Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2016

TRIẾT LÝ CUỘC SÔNG




                                                                ĐỪNG ...
                         
                                  Đừng sinh ra và tồn tại như một hạt cát vô danh
                                  Hãy sinh ra để ghi dấu ấn ở đời và trong lòng người khác.

                                  Đừng bao giơ sợ trải qua những khổ đau , mất mát
                                  Bởi không có  hy sinh thì chăng đến được bến vinh quang.

                                  Đừng nghĩ cuộc đời mỉnh là hoàn hảo ,sẽ giàu sang
                                  Bởi nghèo đói không làm sói mòn những phẩm hạnh cao quý

                                  Đừng nghĩ mình mạnh khỏe chẳng ốm đau ..mà đắc ý
                                  Bởi quy luật muôn đời " sinh lão bệnh tử"
                                                                    chăng chừa một ai.
                                  Đừng vùi kín với  chăn êm trong giá lạnh đêm dài
                                  Hãy luyện tập hàng ngày để có được niềm vui vô bờ bến

                                  Đừng tưởng trúng độc đắc thì cuộc đời sẽ sung sướng
                                  Bởi đã bao người chết trong sung túc giàu sang.

                                 Đừng mơ tưởng những bóng hình mảnh mai
                                                                                                   những khuôn mặt phấn son
                                  Hãy bình tâm với " một nửa" của mình
                                                                                               dù đã nhạt phai nhan sắc.
                                  Đừng để cuối đời phải ân hận  nuối tiếc
                                  Hãy ra đi thanh thản không phiền lụy đến ai

                                 Đừng viết thêm ,
                                                             Vì đâu biết những gì sẽ đến với ngày mai ...

                                                                                       Công Lý   17/1/2016

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

TÂM SỰ CUỐI NĂM



                                              DÒNG SÔNG KHÔNG TRỞ LẠI



           Một năm nữa lại sắp trôi qua , chỉ còn vài giờ nữa là đông hô thơi gian sẽ điểm những giây cuối cùng để kết thúc một năm và  chào đón một năm mới. Khoảnh khắc này thật thích hợp để nhìn lại một năm qua  khi ta sắp bước vào tuổi đời bảy mươi nhăm.

                  " Có những dòng sông không trở lại bao giờ
                   Cuộc đời là dòng sông chứa đày nghịch lưu
                   Ai lường được vòng xoáy dòng sông ấy
                   Có một ngày chợt nghe mái đầu trắng sóng ..."
                                                                                               ( 'Bài hát " Dong sông không trở lại " PQ )

                                                                                   

          Đúng như lời bài hát,  đời người như một dòng sông và dòng sông ấy chảy xuôi mãi không bao giơ trở lại.Ta đã ở vào khúc cuối của dòng sông cuộc đời ấy, cuộc đời ta đã trải qua bao thăng trầm, và  dong sông ấy cũng đày những " nghịch lưu". Thêm một năm nữa, ta đã già thêm một tuổi, mái tóc bạc  như " mái đầu trắng sóng " Bình tĩnh mà nhìn lại thì phần xác của cơ thể ta đã già nua hơn, cằn cỗi hơn, tiều tụy hơn, chân căng luôn đau nhức, khớp sống lưng đã thoái hóa thêm tưởng như có lúc đã không còn sức sông nữa , nhưng may là phần hồn thì có vẻ chưa tàn hẳn, vẫn còn chút gì đó "le lói", còn chút gì đó " xao động ". Giữa những biến động vô thường của cuộc sống quanh ta , ta vẫn còn đôi chút tỉnh táo để không sa vào những " cạm bãy' , những "lừa lọc" rình rập khắp nơi.

     Một năm nữa trôi qua với biết bao buồn vui lẫn lộn, bạn bè ta lại có thêm người đã đi xa mãi mãi để lại trần gian này với nhưng thăng trầm  những được mất, những lo toan bất tận, nhưng nhiều bạn khác của ta vẫn mạnh khỏe kiên cường vươt qua thử thách khắc nghiệt bênh tật hiểm nghèo , họ đã  đem lại nụ cươi " chiến thăng" và niềm vui bất tận cho bạn bè , tiếp thêm sức manh va niềm tin ở cuộc sống cho mỗi chúng ta.
     Trong khoảnh khắc giao thời này long ta chợt bâng khuâng, năm cũ qua đi với nhiều khó khăn, thư thách ,ta đã vượt qua , năm mới chắc chắn sẽ còn gian khó hơn ,nhiều thách thức đang ở trước mặt , nhưng ta đã  không để mất niềm tin ở cuộc đời nay, sẽ lại vươn lên để đi tiếp chăng đường ,khúc cuối của dong sông cuộc đời  .

                           Bâng khuâng một thoáng mơ màng
                           Đường xa mỏi gối thiên đàng xa xôi
                           Dại khờ chỉ tôi với tôi
                           Đâu thơ ? đâu mộng ? đâu vui ? đâu buồn ?
                           Trải lòng trong cõi hư không
                           Chia cho ai cả nỗi lòng đay vơi.
                                                                                     
            Năm cũ sắp qua ,năm mới tới liền  xin chúc cho  tất cả các bạn bè LƯ-QUẾ  của tôi sức khỏe dồi dào, nhiều niềm vui, luôn tươi vui, hạnh phúc.

                                                   Công Lý                                  Đêm cuối năm 2015.

