Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015
THƠ
CÓ PHẢI EM
MÙA THU VÀNG ?
Có phải em mùa thu vàng ?
Cho tôi thoáng chút bàng hoàng ...nhớ ai.
Đâu rồi mái tóc bay bay
Đâu hương hoa sữa say say lòng người
Mùa thu đâu của riêng tôi
Mà sao lòng vẫn bồi hồi nhớ mong
Heo may gió gọi mùa sang
Có phải em mùa thu vàng đó chăng ?
Nhắn tin : Từ ngày 22/9 tôi rời Ha Nội cho một chuyến đi xa bên trời Âu, trước lúc lên đường gửi lại mấy câu thơ ngẫu hứng để tạm biệt Ha nôi , tạm biệt mùa thu vàng với một câu hỏi không bao giờ có lời đáp. Tôi sẽ cố găng viết tường thuật ngắn về mỗi chặng dừng chân và đưa ảnh nữa , chỉ e là vì dốt kỹ thuật vi tính nên không biết có thực hiện được ước muốn không, dù thế nào cũng xin được thông cảm trước .
Công Lý 15 thang 9 nam 2015
Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015
LANG THANG (thơ )
LANG THANG
Có khi giữa đêm bỗng nghe tiêng ai
vẳng bên tai
lời thì thầm trong gió
Có khi giữa đêm bỗng nghe tiếng mưa
đưa ta về dĩ vãng xưa
một thời xa vắng
Ngoài kia là trời xanh đầy nắng
Ngoài kia là gió thổi mênh mang
Ta đi lang thang ..lang thang
Tìm lại hình bóng xưa, miên man nỗi nhớ
Bất chợt hiện về những khổ đau rạn vỡ
Bất chợt nghe hiu hắt tiếng ai cười
Sao trong lòng buồn nhớ khôn nguôi ?
Thèm một vầng trăng ngẩn ngơ... ngơ ngẩn
Thèm một tiếng thì thầm vừa lạ vừa quen
Ta vẫn đi lang thang ...lang thang
Giữa ngày đầu thu lá vàng xao xác
Không gian lặng ngọn gió buồn man mác
Thời gian ngừng trôi một thoáng hư vô
Lang thang lang thang...
chẳng thấy bến bờ./.
Cảm nghĩ đêm đầu thu
Công Lý 26/8/2015
Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015
70 năm NGOẠI GIAO VIỆT NAM
NGOAI GIAO VIỆT NAM
CHẶNG ĐƯƠNG DÀI 70 NĂM
Kể từ ngày ra đời 28 tháng 8 năm 1945 đến nay Ngành Ngoại giao VN đã trải qua một chặng đường dai 70 năm. Ngày 12/8 vừa qua Bộ Ngoại giao đã tổ chức cuộc hội thảo khoa học " 70 năm Ngoại giao VN vì sự nghiệp bảo vệ và xây dựng đất nước" Nhiều cãn bộ NG lão thành , nhiều học giả và các nhà lý luận đã tham gia hôi thảo. Phát biểu của Phó Thu tương ,Bô trương NG Phạm Bình Minh và các tham luận đã tổng kết chặng đương 70 năm vẻ vang của nền Ngoại giao VN, nêu bật nhưng thành tựu to lớn của NG VN đóng góp cho sự nghiêp cách mạng bảo vệ và xây dựng đất nước trong suốt chặng đương 70 năm qua .
Tôi sẽ không nói nhiều đến nhưng thành tích là sự thật hiển nhiên của ngành NG mà Đảng và Nha nước ta đã khẳng định rôi , là một cán bộ của Bộ Ngoại giao đã trải qua chặng đường 43 năm gắn bó với ngành, nhìn lại chặng đường đày vẻ vang và cung lắm gian truân ấy , với tư cách là người đã trực tiếp tham gia vào nhiều sự kiện lơn của ngành NG trong hơn 40 năm công tác , tôi chỉ muốn nói lên vài cảm nghĩ của cá nhân mình về những gi mà ngành NG đã làm được và cả những điều tôi còn băn khoăn trăn trở về công việc đôi ngoại mặc dù tôi đã rời xa công việc này gần chục năm rôi.
Nhiều người đã đặt ra những câu hỏi với tôi về công việc của ngành Ngoai giao mấy chục ăm qua , những được mất , tôi xin nêu ra dưới đây vài câu hỏi và đi tìm đáp án theo cách suy ngẫm riêng của mình .
: Câu hỏi đầu tiên : đâu là thành tựu nổi bật nhất của ngành NG trong suốt 70 năm qua ?
