐÊM THU


                                                   
                                                                  GIẤC MƠ  THU..

                                                  Giữa đêm thu mưa rơi
                                                   Rì rào ngoài cửa sổ
                                                  Ta mơ màng thức, ngủ
                                                  Chập chờn giấc mơ thu .
                                                               
                                                  Đêm đã qua rồi ư
                                                  Mà sao ta tỉnh giấc ?
                                                  Nghe đâu đây lời hát
                                                  Mùa thu đẹp dịu dàng.

                                                  Lòng chợt buồn mênh mang
                                                  Những thăng trầm dĩ vãng
                                                  Thời gian qua năm tháng
                                                  Thôi, cứ để sông trôi.
                                               
                                                  Xin giữ lại cho đời
                                                  Những khát khao hy vọng
                                                  Và tình yêu cháy bỏng
                                                  Theo làn gió heo may ...


                                                                                       Công Lý , Rạng sáng  2/9/2016
                                               

                                               
                                                                           






























Thứ Bảy, ngày 27 tháng 8 năm 2016

NỖI BUỒN



                                                 BUỒN TỪNG PHÚT GIÂY

                     Từng ngày từng ngày đang trôi qua, từng phút từng giây đang trôi qua va nỗi buồn thì cứ như dài vô tận. Mở các trang báo hàng ngày , bật tin tức thời sự trên ti vi hàng ngày , có ngày nào, giờ nào là không có chuyện đau lòng, chuyện buồn tê tái xảy ra.? Hôm nay có thêm ai bị sát hại ? chẳng phải côn đồ, chẳng phải xã hội đen gây án , đây là chuyện một Trưởng chi cục kiểm lâm  dùng súng bắn chết Bí thư tỉnh ủy và Trưởng ban tổ chức Tỉnh ủy Tỉnh Yên Bái, một vụ án mạng thật hy hữu. Cái chết sao lai có thể đên dễ dàng như thế , nguyên nhân vì đâu ?  Người ta còn đang "gấp rút "điều tra , nhưng đáp án thì vẫn xa vời vợi. Giờ cái sống cái chết của con người thật không có cách gì mà đoán định. Có khi nào đó , có ai đó sẽ chết , dễ dàng thôi vì ra đường có thể bị bất cứ loại xe cộ nào đi ẩu xị rồi đâm vào và lăn quay ra đó. Nếu không chết ngay đưa vào bệnh viện cấp cứu thì trong lúc mê man chẳng biết gì , cái chân phải bị thương không được chữa cái chân trái lành lăn lại bị cưa cụt. Ôi giờ sao người ta lại sợ bênh viện đến thế . Đi ngoài đường mệt và đói ai chả muôn ghe vào cửa hàng ăn cái gì đó. Nhưng than ôi vừa nhét vào bụng xong chiếc bánh mỳ kẹp Pa te thì bụng đã thấy đâu nhói, Pate kiểu gì đây ? ai sản xuất ra nó, bằng thứ nguyên liệu gi ? hóa ra toàn băng thứ thịt lợn bẩn, gan thối được trộn lẫn với các gia vị thơm phức và thế là ta cứ sơi vào chẳng biết gì để rồi trở thành kẻ chứng thực cho câu nói nhẹ bâng " đường đi từ cái dạ dày tới nghĩa địa ngắn hơn bao giờ hết ".  Bây giơ ta mới cảm nhận được ranh giới mong manh giữa cái sống và cái chết, nhưng tư lâu nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã nói về điều này rồi. Hôm nay nghe lại lời bài hát của ông ta thấy thật thấm thía :

                             Sống từng ngày
                            Chết từng ngày
                            Còn sống một ngày
                            Còn nhìn thấy quanh đây
                            Hàng vạn cánh dơi
                            Tanh hôi bên đời
                            Từng bày thú gian
                            Xum xoe môi cười...
                            ....
                            Hàng triệu tiếng than
                            Nghe trên môi người
                            Tuổi trẻ chết oan
                            Trên tay nhân loại
                            Một đời Việt Nam
                            Nào có lâu dài...
                                                              Trích  " Buồn từng phút giây"


            Đúng là cuộc đời của bất cứ người Việt nào trong thời điểm này đều " Nào có lâu dài ". Trách nhiệm thuộc về ai đây ? câu trả lời còn bỏ ngỏ và chắc sẽ mãi mãi bỏ ngỏ, không muốn tin cũng phải tin  là thế thôi , có phải chăng bạn ơi ? ? ?
                                                                                    Công Lý  27/8/2016