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

MỪNG LỄ GIÁNG SINH



                                                 MỪNG LỄ GIÁNG SINH



                   

Ngoài trời chẳng thấy tuyết rơi

Merry Christmas người ơi đến rồi

 Chúc cho tất cả mọi người

An lành hạnh phúc suốt đời bên nhau




                                                Mùa NOEL   1015




Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

HOA BÁO ĐÔNG



                                               CÚC HỌA MI - " HOA BÁO ĐÔNG"

   
        Những ngày đầu đông , sau  " Nỗi buồn xa vắng "  là lúc ta háo hức đón " niềm vui lung linh " khi khắp phố phường Ha Nội đâu đâu cũng phủ một màu trắng tinh khiêt với sự xuất hiện của một loài hoa trắng muốt nhỏ xinh  : hoa "Cúc họa mi". Đây là loài hoa người Hà Nội mong chờ nhất mỗi khi mùa đông về , người ta gọi loại hoa này là  " Hoa báo đông".
            Cái tên " Cúc họa mi " nghe thật dễ thương, cái tên  "họa mi " gợi nhớ đến một hình ảnh nhỏ nhăn xinh xắn của loài chim đẹp về hình thể và quyến rũ về tiếng hot. Cánh hoa loài cúc này trắng muốt như bông xếp từng lớp từng lớp, nhụy màu vàng càng như tôn thêm cái màu trắng tinh khiết của cánh hoa, thân hoa mềm mại dịu dàng đỡ lấy những búp hoa đang nở rộ khoe sắc dưới ánh mặt trời.
 
  Nhìn những chiếc xe đạp trên yên và  bopbaga  chở đày "cúc họa mi" đang  ngập tràn trên các con phố của Ha Nôi , đến người vô tâm nhất cũng phải dừng chân  ngắm nhìn dù chỉ chốc lát .  Trong mắt người Ha Nội dường như chưa có buổi đầu đông nào  Ha Nội lại  hiển hiện với một vẻ đẹp bình dị khiêm nhừơng nhưng đày sưc cuôn hút bơi săc trắng tinh khiết  cua nhưng chum hoa " cuc họa mi", một vẻ đẹp đến nao lòng.
         Trong tiếng Anh Cúc Họa mi có tên gọi là Daisy , bên trời Âu  Daisy là loài hoa luôn tươi tắn dưới ánh mạt trời, nhưng ban đêm trong bóng tối  những cánh hoa cụp lai đến sáng nó lại nở bừng lên, người ta ví Daisy như vẻ đẹp tinh khôi của người thiếu nữ và tượng trưng cho một tình yêu thầm lặng nhưng lại có sức sông rất mãnh liệt.
 
       Cái rét đến đột ngột  sau cơn gió mùa tràn từ phía băc xuông đã ngăn cản tôi cùng  mấy người bạn của mình đi đến cac vườn hoa ở Nhật Tân ven hồ Tây để tận mắt ngăm nhìn những " cánh đồng "  ngập tràn " cúc họa mi", tôi biết ở đấy đang có bao nhiêu nam thanh nữ tú ghé thăm để thưởng thưc vẻ đẹp của loài hoa này và chụp nhưng pô ảnh lưu giũ lai nhưng khoảnh khắc tươi đẹp đáng nhơ đó. Dẫu chỉ được ngắm nhin loại hoa đẹp nên thơ này trên đường phố Ha Nôi thôi nhưng thế cũng đủ tạo cảm hứng cho tôi ngồi trước bàn tính để viết lên vài dòng cảm nghĩ ngắn ngủi này  để gứi đến các bạn đang sống ở phương nam đày nắng ấm, các bạn có nhớ Ha Nội không ? có muốn trở  về đến với một Ha Nôi mùa đông  giá lạnh nhưng lại rất quyến rũ với sắc hoa trắng thuần khiết -  hoa " Cúc họa mi " ?

                                                                                                      Công Lý  4/12/2015
         

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

MÙA LÁ RỤNG




                         MÙA  LÁ  RỤNG

                                                   NỖI BUỒN XA VẮNG

 
                       " Gió trút lá cho mùa thu thay áo
                            Nhuộm một đời vàng những đam mê.."

              Tôi xin được mở đầu bài viết này băng hai câu  đầu của bài hát " Mùa lá rụng" trong bô phim cùng tên, bộ phim đã để lại trong lòng tôi nhiều suy ngẫm.

             Mùa thu đã thay áo , đã khoác lên mình chiếc áo giá lạnh của  những ngày chớm đông. Mùa thu năm nay ở Hà Nội có vẻ hơi khác thường kéo dài tới cuối tháng 11, người ta đã mỏi mắt trông chờ những cơn gió lạnh buổi đầu đông và cuối cùng thì mùa đông cũng đã về.