Cá nhân tôi cho rằng : Đó chính là Ngoại giao VN đã kiên trì thực hiện thành công đường lôi Ngoai giao độc lập tự chủ trong việc bảo vệ và xây dựng đất nước. Trong nhiều giai đoạn khác nhau dù là thời chiến hay thời bình ,tư tưởng lớn này của Bác Hồ và của Đảng ta đã được nganh NG quán xuyến, nhờ thế vị thế của VN trên trường quốc tế đã được giũ vững và không ngưng được nâng cao. Chỉ tính từ thời gian chông Mý cưu nướctrở về sau có thể nêu lên 2 điểm nổi bât :
Một là chung ta đã độc lập tự chủ trong quan hệ với 2 nước lớn là Trung Quốc va Liên xô ,tranh thủ được sự hậu thuẫn và ủng hộ về vật chất , lương thực vũ khí của cả 2 nước phục vụ hiệu quả nhất cho công cuộc chông Mỹ mặc dù thời gian đó ( thập ky 60, 70 thế kỷ 20 ) Trung Xô coi nhau như kẻ thù, quan hệ hết sức căng thăng. Báo chi thế giói lúc đó đã hình dung Lãnh đạo VN như đang " làm xiếc trên giây" và đã biểu diễn hét sức ngọan mục.
Sự kiện lớn thư 2 là chung ta đã rút được bài học của Hôi nghi Genever năm 1954 lúc đó thực lực ta yếu nên khi kết thúc chiến tranh đã để mấy nước lớn Trung, Mỹ và ca LX thao túng dẫn đến kết quả chỉ giải phóng được 1/2 đất nước rôi phải đổ máu thêm 20 năm nữa, nhưng trong đàm phán kết thúc chiến tranh với Mỹ ta đã ở thế chủ động, loại bỏ hẳn sự can thiệp của các nước lớn đưa đến kết quả ký hiệp định Paris với My trên cơ sở ấy " đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào" thông nhất vẹn toàn đất nước .
Câu hỏi thứ hai là : Điều gì là khó nhất cho NGVN trong xử lý các mối quan hệ quốc tế , đặc biệt la quan hệ với các nước lớn ?
Với thực tế công việc đã trải qua tôi thấy rằng , điều khó khăn nhất chính là việc xử lý mối quan hệ với các nước lớn trong đó khó nhất có lẽ là xử lý mối quan hệ với Trung quốc và quan hệ giưa TQ va Mỹ. Nói như vậy có thể có phần phiến diện chăng, bởi xử lý quan hệ với Mỹ cũng có quá trình rất khó khăn. Cảm nhận của riêng tôi vẫn là xử lý quan hệ với TQ là " hóc búa " nhất. Phần lơn thời gian trong 70 năm qua NG VN ta chỉ tập trung vào xử lý q/h với hai đối tac lơn là TQ và Mỹ, nhiều cuộc đàm phan diễn ra kéo dai với 2 đối tác ( có lúc là đối thủ ) này , đàm phán về chủ quyền lãnh thổ với TQ là khó khăn nhất. Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến việc xử lý q/h với TQ khó hơn với Mỹ là ở chỗ Mỹ là một nước lớn , là cựu thù nhưng ở cách xa ta, còn TQ vừa là nước lớn lại vừa là láng giềng có biên giới chung và xét về lịch sử thì cũng là cựu thù của VN,điểm nữa la khác với Mỹ Họ lại khoác cái áo " XHCN' đồng ý thưc hệ với VN. Mỹ xâm lược ta thua rồi thì rút đi , còn TQ cũng từng xâm lược ta, thua rồi nó luôn ở mãi đấy ngay sát nách ta từ đời này qua đời khác, đất nước thì lớn về diện tích, đông dân nhất thế giơi , nhưng về ứng xử thì lại là " tiểu nhân" cũng nhất thế giới luôn, vậy mới khó, nhưng cái khó hơn còn ở chính cách nhận thưc và ứng xử với các nước lơn, vơi TQ của chính LĐ ta.
Việc xử lý quan hệ với hai đối tượng này luôn là bài toán khó giải nhất, vấn đề là phải làm sao để giữ được " cân bằng chiến lược " mà không để cho ý thức hệ chi phối. Chung ta đã làm được điều đó chưa ? phải thừa nhận thẳng thắn là ta đã xử lý theo hướng đó nhưng chưa phải là đã "hoàn hảo ", cảm nhận của riêng tôi là ta vẫn còn bị " ý thức hệ " chi phối phần nào đó. Đây là vấn đề hết sức phức tạp và nhạy cảm. Nhiều sự kiện diễn ra trong quan hệ với TQ và vơi MỸ trong thời gian qua dư luận trong nước, trong cán bộ và nhân dân đều cho là cách xử lý chưa " thỏa đáng " đó là sự thật không thể phủ nhận, dĩ nhiên ngành NG không thể chối bỏ trách nhiệm trong việc đó, nhưng xét cho cùng cũng là bởi " lỗi hệ thống" chứ không phải riêng gì trách nhiệm của ngành NG.
Câu hỏi thư 3 là :cảm nhận như thế nào về những người lãnh đạo cao nhất của Bộ Ngoai giao qua các thời kỳ khác nhau ?
