Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

SUY NGẪM NGÀY MƯA

                                                               CHẢY ĐI SÔNG ƠI !


                      (Trước khi đọc bạn hãy nhấn nút hình tam giác để bật nhạc kèm theo bài này)

* * *                 

            Đã có khi nào bạn đứng trước một dòng sông rồi nhìn dòng sông ấy và thốt lên một câu như nhạc sỹ Phó Đức Phương đã thốt lên trong ca khúc " CHẢY ĐI SÔNG ƠI !" không ?

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

PHÁI ĐẸP TRONG CA KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN

                                    ĐÓA HOA VÔ THƯỜNG



                     Ông trời đã không cho tôi khả năng sáng tác âm nhạc, nhưng tôi cũng không buồn vì điều đó bởi ông trời vẫn còn để lại cho tôi khả năng thưởng thức âm nhạc, thả  hồn theo những giai điệu trữ tình, dịu dàng êm ả của các nhạc sỹ nổi tiếng một thời như Phạm Duy, Văn Cao và đặc biệt là Trịnh Công Sơn.

Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014

CẢM NGHĨ NGÀY ĐẦU XUÂN

                     LÃNG ĐÃNG CHIỀU MƯA BAY

           Chiều thứ bảy cuối tuần, trời mưa phùn , mưa bay bay trong gió nhẹ., cảnh quan này, không gian này thật thích hợp và vô cung thi vị đối với những tâm hôn còn "lãng đãng" thích "lãng du" dù mái tóc chẳng còn xanh nữa. Tôi đi ra phố , không phải đi du xuân mà là đến nhà  vợ chồng một người bạn cùng hội Quế lâm- con gái của Cố Bộ trưởng Bộ Giáo dục Nguyễn Văn Huyên. Bạn mời tôi và một số bạn 5A Quế Lâm khác tới nhà chơi để thưởng thức món "chim Trĩ hầm hạt sen ".

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

NHỚ LẠI VÀ SUY NGẪM

TRẢ LẠI SỰ CÔNG BẰNG CHO LỊCH SỬ

           Thế là đã ba mươi nhăm năm  trôi qua kể từ  ngày 17/2 năm 1979. Ngày dó của 35 năm trước tôi là một cán bộ của Bộ Ngoại giao, là  Bí thư thứ 3 đang công tác tại Đại Sứ quán Việt Nam ở Bắc Kinh Trung Quốc. Đó là thời kỳ quan hệ hai nước Việt- Trung  xấu đi nhanh chóng và  ngyên nhân của tình trạng đó không phải do Việt Nam mà chính do phía Trung Quốc  gây ra. Sau khi Viêt Nam toàn thắng va thống nhất đất nước, Trung quóc mất đi con bài chiến lược để mặc cả với Mỹ, thắng lợi của VN là đon giáng mạnh vào sư cấu kết Trung Mỹ. Vì vậy TQ đã lập tức sử dung bọn khơ me đỏ Polpot  gây rôi chống phá VN từ phía tây nam và gây sức ép trực tiếp chống VN từ phia bắc nước ta, đó chính là chính sách nhất quán của họ thời kỳ này.Đỉnh cao của  chính sách thù địch đó  chính là cuộc chiến tranh xâm lược các tỉnh biên giới phía bắc nước ta do nhà cầm quyên TQ phát động từ ngay 17/2 /1979 dưới sự chỉ đạo trực tiếp của nhân vật khét tiếng một thời- Đặng Tiểu Bình.

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

VIẾT CHO NGÀY TÌNH YÊU

                             NGÀY XƯA  HOÀNG THỊ                                                            


                Ngày lễ tinh yêu đến  trong không gian tĩnh lặng của một ngày mùa đông với cái rét tưởng như làm tê tái cả cõi lòng. Nhưng cái giá lạnh của mùa đông đâu có ngăn được sự náo nức của những con tim đến với nhau trong thời khắc mà tình yêu được tôn vinh, được ngợi ca như  một làn gió ấm thổi vào những tâm hồn vẫn đang còn mơ mộng, vẫn đang còn rung động trước mãnh lực của tình yêu không phân biệt tháng năm , tuổi tác.

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2014

MÙA XUÂN MỚI

                                         THÌ THẦM  MÙA XUÂN

    Tết Giáp Ngọ đã qua, tiếng ngựa hý vang đón chào năm mới đã xa dần , nhưng mùa xuân thì hãy còn nguyên đó.

    Sau chuỗi ngày tết khô hanh với nắng ấm luôn trải đều trên khắp mọi miền, hôm nay trời Hà Nội bỗng se lạnh và những hạt mưa đã lặng lẽ rơi, mưa xuân.  Sáng nay trở dậy, khoác vội chiếc áo len mỏng tôi chạy ra đường cố hứng lấy những giọt mưa xuân đang rơi lất phất, mưa rất nhẹ ,những hạt mưa tí tách đem đến cho tôi cảm giác thật tươi mát dễ chịu.