             Buổi sáng , tôi thường có thói quen hay đi uống cà phê, hôm nay cũng vậy, nhưng buổi " Cà phê sáng" hôm nay có vẻ vừa quen vừa lạ, quen vì hàng ngày tôi vân đến quan ca phê  tọa lạc bên bờ hồ Giảng Võ này, vẫn nhìn thấy mặt hồ nước phẳng lặng, những hàng cây xanh soi bóng lung linh, . Nhưng cũng có điều lạ không có ở những buổi " cà phê sáng" của tôi trước đây. Lạ bởi khi  đang ngồi nhâm nhi li cà phê đen đặc thì chiếc máy di động Smatphon của tôi bỗng rung lên liên tục, một cuộc gọi của bạn  Quang Trung từ Sai gòn, tôi nghe dọng bạn như lạc hẳn đi, ngay lúc ấy tôi thấy trong mục nhắn tin hiện lên lời nhắn của bạn Thiếu Hiệu.  Điện thoại và lời nhăn của các bạn tôi đều một nội dung : TIN BUỒN . Bất chợt nhìn lên hang cây ven hồ ngay bên quán cà phê tôi thấy một chiếc lá chao chao theo ngọn gió rôi rụng xuống mặt đất. Tôi đã hiểu ra quy luật của trời đât : một người bạn nữa của tôi ở vào tuôi bảy nhăm đã ra đi...

           Tôi thích mùa thu của Hà Nội nơi tôi sinh ra và lớn lên,  mùa thu Hà Nôi có vẻ đẹp rất nên thơ , nhưng trong không gian vắng lặng  ,trong lòng nặng trĩu một " nỗi buồn xa vắng" như lúc này , tôi chợt nhận ra rằng chỉ có mùa đông mới chính là sự tận cùng của nỗi nhớ mà con tim mình dành cho  ngươi bạn chí cốt, nhất là vào lúc không thể tin được rằng người bạn của mình đã từ dã cõi đời ra đi vào cõi hư vô, nhưng đó lại là sự thật tàn nhẫn, sự thật của quy luật muôn đời  : SINH LÃO BỆNH TỬ .

           Thật khó tin khi mới tuần trước tôi và mấy ban cùng lớp từ thơi LU-QUE đã cùng nhau ghé thăm bạn GIA LỊCH , hôm ất tuy nằm trên giường bệnh chẳng nói được lời nào , nhưng qua ánh mắt bạn  tôi hiểu là bạn vẫn đang dồn sức cho trận chiến cuối cùng để đẩy lui tử thân... vậy mà hôm nay bạn đã ra đi lặng lẽ để lại cho gia đinh, người thân và bè bạn  chúng tôi niềm tiếc thương vô hạn.

    Một cuộc đời bình di, theo đuổi những đam mê khoa học , bạn đã công hiến cho đời những thành quả nghiên cứu khoa học có giá trị, cuộc đời bạn từng trảỉ qua nhiều thăng trầm, có vị ngọt thành công và cũng pha nhiều cay đắng. Được phong tăjng danh hiệu Tiến sỹ, nhưng với bạn thì :

                LỢI DANH NHƯ BÓNG MÂY QUA
                CHỈ CÒN TINH BẠN THIÊT THA ẤM NỒNG.

    Đúng như vậy, bạn làm việc hết mình, không màng hư danh nhưng lại luôn trân trọng tình bạn, tình bạn từ thuở ấu thơ   bên nhau với cuộc sông chan hòa tình thương yêu bên dòng sông LY nơi nước bạn từ những ngày còn ấu thơ, sau này  mỗi người đi mỗi ngả, tôi ít có dịp gặp Lịch vì công tác ở nước ngoài thời gian dài ,còn  bạn ây tham dự hầu như tất cả các hoạt đông của lớp trong mấy năm qua khi  còn khỏe mạnh, mỗi lần gặp mặt bạn đều chia sẻ niềm vui nỗi nhớ với bạn bè của mình. Từ hồi còn nho từ Quế Lâm trở về  nhà Lịch ở phố Cầu Gô ngay bên hồ Gươm , nhà tôi ở phô Phó Đức Chính ,vào ngày nghi chủ nhật tôi hay nhảy tau điện tư phố Quán Thánh  qua chợ Đông Xuân ra bơ Hồ lần nào tôi cũng ghé vào chơi với Lịch , những kỷ niệm ấy tôi chẳng bao giờ quên được. Không biết cơ duyên nào mà trước ngày họp lớp ,vưa đi châu Au về tôi lại có dịp may ghé thăm Lịch đang ôm nặng , không ngờ đó cũng là lân cuôi cùng mấy thằng bạn chúng tôi tới thăm và  còn đươc nhin măt Lịch lần cuối cung trước khi bạn đi xa
.
          Mùa đông cũng là mùa lá rụng, người đời  thường vi sô phận con người như chiếc lá trên cây ,sau bao năm xanh tốt sẽ đến một ngay lá rụng, thế là cây đại thụ lớp 5 Lu sơn Quế Lâm lại có thêm một chiếc lá đã rụng xuống, là quy luật đấy mà sao vẫn thấy xót xa , vẫn thấy tiếc nuối trước sự ra đi của  Gia Lịch , người bạn mà tôi vô cùng quý mến.

         Bài viết này của tôi giống như một nén hương chứa chất niềm thương nhớ người bạn thân yêu , xin kính dâng lên hương hồn anh với lời cầu nguyện tự đáy lòng  :  xin anh được thanh thản bình an nơi Thiên đường xa xăm.
         Lại nhớ lời một bài ca của NS  họ Trịnh :
                              Bao nhiêu năm làm kiếp con người
                              Chợt một ngày tóc trắng như vôi
                              Lá úa trên cao rụng đày
                              Cho trăm năm vào chết một ngày.