Đây là câu hỏi khá tế nhị , tôi sẽ không đánh gia hoặc nhận xét về tưng Vị Bộ trưởng mà tôi đã có dịp công tác dưới sự chỉ đạo của Vị Bộ trưởng đó, tôi chỉ nêu nhưng cảm nghĩ cá nhân nên có thể chưa thật khách quan hoặc thiên về cảm tính , song dù sao thì tôi cũng cứ mạnh dạn nói vài điều suy nghĩ của bản thân mình.
Năm 1966 tôi về nhận công tác tai Bô NG khi đó Bô trưởng là Bác Nguyễn Duy Trinh, lúc ấy tôi chỉ là cán bộ phiên dịch, tôi có vai lần dịch cho Bác Trinh trong các cuộc Bác tiếp Đại sư TQ. Thang 2/1973 sau khi Hiệp đinh Paris được ký kết giưa Ta va Mỹ, thang 3 năm đó diễn ra Hôi nghi quốc tế Paris gôm 4 bên tham gia cuộc chiến và một sô nước lơn liên quan trong đó có TQ. Tôi được LĐ Bộ chon đi làm phiên dịch tiêng trung cho Bộ trương Nguyễn Duy Trinh tai cuộc hội nghị quốc tế đó. Trong thời gian hai tuần lế, tôi có dịp thường xuyên làm việc với Bác , ấn tượng sâu sắc với tôi la Bác luôn thể hiện phong thái của một vị lãnh đao cao cấp, làm việc hết sưc nghiêm túc, dịch cho Bác tôi không thấy khó vì Bác luôn nói ngăn gọn đủ ý , nôi dung rõ rang mạch lạc, đối phương luôn nể trọng, trong cuộc sống đời thường Bác rất gân gũi va luôn quan tâm tới can bộ câp dượi. Khi tôi dịch xong Bác thường đông viên tôi có lần bác còn cho quà dù chỉ là mấy cái bánh hoặc vài viên kẹo.
Sau Bác Trinh , Bộ trương NG là Ông Nguyễn Cơ Thạch , tôi làm việc dưới sự chỉ đạo của ông hơn 10 năm. Ông là một vị Bô trưởng có tầm tư tưởng chiến lược, lam viếc dưới sự chỉ bảo của ông tôi đã trưởng thành tư một can bộ phiên dịch trở thanh can bộ nghiên cưu , được đề bạt vụ phó chỉ sau 1 năm tập sự ( quy đinh của Bô trưởng là 2 năm tập sư mà kết quả tốt mới được đề bạt vụ phó ), để đi sâu ngiên cứu và đề ra đối sách thích hợp ông lập ra 3 vụ riêng rẽ đó là Vụ Trung quốc , Vụ Mỹ và vụ Liên xô, ông cung đề xuất việc Ngoại giao làm kinh tế và lập ra vụ kinh tế, về nội bộ ông đưa ra chủ trương " tập sự cấp vụ" do vậy đào tạo được một đôi ngũ lãnh đao cấp Vụ có năng lực. Làm việc với ông không dễ, ông rất nghiêm khắc và đòi hỏi trình độ cao không đáp ưng được thì bị loại ngay, có lẽ vì thế nói chung it cán bộ thích gần ông, nhưng những cán bộ trưởng thành lên qua làm việc được ông chỉ bảo thì rất quý mến ông. Thời kỳ quan hệ Việt Trung xấu đi ông la người giũ lập trường kiên định chông chủ nghĩa bành trướng ,bảo vệ chủ quyền lãnh thổ đât nược. Cá nhân tôi cảm ơn ông rất nhiều nhất là về tư tưởng chiến lược trong công tác nghiên cưu và phương pháp luận đúng đăn.
Với các Vi Bộ trưởng khác tôi xin nói ở những dip sau.
Nếu bạn có yêu cầu hoặc câu hỏi gì xin cứ nêu lên, tôi xin cố găng giải đáp.
Công Lý 13/8/2015
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
Bài thuốc trị bệnh " Phì đại...."
LÀM SAO ĐỂ TRỊ ĐƯỢC CHỨNG " PHÌ ĐẠI......"