Thứ Năm, ngày 18 tháng 8 năm 2016

LỄ VU LAN


                                                  NGÀY BÁO HIẾU CHA MẸ

   
                                       " Tình Mẹ " và " Công Cha " , cứ đến ngày rằm thang 7 là Ta lại nhớ " Lễ VU LAN". Không biết có phải chỉ ở Việt Nam mình mới có ngày lễ này. Đây là ngày lễ được ghi nhớ theo triết lý của đạo Phât. Đến ngày này tôi lại nhớ về những kỷ niệm xưa , về hình ảnh Cha Mẹ mình những năm tháng Họ còn hiện hữu trên cõi đời.
         Một kỷ niệm với Cha mà tôi không bao giờ quên. Đó là năm 1952 trong kháng chiên chông Pháp. Năm đó tôi 11 tuổi ở với mẹ và mấy anh chị tai Huyên Sơn Dương tỉnh Tuyên Quang. Một hôm tôi tự nhiên bị sốt cao , họng sưng tấy lên không nuốt được thức ăn, tôi khóc ròng, mẹ va mấy anh trai rất lo lắng.  Bố tôi công tác mãi trên An toan khu ( gọi tắt la ATK ) không hiểu sao ông biết tin đã đạp xe mấy chục cây số về rồi lại lội suối băng rừng đèo tôi lên nơi làm việc để chữa bệnh. Nhờ có bố đưa kịp thời đên bệnh viện của Trung ương , tôi được bác sỹ Nguyễn Hữu Tước chuyên về tai mũi họng phẫu thuật căt amedan nên đã khỏi bệnh. Bố tôi đèo tôi đi thật vất vả qua suối qua đèo, tôi ngồi trên khung xe đau ê ẩm nhưng không một lời kêu ca. Tình thương của  Cha đã cứu tôi khỏi cơn nguy nan. Một kỷ niệm mà tôi còn nhớ mãi. Bây giơ ông đã ở nơi xa xăm cõi vĩnh hằng, nhớ ông ngày này tôi thắp một nén nhang  cầu mong cho linh hồn ông thanh thản nới thiên đường.
                                                                   
                                                                                                              Công Lý ngày Rằm thang 7.

Thứ Tư, ngày 20 tháng 7 năm 2016

THƠ...THƠ


                                   



 
                                        GIỌT THỜI GIAN
                                         

                          Anh nghe một giọt thời gian
                          Rơi vào đáy mắt mơ màng thẳm sâu
                          Giờ này em ở nơi đâu
                          Để mình anh với nỗi sầu miên man ?
                          Thiên đường chốn ấy xa xăm
                          Quanh anh  chỉ thấy bóng đêm cuộc đời
                          Vầng trăng khuyết , dòng sông trôi
                          Mà nụ hôn vẫn bồi hồi con tim
                          Trong hư vô giữa lặng im
                          Mình anh thôi với lung linh ánh ngà
                          Thời gian gõ nhịp thu ba
                          Em  ơi, đừng khóc  lệ nhòa hoàng hôn..

                                                                       Công Lý       20   tháng 7 năm 2016  
                       


             TÂM SỰ CỦA NGƯỜI VIẾT :

             Tôi viết bài thơ này lấy ý tưởng từ môt câu chuyện có thật , một mối tình như trong truyện cổ tích trải qua nhiều hạnh phúc, tràn ngập tình yêu thương và cũng thấm đẫm nước mắt của sự cay đắng nhọc nhăn.
             Chàng tên Lộc còn nàng tên Hằng , Hằng quê gốc Hà Tĩnh vào lâp nghiêp ở Thành phô Hồ Chí Minh,, Lộc làm việc ở thành phố Vũng Tàu , họ quen nhau và yêu nhau như bao căp đôi khác, tình yêu đep như trong truyện cổ tích. Nhưng một biến cố đã xảy ra ,Hằng đang khỏe mạnh sức tre tuổi 20 cô hăng say làm việc và cũng yêu hết minh , đột nhiên môt hôm đang trên đương đi làm cô bông gục ngã, đưa vao bênh viện sau nhiều xet nghiêm kết luân đang buồn nhât là cô mắc căn bệnh ung thư máu quai ác, gia đình Hằng nghèo khó nhưng đã dành tất cả của cải sức lưc để cưu chữa cho đưa con gái  yêu của mình. Lộc biết tin đã vào viện và luôn ở bên người yêu và anh nguyện sẽ cung người mình yêu vượt qua bão táp để đi trọn cuộc đời. Hằng đã rơi nhiều lệ nhưng cô vẫn kiên cường vươt lên để chiến đấu với bệnh tât ..Thời gian còn lại của Hằng và tình yêu của cô nữa chỉ còn được tính từng giọt ..từng giọt , cảm giác cô đơn tuyệt vọng đã đến với Lộc  nhưng anh vẫn luôn sát canh bên người yêu .....

             Mong là điều kỳ diệu sẽ xay ra Hằng lành bệnh để trở về với cuộc sống, với cha me , và với người yêu vẫn đang sát cánh bên cô để giành lại cuộc sống . Cầu chúc cho tình yêu của họ được vẹn tròn ...