                                                                                                         Công Lý , chủ nhật 29/11/2015
       
         
           








             


 "

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

TÌNH BẰNG HƯU


 " Ta đã hẹn nhau về thăm trường 
Dạt dào yêu thương ,dạt dào nhớ ... "

                      Đó là hai câu mở đầu trong lời ca bài hát "GỬI SÔNG LY " mà bạn tôi Vũ  Hồng Quang đã sáng tác ngay trước dịp chúng tôi, những bạn bè chí cốt của khói 5  LU SON- QUẾ LÂM có dịp hội ngô , gặp gỡ nhau để cùng trở về với những ký ức xưa ,về ngôi Trường của tuổi thơ, về dòng sông LY nơi mà chúng tôi đã gửi lại đó " Một tình yêu trong sáng của những con tim non nớt dại khờ ".
        Buổi gặp mặt chan hòa tình Thày trò, tinh bằng hữu, Thày Quý, Thày Hải, Thày Giáp đã có măt, các bạn xa gần cũng về đông đủ. Ban tổ chức do bạn Xuân Hoài đứng đầu đã có nhiều sáng kiến, cách làm mới mẻ, ấn tượng nhất là đã cho cả lớp được xem lai những hình ảnh về các cuộc gặp mặt của khối 5 LSQL những năm qua từ buổi đầu tiên. Trong buổi găp mặt này,  trong căn phòng ấm cúng, giữa  các Thày Cô , các bạn bè thân quen từ thuở còn ấu thơ , chúng  tôi đã cùng nhau hát vang bài ca " Gửi Sông Ly ", bài hát như đưa chúng tôi trở về với ký ức xa xưa của một thời ấu thơ . Khi bài hát kết thúc, trong đầu tôi chợt hiện lên câu hỏi :

                                  Quế Lâm ngày ấy đâu rồi
                                  Còn trong ký ức một thời khó phai
                                  Đi tìm ai, có thấy ai
                                  Những bè bạn thang năm dài có nhau ?
                                  Vẫn màu hoa thắm trúc đào
                                  Vẫn tình bằng hữu thuở nào ấu thơ  (1)
                                  ......
                      Vâng ,  tôi đã đi tìm  và đã gặp lại những người  bạn của mình trong một hoàn cảnh thật cảm động và đáng nhớ.  Trước ngày gặp mặt của lớp vài hôm, tôi cùng Trung Hải, Thiếu HiệuKhoa Phi đã đến thăm bạn Đoàn Ngọc Bông và bạn Trần Gia Lịch, cả 2 sức khỏe đều không tôt .

Đáng mừng là bạn Bong còn đi lại được đã lên  trên măt đê để đón chúng tôi về thăm nhà anh trong làng dưới chân đê. Con người đã ở tuổi gần " bát thập" lai bị bệnh mỗi tuần phải chay thận 2 lần  nên trông  gày và có phần tiều tụy, nhưng anh vẫn vui vẻ chuyện trò và cùng với chúng tôi, ôn lại những kỷ niệm Quế Lâm một thời. Vui quá như quên bệnh tật, anh còn đem rươu Cô-nhắc hảo hạng ra mời chúng tôi, cạn ly với chúng tôi mặc dù anh đâu có nhấp được tí nào. Chị Thúy vợ anh ngồi sát bên anh, luôn chăm sóc anh trong từng cử chỉ . Tiếp chuyện chúng tôi chị vẫn nở nụ cười,  nụ cười ấy vẫn phảng phất nét buồn...Chi bảo "Anh nhà tôi vẫn nhắc đến các bạn Quế Lâm luôn đấy ". Khi chúng tôi ra về  biết mình không dự được cuộc họp của lớp, anh đã gửi món quà nhỏ để góp vui ngày họp măt.,tấm lòng với bè bạn của anh thật đày đăn, sâu lắng.
                 Loanh quanh mãi ở phố Hàng Buồm rồi chúng tôi cũng tìm thấy nhà của ban Trần Gia Lịch.   Bạn sống trên một căn gác nhỏ trong ngõ sâu ở con phố cổ tấp nập của Ha Nôi .