" Phì đại " , "phì " được hiểu là "phình ra" còn " đại" tất nhiên là "to " rôi, nhiều thứ có thể phình ra và vô hại ,nhưng cái thứ " phì đại tiền liệt tuyến" thì xem ra chẳng vô hại cũng không dễ chịu chút nào, đây là chứng bệnh của riêng đàn ông ở vào cái tuổi " xưa nay hiếm. Tuyến tiền liệt có kích thước và hình dạng giông như hạt của quả bồ đào nằm phía dưới bàng quang bao quanh đoạn đầu của Niệu đạo. Người binh thường nó chỉ khoang 20-22g khi "phì đại " có thể tăng lên 35-40g, khi phình to ra nó sẽ ép vao niệu đạo và bang quang gây khó khăn cho việc tiểu tiên. Phì đai tiền liệt tuyên không đồng nghĩa với u xơ tiền liệt tuyên hoặc ung thư TLT nhưng cũng là một căn bệnh cần được quan tâm chữa trị. Bản thân tôi cũng đã mắc chứng bệnh này vài năm nay từ khi chạm đến tuổi già, có điều an ủi là hầu hết những người đàn ông già thi đều vướng phải cái chứng này chứ chả riêng gì mình. Đáng nói là ơ chỗ bệnh này kéo theo nhiều hệ quả khác mà đặc trưng nhất là chứng " tiểu đêm", có người một đêm phải dây tới 4, 5 lần , tôi cũng có lúc đã như vậy, rất khó chiu , dậy tiều nhiều lần dẫn đến khó ngủ trở lại, mùa đông càng khổ vì dậy không kịp mặc áo ấm là bị cảm ngay, " làm sao để trị căn bệnh này ?'' đó là câu hỏi với nhiều người đàn ông trong đó có tôi. " Có bệnh thì vái tứ phương ", bản thân tôi đã tìm nhiều thày thuốc, họ cũng chỉ cho tôi thấy nguyên nhân dẫn đến tiểu đêm nhiều và còn mách cho tôi nhiều vị thuốc để chữa trị, trên mạng cũng nhiều thông tin, bài viết về chứng bệnh này và không thiếu những quảng cáo về các loại " thực phẩm chức năng" chuyên trị căn bệnh này, một thời gian dài tôi đã tìm mua " thuốc" như "bổ thận TU 3" và nhiều loại khác để dùng thử nhưng không có kết quả gi, tình trạng tiểu đêm nhiều vẫn không khắc phục được, nhiều người dùng loại đó có kết quả tốt, có người lại không ăn thua gi, bác sỹ thì bảo do " cơ địa " khác nhau, nên đành chấp nhận vậy thôi.
Gần đây qua giới thiệu của một người bạn tôi được biết đến loại thực phẩm chưc năng có tên là " Phythizol " được điều chế từ cây thuốc trinh nữ hoàng cung và tinh dầu hạt bí ngô, tôi mua dùng thử mỗi lọ 6o viên, ngày dùng từ 3 đến 4 viên, loại " thuốc" này có tác dụng làm tăng lưu lượng dòng tiểu tối đa, giảm hiện tương tiểu sớm, tiều nhiều lần, sau khi dùng được 2 lọ tôi bắt đầu thấy có hiệu quả , đi tiều giảm dần ban ngày và nhất là ban đêm, trước đây một đêm tôi phai dậy 3, 4 lan nay chỉ còn 1,2 lân đi dễ hơn, lâu hơn không còn khó khăn nữa. Loại " tpcn" này rất ít thấy ở các hiệu thuốc, tìm mua khó và phải đặt hàng trước , do công ty TUỆ LINH có trụ sở tai Quận Cầu Giấy HN sản xuất, theo khuyến cáo của bác sỹ, mỗi tháng chỉ cần dùng một lọ và nên dùng trong 6 tháng, về chi phí thì cũng không đáng kể ,mỗi lọ chỉ khỏang trăm mốt trăm hai tùy hiệu thuốc. Tôi đang dùng và thấy có kết quả nên viết ra đây để các ông bạn già của tôi tham khảo , có thể do cơ địa khác nhau nên hiệu qua cũng sẽ khác nhau, dù sao cũng cứ thử xem, nếu có tác dụng thì cũng đỡ được một cái tật khó chịu ở cánh đàn ông. Bạn cứ thử xem sao , chúc bạn thành công./.
23/7/2015 Công Lý
Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2015
VẦN THƠ KHÔNG TÊN
VẦN THƠ VIẾT LÚC NỬA ĐÊM
Nửa đêm nghe tiếng ai than
Con tim đau nhói bàng hoàng phút giây
Mạng người đâu phải cỏ cây
Mà sao máu chảy ngập đày suối khe
Giàu thì phải chết thảm thê
Yêu mà từ chối thì về Diêm vương
Chất chồng nỗi ức niềm oan
Đời là thế đó muôn vàn xót xa
Đâu rồi anh chị mẹ cha
Để em đơn độc lệ nhòa thương đau ?
Tiếc thương khăn trắng mái đầu
Mai sau khôn lớn nỗi sầu không phai .
Cảm xúc sau khi nghe tin vụ án mạng kinh hoàng.
Công Lý 10/7/2015
Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015
NGÀY GIA ĐÌNH
KHÔNG GIA ĐÌNH
"Không khí đày tình thương yêu trong gia đình chính là nền tảng cho cuộc đời bạn ".
Đó là lởi nhắn nhủ của nhà hiền triết cổ Hy lạp D.Lama.