Anh năm trên giường  lặng lẽ khi chúng tôi đên bên giường nắm tay anh và hỏi thăm sức khỏe anh. Anh không còn nói được nhưng ánh mắt của anh vẫn ánh lên  và môi anh vân mấp máy như muốn nói điều gì đó. Khi tôi bào mình là Công Lý ngày nhỏ mỗi lần ra hồ Gươm chơi lại ghé đến nhà anh ở phố Cầu Gỗ ,anh nắm chặt tay tôi và gật gật đầu . Căn bệnh tai biến  5 năm về trước đã tàn phá thể trạng của anh nhưng không làm anh gục ngã. Tôi hiểu anh vẫn đang chiến đấu tưng phút từng giây chống lại tử thần.  Chị Bích vợ anh một người phụ nữ thật đảm đang ,hiền thục, gần như mọi hoat đông còn lai của anh Lịch từ ăn uống đến đi vệ sinh.. đều phải qua bàn tay chăm chút của chi . Chị bảo không yên tâm với người giúp việc. Có lẽ chỉ có trái tim yêu thương vô bờ bến của người vợ mới giúp chi đủ sức khỏe và nghi lực để cùng chồng vượt qua nhưng khoảnh khắc khó khăn nhất trong cuộc đời này.  Tôi nắm tay anh Lịch để từ biệt ra về , ánh mắt anh ngước nhìn tôi rôi lại ngước vè phia chị Bích như để thầm cảm ơn sự chăm sóc đày yêu thương mà người vợ đã dành cho anh. 
Chúng tôi tạm biệt chi Bích để ra về ...chị không nói gi nhiều nhưng tôi hiểu ẩn sâu sau hai chư " cám ơn" là cả tấm lòng của chị đối với những người bạn của chồng đã đên va chia sẻ nôi buồn và nỗi khó khăn trong những ngày tháng này của gia đình chị.
             Cuộc gặp gỡ với 2 người bạn Quế Lâm một thơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Cuộc sống của mỗi con người đều có giới hạn không thể vượt qua được, chúng ta đều đã ở cai ngưỡng của trởi, không biết luc nào trời sẽ gọi , nhưng còn sống ngày nào thì còn phai cố găng duy trì ngày ấy và khi lâm bệnh thì phai có đủ dũng khí mà chiên đấu để đẩy lui tử thần. Các anh Bong, Lịch là những tấm gương sáng cho chúng ta. Và còn nhiều bạn khác trong lớp ta cũng đang tưng ngày từng giơ đấu tranh cho sự sống. Chúng ta luôn cầu mong cho họ vượt qua được thử thách tiếp tuc cuộc sông để có thể lại cùng chung ta gặp gỡ chung vui ,ôn lai những kỷ niệm của thời ấu thơ  , thời của Sông Ly , thời của " Quế Lâm Dục tài học Hiệu ".
                     " Ta đã hẹn nhau về thăm trường" , đúng như vậy, tôi và nhiều bạn đã cùng trở về thăm lại trường cũ như lời hẹn, và mỗi lần về thăm trường cũ  tôi lại tự nhủ :

                       Trở về với nỗi ước ao
                       Quế Lâm trường cũ ấm sao tình người. (2)

                                                          Công Lý ,viết sau buổi họp lớp  21/11/2015
-------------------------------------------------------------
 (1), (2) là những câu thơ trích trong bài "Trở về trường xưa " Công Lý viết năm 2010
                                                   


Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

NỖI ĐAU PARIS




                                           PARIS  : VƯỢT LÊN NỖI ĐAU VÀ THÁCH THỨC


               Sau 3 tuần lễ rời Paris trở về nước, tôi đã viết trên bloc của mình mấy bai và đăng ảnh về chuyến đi của mình tới Châu Au trong đó có Paris Thủ đô của nước Pháp. Tôi còn dự định viết tiếp một bài  kể lai cảnh đẹp của Paris với  nhưng khoảnh khắc trong " Ca phê sáng", nhưng giờ thì ý định ấy của tôi đã không thực hiện được bởi những vụ khủng bố đẫm máu đã xảy ra trong ngày thứ 6 13/11 vưa qua kinh hoàng trên nhiều khu vực, nhiều đường phô của Paris, nơi mà tôi đã từng đặt chân tới như Sân vân đông Stade de France, nhà hát Bataclan và nhiều con phố khác.

             Cả nước Pháp và thành phố Paris tráng lệ  đang chìm trong đau thương tang tóc, hàng trăm người dân vô tội đã bị sát hại bởi những kẻ khủng bố hồi giáo cực đoan , hai vụ nổ bom tự sát  ngay bên sân vân đông  Stade de France, những vụ xả súng kinh hoang tại nhà hát Bataclan... có thể nói đây là những vụ khủng bố quy mô lơn , đẫm máu nhất trong lịch sử nước Pháp. Tông thống Pháp tuyên bố nước Pháp đang trong tình trạng chiến tranh chông chủ nghia khủng bô và khẳng định nước Pháp không chùn bước , sẽ tiếp tục kiên cường chông chu nghia khủng bố. Những kẻ khủng bố  băng hành động dã man tàn bạo co thể cướp đi sinh mạng của nhưng người dân vô tội ,nhưng chung không thể ngăn được làn sóng phẫn nộ trên toàn thế giới, không ngăn được ý chí va quyết tâm của Chính phủ va hang triệu người dân Pháp kiên quyêt đi đên cùng con đường chông chủ nghia khủng bố dù phai đổ máu hy sinh. Một dân tộc quả cảm. Cả thế giới lên án mạnh mẽ  các vụ khủng bố vừa xảy ra tai Paris và nguyện sát cánh cùng nước Pháp chiến đấu đến cùng để xóa sạch chủ nghia khủng bố trên trái đất này dù cuộc chiên ấy đày cam go , gian khó.

              Vào lúc nay , ký ưc đưa tôi trở lại với những thời khắc đáng ghi nhơ trong cuộc đời khi mới chỉ  ba tuần trước tôi đã từng thanh thản dạo bước trên nhưng con phố quen thuộc của Paris, đến  nhưng nhà hang , quan cà phê đày ắp khách du lịch trên cac con đường, khu phố ở trung tâm Paris, một đất nước thanh bình, một Thủ đô đày ánh sáng , thanh lịch và quyến rũ biết bao. Nhưng các vụ khủng bố ngay 13/11 và cả trước đó nữa xảy ra ở ngay Paris Thủ đô của nước Pháp ,trung tâm của Châu Âu  ,đó la tiếng chuông cảnh báo sự bất ổn đang diễn ra ở Pháp và có thể nhiều nước châu Âu khác. Châu Âu không còn là mảnh đất yên ổn nũa, các cuộc xung đọt đẫm máu ở trung đông, ở Siry  Irac đã lan tới Châu Au, dòng người tị nạn đang ngày đêm đổ vào châu Âu , một viễn cảnh không mấy tôt đẹp, yên binh đang bao trùm lên khăp châu Âu. Nhưng có thể thây rằng cuộc chiến chông khủng bố sẽ còn khôc liệt hơn, cam go hơn, không chỉ có Pháp mà lãnh đạo và người dân của nhiều nước châu Âu khác đã bày tỏ quyết tâm chiến đấu đến cùng chông chủ nghia khủng bố trên toàn cầu.

              Chúng ta bày tỏ sự cảm thông và chia sẻ sâu sắc với những đau thương mất mát của  nhân dân Pháp của thành phố Paris và cũng tin tưởng vào ý chi va quyết tâm mạnh mẽ của họ sẽ vượt lên nhưng nỗi đau và những thách thức  mới còn ở phía trước. Cuộc sống này vẫn còn có những niềm tin, niềm tin vào sức mạnh của lương tri, niềm tin vào ý chí và quyết tâm của các dân tộc chiến đấu để gìn giữ hòa bình và sự thịnh vượng trên trái đất này./.

                                                                                                          Công Lý sáng 14/11/2015

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

MỘT THOANG TRỜI ÂU

MỘT THOÁNG TRỜI ÂU

      Đến với các nước trong EU dù Paris hay LonDon , Milan hay Bern bạn đều có thể bắt gặp những  hình ảnh  về cuộc sống muôn mặt đời thường của ngươi dân châu Âu. Dưới đây là vài hình ảnh " phóng viên vườn" chớp được :                               

Hẹn hò bên dòng sông Sen


Một góc phố London


Một nàng fan hâm mộ của đội Real Madrid

Trong quán Ca phê ở Paris
Giữa quảng trường MiLan


Không thấy hoa vàng trên thảm cỏ xanh

Mùa thu cô đơn

     Kỳ sau ; Ca phe sáng bên trời Âu

                                                                                                   Ha Nội ,ngày 5/11/2015

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

LỜI KẾT MỘT CHUYẾN ĐI


                    Sau đúng một tháng dong duổi trên những nẻo đường thuộc các nước châu Âu Pháp, Anh. Tây Ban Nha, Thụy Sỹ, Italia tôi đã trở về đất mẹ Viêt Nam sáng ngày 23/10 .  Sự chênh lệch về múi giờ, một đêm dài trên không trung mất ngủ nên về đến nhà sau 2,3 ngày nghỉ ngơi ,ngủ vùi mà tôi  vẫn cảm thấy mệt mỏi, có lúc cứ thấy như đang nằm mơ vậy . Đúng là tôi đã trải qua một giấc mơ bên trời Au , chi co điều đó la mot giấc mơ co thật. Tôi đã đến cac nước này với chi một thị thực chung ngọai trừ Anh, đến các nước này đều năm trong EU ta mới hiểu được thế giới " phẳng"  la như thế nào? chăng phân biệt được biên giơi quốc gia nữa, đi lại thông thương giữa họ rất dễ dàng thuận lợi , ho tieu chung  đồng EURO,  nhờ đó mà khách du lịch được hưởng rất nhiều tiện nghi, chả thế mà lượng khách du lịc đổ vào các nước này thương cao vào loại nhất nhì thế giới, nước Pháp có 65 triệu dân mà một năm đon tới 80 triệu khách. Thiên nhiên đã phú cho " Lục địa già " này nhưng ưu đãi khó mà kể hết, nơi đây quanh năm chẳng có bão tố lũ lụt cũng hiếm khi xay ra, họ là xứ ôn đới rừng xanh bạt ngàn, 4 mùa cây trái. Đi từ Pháp sang Thụy sỹ hay Italia băng tảu hỏa cao tốc trước mắt ta sẽ luôn hiện ra một bức tranh " sơn thủy " tuyệt đẹp, những bãi cỏ xanh trải dài ,nhưng dayy cây xanh khi thu sang đa nhuốm màu vang rực rõ ,xen kẽ là nhưng cây phong lá đỏ, đến đây mới thực sự cảm nhận được " mùa thu vang" ơ châu Âu đẹp đến mê hồn. Tiếc là tôi không phải là họa sỹ để có thể  dung cây cọ ghi lai nhưng mảng màu tuyệt mỹ này.
Còn con người thì sao ? Tôi cũng ít có dịp gặp gỡ nói chuyện với nhiều ngươi dân của các quốc gia đó, nhưng qua tiếp xúc với một số nhân viên làm việc tại các sân bay, cửa khẩu, tiếp viên hang không, người bán hàng, đôi khi là nhưng người xa lạ không quen biết trong quán cà phê bất luận ở nước nào  đã đi qua tôi đều thấy họ rất cởi mở nhiệt thành , nồng nhiệt hiếu khách, do vậy tạo được bàu không khí thân thiện và dễ dàng hòa nhập.