GIA ĐÌNH là những viên gạch làm nên nền tảng vững chắc lâu bền của xã hội, gia đình là tổ ấm, là chỗ dựa tinh thần và vật chất cho mọi thành viên ông bà, cha mẹ con cái,là nơi kết tụ , ngưng đọng những tình cảm yêu thương gắn kết mọi thành viên. Hang năm có một ngày được gọi là " Ngày gia đình" để tôn vinh ý nghĩa lớn lao của sự gắn kết gia đình, nhưng khái niệm GIA ĐINH thì luôn hiện hữu trong cuộc sống của mỗi con người.
Ai sinh ra cũng có ông bà, cha mẹ nhưng không phải ai cũng có được một gia đình đúng với ý nghĩa của khái niệm này, thế nên trong thực tế có rất nhiều người " KHÔNG GIA ĐÌNH", trong khi nhiều người chúng ta có một gia đinh êm ấm cha mẹ con cái quây quần bên nhau, " tắt lửa tôi đèn" luôn có nhau thi trong xã hôi còn biết bao người sông đơn độc lẻ loi, không nơi nương tựa và không có nhà để trở về, đó là những trẻ em lang thang cơ nhỡ ta vẫn thường gặp trên nhiều nẻo đường, nhiều con phố ngay giữa thủ đô Hà Nội. Chiến tranh lùi xa đã 40 năm, hậu quả thì vẫn còn đó nhưng có lý nào đó là lý do để biện bạch cho tình trạng " Vô gia đình", "vô gia cư" của hang vạn em nhỏ trên nhiều tỉnh thành của cả nước vẫn hiện hữu hàng ngày, trách nhiệm thuộc về ai ? các em nhỏ lang thang ấy rồi sẽ đi đâu về đâu ? Đã có một vài tổ chức xã hôi quan tâm đến các em nhỏ này, đã có " tổ bán báo xa mẹ" này nọ dành cho các em, nhưng cũng chỉ được một số em thôi, còn số đông thì ai lo ? các Bộ, Ban, ngành nào đã làm những gì hay chỉ là chối bỏ trách nhiệm , suy cho cùng thì cũng chỉ tại " Lỗi hệ thống" thôi, vậy là hòa cả làng.
Trong chúng ta chắc nhiều người đã đọc qua truyện " KHÔNG GIA ĐINH" của nhà văn Pháp , câu chuyện thật cảm động, tôi đã đoc câu chuyện đó tư ngày còn nhỏ, bây giơ cháu tôi đang đọc cuốn sách ấy, cháu đang sống trong một gia đình sung túc và đầm ấm, có biết đâu vẫn còn bao bạn nhỏ khác chưa có một mái ấm gia đình như cháu, đó là điều chung ta còn băn khoăn, làm sao để có được nhiều mái ấm gia đình và không còn cảnh tượng " Không gia đình" nữa ? Phải chăng trách nhiệm này thuôc về tất cả mọi người trong xã hôi, trong đó có chính mỗi chúng ta ?
Công Lý 28/6/215
Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015
THẦN ĐỒNG LÀM THƠ ( Sưu tầm )
ĐƯỜNG XA CON HÁT
" Đường xa con hát " là tên một tập thơ vừa ra mắt bạn đọc của cậu bé được vinh danh là " Thần đồng " ĐỖ NHẬT NAM. Nhật Nam mới 13 tuổi hiện đã làm Tổng biên tập của tờ báo tuổi teen Creative Melange, Nam còn là dịch giả tiêng Anh nhỏ tuổi nhất VN. Không chỉ có thế , mới đây bạn đọc còn hết sức ngỡ ngàng khi được đón nhận tập thơ đầu tay của cậu bé này với tựa đề "Đường xa con hát ". Qua lời giới thiệu của tác giả Quỳnh Hoa xin trích đưa một vài khổ thơ của Nhật Nam được in trong tập thơ trên để chúng ta tiếp cận với một tâm hồn thơ ca trong trẻo.
Thơ của Nhật Nam như một dòng suối nhỏ chảy róc rách len vào cuộc sống đời thường, thơ em là dòng nước mát đem đến cho người đọc cảm giác sảng khoái tươi vui. Nam mới chỉ làm thơ trong thời gian gần đây khi em xa gia đinh đường xa lặn lội sang Mỹ học tập nâng cao khả năng tiêng Anh. Nam làm thơ để gửi tặng bố mẹ qua mạng xã hội , mỗi bài thơ của Nam như một cánh thư, như một trò chơi tuổi teen, vậy nên câu chữ trong thơ em rất giản dị chân thực nhưng cũng đày cảm xúc, như em tự nhận :
Con viết những câu vụng về
Chỉ là tim nhỏ tràn trề yêu thương.