                Các nước Tây Au mà tôi đến hầu như đều là những nước công nghiệp hiện đại có bề dày lịch sử hang trăm năm điển hình như Anh hay Pháp, Thủ đô của các nước này đều  được xây dưng tư vài thế kỷ trước, kiến trúc Gotic hết sức uy nghi hoành tráng, nhưng mỗi nước lại có vẻ kiêu hùng và rực rỡ mang bản sắc riêng. Lon Don có vẻ đẹp cổ kính , uy nghi , Phap thi  nhiêu công trinh hoành tráng mang đâm dấu ấn lịch sử một thời vàng son nhưng cung pha chút hiện đại va lãng mạn. Cuộc sông ở các quốc gia này có nhip điêu chung la khá sôi động,phong phú về hinh thưc lắng đọng về nôi dung nhưng mỗi nơi lại có phong cách và để lại dấu ấn riêng trong long du khách . Tôi thích cái trầm lắng của Lon Don, nhưng càng thú vị hơn với không khí  sôi động hào hưng trên đường phố Paris của nước Pháp hay Rom , Mi lan cua Italia .

 Cảm nhận chung của tôi  là đây là khu vực  giàu có, là " miền đất hứa"  cảnh quan thơ mộng tuyệt vời, đất nước thanh bình, mức sông của người dân ở đẳng cấp cao Ở Thụy sỹ tốt nghiệp đại học ra lam việc đã có mức lương 5 ngàn Ẻuo, chả thế mà dòng ngươi di tản tử Châu Phi, Trung đông  đang trong thời chiên loạn ùn ùn đổ về đây gây cho các nước này không ít khó khăn. Nhưng  suy ngẫm một chút thi cũng thây ngay các nước Tây Âu phát triển nhanh, đạt được thành tựu như vậy không phải chỉ dựa vào sự ban tặng hào phóng của thiên nhiên, đây là kết quả của sự lao động vất vả miệt mài, mồ hôi và máu của bao thế hệ qua hang ngàn năm lịch sử , Châu Âu nay đã bị coi là " Lục địa già " nhưng họ vẫn đang trẻ lại từng ngày ,vẫn đày sức sống mặc dù họ đang đứng trước nhiều thách thức chưa từng có. Nhiều người trong chúng ta thường đặt câu hỏi : " Chủ nghĩa cộng sản" mà những người Mac xit vẫn  mơ tưởng là thế nào, bao giơ thi xuất hiện , và đã có chưa  ? Đi thăm đât nước Thụy Sĩ thì chắc chăn đa có câu trả lời, xã hôi đó , mức sông đó ,mô hình đó không phải là " chủ nghĩa công san"  thì còn là gi nữa , đó chính là "thiên đương " của ngày mai, phải đi đâu để tìm nữa, xã hôi của họ mới thực sự là hạnh phúc, công bằng, văn minh. Không biết mấy vị " Tai to mặt lơn " trong hang ngũ LĐ của Ta khi đi thăm các nước này đặc biệt là Thuy sỹ họ sẽ nghĩ gi ? Liệu cái gọi là" chu nghĩa xã hôi " mà họ luôn " định hướng" cho sự phát triển của đât nước ta trong tương lai có tý chút nào so sánh được với những gì mà họ đã thấy ở các nước Tây Âu mà họ luôn hình dung là " chủ nghia tư bản đang rãy chết "  không ? May mắn sao tôi lại có dịp đi để chứng kiến " sự rãy chết" của Chủ nghia tư bảnở châu Âu.
          Nhìn người ta không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến mình. Ở nhưng nước đi qua ,một số ngươi tôi găp, trong câu chuyện họ đếu nói , đi thăm VN rồi thì thấy VN là một đất nước rất đẹp cả về thiên nhiên cảnh quan lẫn con ngươi cần cù năng động. Chung ta có thể cũng tự thấy đất nước mình đẹp nhưng lại phung phí không biết quý trong và giữ gin cái đep đó .  So sánh với họ thì ngành du lịch của ta quá kém,  không hiểu tại sao các vị chức sắc ngành du lịch của ta không qua bên đó mà học hỏi, nghe đâu cũng có người đi rồi nhưng chẳng học được gì, có khi lại cứ cho rằng mình chẳng thua kém ai, ta có " bản sắc" riêng việc gì phải học có lẽ vì thế mà nganh du lich ta cứ lẹt đẹt mỗi năm đon không nổi 10 triêu du khách xếp hang gân bét trong các nươc Đông nam á chứ chẳng dám so với châu Âu.
Paris by nigh
           Bỏ ra thời gian một tháng với kinh phí cũng không nhỏ, di chuyển nhiều nơi bằng đủ loại phương tiện, sức khỏe cũng ít nhiều hao món nhưng đổi lại thu hoạch cũng không ít. Các Cụ ngày xưa nói quả chí lý : " Đi một ngày đàng, học một sàng khôn" chắc chắn là mình " khôn " lên được chút ít, hiểu biết hơn và trải long hơn. Chuyến đi còn là một sự khảo nghiệm vốn sức khỏe đôi với nhưng ông lão bà lão đã vào cai tuổi " cổ lai hy" như hai vợ chông tôi.May là sau một thang cơ thể tôi không hư hao gì lại có phần tăng thêm, chân đau nặng trước lúc đi cung đỡ hơn nhiều do bên đó khô nên dễ chịu hơn.
          Xin cám ơn các bạn đã dành chút thơi gian quý báu để vào Bloc theo dõi có thể nói là " trên từng cây số" chuyến đi dài ngày của chúng  tôi. Trong chuyên đi tôi nhờ bạn bè và cả người thân , có khi là chụp "tự sướng" một sô bức ảnh ở những nơi đã đi qua,  chất lương ảnh có lẽ không cao nhưng đều là " người thật việc thật", may là gửi về được Calathau chỉnh sửa nên đưa lên cũng tạm ổn, mong được các bạn thông cảm. Xin cám ơn các bạn , cám ơn Quang Trung rất nhiều.

̣                                                                                Công Lý  
                                                          (Hà Nội - Rạng sáng ngày 26/10/2015 )

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

Miền đất hứa

THỤY SỸ MIỀN ĐẤT HỨA


          Từ lâu tôi đã nghe nói Thuỵ sỹ là một đất nước nhỏ bé nằm ở giữa châu Âu, một vùng đất giàu có ,là một miền đất hứa, có người còn nói nơi này thực sự là một "thiên đường". Nghe nói vậy nhưng suốt mấy chục năm theo nghiệp Ngoại giao cho đến lúc nghỉ hưu ở tuổi 67 tôi cũng chẳng có cơ hội nào đến với miền đất hứa này. Vậy mà gìơ đây ở tuổi đã "phong sương" thật khó tin tôi lại có dịp trải nghiệm cuộc sống dù chi dăm ba ngày ngắn ngủi ở nơi được gọi là "Thiên đường" này. Cơ may đến khi một người ban  là đồng nghiệp nhưng trẻ hơn tôi đến 15 tuổi hiện đang làm Đại sứ tại Thuỵ sỹ, thêm nữa cháu gái con cô em vợ làm trong ngành cũng mới được cử sang SQ công tác đã mời chúng tôi sang chơi thế nên hai ông bà lão này mới thực hiện được "điều ước thứ 7" của mình là tới thăm miền đất hứa này.
          Bern ,thủ đô của Thuỵ sỹ là đích đến của chúng tôi. Từ Madrid TBN chúng tôi bay đến thành phô Genever nổi tiếng là địa điểm diễn ra hội nghi Quốc té  về Đông Dương năm 1954 rồi từ đó đi ô tô  lênThủ đô, tiếc là tôi đã không ghé thăm được Geneve dù chỉ trong chốc lát.

   Bern đón chúng tôi vào buổi sáng tinh mơ, trời se lạnh ,dọc hai bên đường cao tốc là một cảnh đẹp tuyệt mỹ mà đi gần khắp châu Âu tôi chưa từng thấy ,những bãi cỏ xanh rờn trải rộng ,hàng cây ở hai bên đương đã ngả sang màu vàng thi thoảng lại xen vào nhưng cây phong lá đỏ rực,cảnh tượng đẹp đến mê hồn ,đây mới là "mùa thu vàng" mà tôi chỉ thấy trong tưởng tương trước khi rời Hà Nội.     Bern là một thành phố cổ có lịch sử tới 1300 năm, không lâu đài thành quách như Paris hay Luân đôn mà là những con phố nhỏ nhắn xinh xắn kiến trúc giản dị xây bằng đá va gỗ,thành phố được UNECO công nhận la đi sản thế giới tù những năm 50 của thế kỷ trước,không biết họ giũ gìn thế nào mà sau 700 năm nhà cửa phố xá vẫn giũ nguyên vẻ cổ xưa.Chủ tịch thanh phố HN của ta ông Thế Thảo đã sang đây để học kinh nghiệm, Thị trưởng Bern đã khuyên ông Thảo " HN của các bạn rất đẹp thay vi phát triển mở rông,các ban nên tập trung bảo tồn gìn giữ" ông Thảo là KTS chả biết có lĩnh hội được gì không nhưng phố cổ HN của ông thi ngày càng tàn lụi đi. 
Thuỵ sỹ chỉ có 8tr dân trong đó 2 tr là nhập cư, tổng GDP tới 700 tỉ Đô,binh quân đâu người 41000/năm lương đại học ra đã 4,5 ngàn đô,đương nhiên là giá cả cao ngất trời rồi, bởi vậy dân SQ thường xuyên lái xe sang thành phố giáp biên của Đức để mua hàng và thực phẩm bên đó rẻ giá chi 1/3 cua TS.cuộc sống của người dân nơi đây thật bình an,nhàn nhã mấy trăm năm nay họ không biết mùi đạn bom kể cả 2 cuộc đại chiến thế gioi cũng không bén mảng tới đây được,thu nhập của họ chủ yếu la làm ngân hàng cho toàn thế giới môi năm thu lãi vài ngàn ty đô,cộng với du lịch, họ có nền giáo dục tôt nhất nhì chau Âu,Kim chàng Un tưng học ở đây.
    Những người TS đã đi VN  rồi về họ nói là "Thế giới chi có hai nơi đẹp nhất đó là TS và VN" TS thì đẹp thật, VN cứ coi là đẹp đi nhưng với các vi LĐ như hiện nay thì làm sao giữ được vẻ đẹp của đất nước mà ông cha để lại ?
      Cảm nhận của tôi là sống ở nơi đây chả khác gì sống ở tiên cảnh,cuộc sống ở đây mà không được coi là " hạnh phúc" nhất thế gian thì không biết còn nơi nào nữa,tuy là vậy nhưng chỉ vài ngày là tôi lại nhớ  mảnh đất "ngàn năm văn hiến" quê hương mình,chỉ mong chóng trở về thôi.
                     Dù  cho đi bốn phương trời
                     Không bằng đất mẹ muôn đời yêu thương.



Công Lý 13/10/2015,  Bern Thuỵ S