" Đường xa con hát " là tiếng lòng của một tâm hồn trẻ thơ, một người con xa xứ một minh rong ruổi trên những nẻo đường xứ người luôn hướng về cha mẹ, hướng về mảnh đất quê hương :
Con sẽ về nơi vùng trời soi nghiêng
Sau chia xa mới biết yêu nhiều đến thế
Nhớ cha, ở nơi xa em đã có những lời cất lên từ con tim đày yêu thương :
Bố ơi ! ngơi nghỉ đôivai
Trĩu rồi gánh nặng dặm dài bố qua
Bố ơi ! nhẹ bớt đường xa
Còn trời , con nước còn "ta" thương " mình"
Em dành những tình càm sâu lắng nhất gửi đến mẹ , thủ thị tâm sự như muốn an ủi người mẹ đã sinh ra mình đang đăm đắm nỗi nhớ con ở phương xa :
Thôi nào nước mắt đừng lăn
Thôi nào cất nhưng băn khoăn muộn phiền
Xa xôi dẫu có trăm miền
Tim con vẫn trọn nỗi niềm yêu thương.
Những vần thơ của Nam gửi từ phương xa như để làm yên lòng cha mẹ :
Nếu biết yêu thương thì đâu cũng là nhà
Đâu cũng sẽ gặp con cò đến hát
Đâu cũng thấy lời hương quê bát ngát
Xin bố mẹ yên lòng ..con vẫn ấm mùa đông.
Tâm hồn trẻ thơ nhưng thơ Nam cũng chứa đựng những suy ngẫm gìa dặn và đày tính triết lý :
Thế giới này sẽ chẳng còn khổ đau
Nếu ai cũng biết là mình không hoàn hảo
Mình dẫu sao chỉ là thanh ghép nhỏ
Trong bộ xếp hình tròn trịa của nhân sinh.
Chưa đọc hết tập thơ của Nhật Nam , chỉ một vài khổ thơ của em thôi tôi cũng đã có cảm nhân ban đầu , hình như thơ của em đã chạm được tới đáy sâu của tâm hồn mỗi con người.
Trong trẻo , giản dị, mộc mạc .. đó là những gì ta có thể nói về những bài thơ của một ""Thần đông " 13 tuổi Đỗ Nhật Nam.
Xin giới thiệu cùng các bạn yêu thơ .
Công Lý 19/6/2015
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015
QUA CƠN GIÔNG
PHÚC HỌA...TÙY DUYÊN
Tính mạng con người giờ thật mong manh, bao nhiêu tai ương bất cứ lúc nào cũng có thể đổ ập lên đầu mình. Đây không còn là câu chuyện chung chung nữa mà nó đã ập đến với chính bản thân tôi trong cơn giông chiều qua tại Ha Nội.
Khoảng 4 giơ chiêu qua tôi đi xe máy đên nhà con gái ở phố Hoàng Hoa Thám để thăm cháu MƠ ( cháu ngoại 12 tuổi) và Mẹ nó, nhà chỉ còn 2 mẹ con vì bố Mơ đã đi công tác ở nước ngoài, cuộc gặp vui vẻ hạnh phúc và đầm ấm. Cháu tôi còn đưa bánh ngọt do tự tay nó làm để biếu ông, khi tôi chia tay 2 mẹ con dắt xe ra cửa để trở về nhà, cháu Mơ nói với theo " Ông nhớ đi xe cẩn thận đấy ". Tôi hơi ngạc nhiên chút đỉnh vì câu nói ấy của cháu , mọi lần khác nó chăng nói gi. Tôi đi về hướng đường Hoang Quốc Việt để rẽ vào ngõ nhà mình. Khoang gần 5 giờ chiêu trời vân trong xanh nhiều năng nhưng đi thêm vài phút nưa bắt đầu rẽ xuông phô H.Q. Việt thì tôi thấy trời bông nổi gió , nhin lên thi trước mặt mây đen đã ùn ùn kéo đến , tôi cho là chuyên bình thương vẫn đi tiếp , nhưng chỉ được vài trăm mét nữa thì nổi gió rất mạnh, trên đường cát bụi bay tư tung, cây hai bên đương rung lắc giữ dôi, ngồi trên xe tôi có cảm giác cả xe và người sắp bị hất lên khỏi mặt đất, tôi phát hoảng vôi phanh hết cỡ bánh sau và phanh cả bánh trước , bất ngờ nên xe khựng lại đổ xuông ngay mặt đường tôi cung bị ngã đổ theo, may là chỉ bị choáng váng sa sẩm mặt mày, không bị thương tích gì, lúc này bên tai tôi chỉ nghe tiêng gió rit và tiếng mưa rơi xối xả. Tôi gượng dây lê bước vào hiên một ngôi nhà cạnh đó, lúc này nhìn ra đường tôi thấy nhiều xe máy giống như của tôi năm ngôn ngang, một hai người còn năm trên đường chưa tạt vào vỉa hè được , tôi và mấy người nữa đã chạy ra đỡ họ lên , tôi biết là mình vừa thoát nạn vì cơn giông này ập đến qua nhanh, quá bất ngờ. Khi gió đã ngưng chỉ còn mưa thôi tôi cố leo lên xe máy để chạy về nhà vì nhà tôi cũng không còn xa. Về đến nhà tôi ướt như con chuột lột, Bà xa đưng ngay ở công đón tôi vào nhà ,hỏi lạc cả dọng : " có làm sao không" ,tôi bảo : " suýt chêt", Bà xã bảo " thôi thế cũng là may rồi", nhìn lên hai chiếc cần cẩu cao bên chung cư đang xây ngay phía trước nhà tôi thấy một chiếc bị đổ nghiêng , may mà không đổ sập , nếu đổ xuông thì căn nhà tôi đang ở chắc không còn nguyên vẹn , quả là trong " họa" vẫn còn "phúc" . Trong đời mình tôi đã mấy lần suýt chết rồi , lân này cũng may lúc ấy tôi tỉnh táo phanh ngay lại chứ không thì hậu họa khôn lường. Về nhà nghe bản tin chiều mới biết cơn giông ập xuông mạnh nhất là khu vưc Câu Giấy nơi tôi trú ngụ, gió giật tới câp 9 , sang nay nghe tin đã có 3 người tử vong , nhiêu người bị thương, nhiều nhà tốc mái ,nhiều cây to bị đổ , hang chuc xe ô tô bị cây đè hư hại, nhiêu khu mất điện..
Người xưa thương có câu : " Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí " không biết bây giơ còn đúng không , chắc là vẫn đúng , nêu vậy thì tôi đâm lo , phúc thì chưa thấy đâu không biết có gặp họa nữa không ? nhưng cuộc đời có ai mà biết trước điều gi đâu , " Phúc họa tùy duyên " thôi, chỉ mong sao cho " Họa vô chi" còn " Phúc tái lai" ( họa không đến, phúc đến lại ).
Sau cơn " bĩ cưc" tôi bình tâm trở lại ngồi vao máy vi tính xem ban tin, lúc này bông nhiên nhớ đên các bạn mình, muốn báo tin cho mấy anh bạn trong nam là mình vưa thoát được một kiếp nạn, những lúc này chỉ muốn có bạn ở bên để mà tâm sự hàn huyên. Vô tình vào bloc của bạn Tiến Hoàn bấm clip ca nhạc ghi hình và bài hát " GƯI SÔNG LY" của Quang Trung, giai điêu êm ả, dọng ca trầm bổng , tiếng sáo vi vu .. tôi bỗng nhiên như được truyền một hơi ấm, trong long thấy bâng khuâng, cảm xúc dạt dào.. Ký ức về tình bạn, về " Dòng sông tuổi thơ" lại hiện về , không biết vượt qua được cơn giông này rồi tôi có đủ minh mẫn va cảm xúc để sang tác một bài hát ngắn nào vê " Dòng sông tuổi thơ" không ? cũng có lúc tôi từng ôm ấp hy vọng ấy , nhưng chắc khó có thể thành hiện thực , tôi luôn biết mình là ai ? và mình đang ở đâu ? Cám ơn Quang Trung, Công Kỳ và các bạn đã đem đến cho tôi một món ăn tinh thần tuyệt hảo, giúp tôi thư dãn sau khi đã vượt qua một tai ương và giờ đây đã" tai qua nạn khỏi.".
Công Lý tường trinh
Sáng ngay 14/6
Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015
NIỀM VUI CHIẾN THẮNG
NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG
![]() |
| Nụ cười của " NỮ HOÀNG" |
NGUYỄN THI ÁNH VIÊN : " Nữ hoang đừơng đua xanh" " Kình ngư vàng", " CÔ GÁI THÉP" như báo chí VN và các nước Đông Nam á đã vinh danh đang nở nụ cười rạng rỡ sau khi giành được chiếc huân chưng vàng thư 8 phá 8 kỷ lúc của SEA Game.
" TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT" Ánh Viên dương cao lá cờ Tổ Quốc Viêt Nam sau khi giành được tông công 8 tấm huân chưng vàng đêm vinh quang về cho tổ quốc.
Ánh Viên thổ lộ trong một cuộc họp báo sau khi kết thúc môn bơi : Em thấy có chút hạnh phúc vi mình đã làm được điều gì đó có ý nghĩ cho Tổ quốc
Ánh Viên : Chưa bao giờ em nghĩ mình là ngôi sao.
- Lúc này em chỉ yêu thích môn bơi lội ,em chưa nghĩ gì tới chuyện tình càm...
. -..Cũng có lúc em thấy mệt không có thêm được nữa nhưng rồi em nghĩ là đã luyện tập bao nhiêu năm rồi bỏ đi thì lãng phí công sức của 2 Thày trò điều đó là không đáng và em lại cố găng nữa.
- Em không nghĩ nhiều đên việc đoạt huân chương em muốn có thành tích trên đương bơi hơn.
Ánh Viên : Em rất yêu thương gia đình mình, gia đình luôn là đông lực để em vượt qua mọi khó khăn thử thách và vượt qua nỗi nhớ nhà.
.......
MỜI CÁC BẠN ĐƯA THÊM ẢNH VÀ NHƯNG CÂU NÓI "BẤT HỦ " CỦA ÁNH VIÊN
Công Lý sưu tập nhanh 12/6/2015
Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015
SUY NGẪM GIỮA NGÀY NẮNG HẠ
TRỜI CHANG CHANG NẮNG ...
TA VỀ HÉO KHÔ...
Hơn 70 năm qua từ khi chào đời có lẽ tôi chưa bao giờ được "hưởng thụ " một mùa hè oi ả và nóng nực như mua hè năm nay ở Ha Nội, nhiệt kế trong nhà tôi đã lên dến 37, 38 độ , ở ngoài trời với cái nắng đổ lửa kia thì nhiệt độ chắc phải hơn 40. Cái nóng tràn ngập không gian len lỏi vào tưng căn phòng từng góc tối trong mỗi ngôi nhà, cái nóng hiển hiện ngay trên cơ thể mỗi con người, chả thế mà một câu trong bài hát " Một dại khờ một tôi " của Phú Quang không chủ định mà lại diễn tả quá đúng trạng thái của con người lúc này, quả là :
" Trời chang chang nắng ..ta về héo khô"
![]() |
| Hạn hán ở miền Trung |
![]() |
| Chi em vất vả trong ngày nắng hạ |
Cứ mỗi ngay tỉnh dậy trời thì đã nóng rồi nhưng nhưng tin tức về tai nạn giao thông lại làm cho ta thấy nong bức hơn. Làm sao mà chỉ trong tích tắc 5 người trên một chiếc xe con đã bỏ mạng, cả một gia đình bị xóa sổ chỉ bởi một hành vi liều lĩnh bất chấp hâu quả của một lái xe Contener, vỉ ngiện ngập, vì say rượu hay vì thời tiết quá nóng.. không gì cả , chỉ vì một hành đông " đap nhầm" chân phanh thành chân ga, số phận con người giờ sao mong manh quá .. bây giơ mỗi lúc đi ra đường ngoài việc che mặt cho kín tránh cái nắng gắt thì còn phải cẩn trọng trong từng bước đi ,kẻo có ngày toi mạng, nhưng ngồi trong nhà liệu có giữ được cai mạng của mình không , chăng ai dám nói trước ,ở đâu đó chẳng phải đã có cả một gia đình sông bên vệ đường ngồi trong nhà vẫn bị một chiếc " hung thần " xe buýt lao vào bỏ mạng đó sao. Ngày xưa chiến tranh bom đạn là vậy mà vẫn sống được thế mà bây giờ hòa bình rôi không ngờ cái chết lại ập đến nhanh chóng như thế. Hỡi ơi , các nhà lãnh đạo, các nhà quản lý cứ để cho người dân phải sông trong cảnh nơm nớp lo sợ cho tính mạng thế này mãi sao ?
Viết đên đây tôi chợt nhớ tới mấy câu thơ của nha thơ QUANG HUY , tiếc là ông đã từ dã cõi đơi về nơi vĩnh hăng rồi, ghi lại mấy câu thơ của ông vưa là để ngẫm cho cái sự đời ngán ngẩm ,nhiễu nhương này vừa là để tưởng nhớ một nhà thơ đã để lại nhiều tác phẩm hay vẫn còn đọng lại mãi trong lòng người đoc :
Cái gì cũng có một thời
Bao nhiêu máu chảy trong lời Vua ban
Cái gì rồi cũng tiêu tan
Bao nhiêu xương trắng nằm oan dưới mồ
Cái gì rồi cũng hư vô
Bao nhiêu tượng gỗ lên chùa ngồi chơi
Cái gì rồi cũng rụng rơi
Quả trên vườn cấm, hoa nơi địa đàng
Chỉ còn mãi với thời gian
Tình yêu từ thuở hồng hoang dại khờ
.....
Đúng như nhà thơ nói " Cái gì rồi cũng hư vô" bản thân chúng ta cũng không năm ngoài quy luật ấy, nhưng không hiểu sao tôi cứ nghĩ dù ngoài kia " Trời chang chang nắng" cơ thể ta có thể " héo khô " , nhưng tâm hồn ta thì đừng để bao giơ " héo khô" cả, hãy cứ sống, cứ vui cứ đam mê thỏa thích cho dù " TRỜI CHANG CHANG NẮNG".. phải vậy chăng ?
Công L:ý , giữa trưa hè oi bức
6/6/2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