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

Suy tư trước phut giao thừa


                                              TA LẮNG NGHE TA 

              Khi tôi ngồi trước máy vi tính gõ bàn phím để viết những dòng này thi chuông đồng hồ vừa điểm qua 10 tiếng, như vậy là chỉ còn gần 2 giờ đông hồ nữa là năm Quý Tỵ sẽ qua đi để bước sang một năm mới - năm  GIÁP NGỌ. Vào thời khắc này quả là thích hợp để làm như nhạc sỹ Trinh Công Sơn đã từng viết  :  "ĐÔI KHI TA LẮNG NGHE TA ".

          Vậy là tôi sắp bước qua tuổi 73, tuổi Tân Tỵ tính theo âm lịch và 12 con giáp. Bước vào năm tuổi này không biết mọi người khác cũng sinh năm 1941 câm tinh con rắn như tôi có suy nghĩ gì, còn tôi thì có đôi chút lo lắng. Theo tử vi thi cứ đên năm tuổi  khi chạm vào tuổi già, 60  và nhất là 73 thì hinh như đánh dấu môt khúc ngoặt của cuộc đời, nhiều người già đã ra đi vào năm tuổi này, nếu vượt qua được thi sẽ có cơ may sống thêm một giáp nữa, đương nhiên số phận mỗi con người khác nhau chẳng ai giông ai. Bố tôi tuổi tuất sinh năm 1910 ông đã mát năm 73 tuổi năm 1982, người anh thứ ba của tôi tuổi dần sinh năm 1938 cũng đã ra đi năm 73 tuổi cung là năm dần. Nhưng anh cả và anh hai của tôi thì đều đã vượt qua cột mốc 73 và tôi hy vong là sẽ nối bước được hai người anh của mình vượt qua được cửa ải này, điều này chắc là hiện thực thôi vì chỉ con hơn một giơ nữa.

    Nhưng năm vưa qua tôi đã trải qua nhưng khoảnh khắc kỳ lạ, thoát nạn trong gang tấc , ấy là vào một ngày  của thang tỵ năm vừa rồi, trên nhà vườn, khi tôi lên nhà sàn chơi lúc bươc xuông cầu thang còn 3 bặc nữa thì bông nhiên trượt chân, tôi ngã và lao xuông theo đà quan tính, tôi nằm quay lơ ngay dưới chân cầu thang và kêu lên một tiếng, sự việc xảy ra quá nhanh , chỉ trong một tích tắc tôi không bị xây xát gì và đã thoát nạn vì khi ngã xuông đầu tôi không đâm vào chiếc cột đá của nhà sàn, chỉ cách vài cm thôi, thật hú vía.Năm  nay tôi cũng còn gặp nhiều chuyên xui xẻo khác nũa cung có thể coi như gặp hạn  chẳng hạn như chân cẳng luôn bị chưng bẹnh Gout hành hạ, hâu như quanh năm phai ăn kiêng đủ mọi thứ, cuộc đời coi như chẳng còn mấy thú vui nữa. Nhìn lai một năm thì cũng thấy la mình còn may mắn lắm, cung có lúc  tiền bạc chẳng có bao nhiêu  bông dưng lại đội nón ra đi nhưng thế lại hóa hay, có thêm bài học cho cuộc đời mình. Hai đứa con ,con gái ở xa thì mình chẳng hỏi nó cũng cứ gừi tiền cho Bố để tăng cường sức khỏe, thằng con trai ở ngay bên thi lại lấy tiền của Bố đi làm phuc  cho thiên hạ. Ngẫm ra cũng có cái được và cái mất, có cái tưởng là mất lại hóa ra là được, điều quan trọng nhất là mình vẫn sống và sông  cũng tạm được, không đến nỗi nào. Khi có người hỏi  cuộc sông khi về già, nhà văn Phùng Quán đã trả lời tuổi già của ông là " tuổi già ham chơi " nghĩa là ông không còn sáng tác được gì nữa, nghĩ lại mình cũng gần như thế ,cũng "ham chơi  " lắm, it chịu suy nghĩ và cầm bút để tiếp tục sự nghiệp "ngâm cứu" tuy vẫn còn "cố vác" và mỗi thang cũng còn kiếm được 2, 3 triệu tiêu xài cho đỡ tủi và khỏi phải ngửa tay xin tiền Bà Xã. Gọi là " ham chơi" nhưng thực ra cũng chẳng còn "chơi" được gì nữa, vì không ăn được thì còn " chơi" cái nỗi gì chứ !

       Tuổi già có lúc ham chơi
       Khi say chén rượu lúc vui cuộc cờ
       Niềm vui dến thật bất ngờ
       Bây giờ hoặc chẳng bao giờ nữa đâu
       Chỉ là kẻ trước người sau
       Đố ai thoát được chiếc cầu " xuôi tay"

  Nhìn ra bạn bè thấy mọi người cũng có vẻ sông khá bình an và yên vui, nhiều bạn sông khỏe và còn khá hoành tráng nữa, thật vui mừng vì có bạn đã chiến thắng được căn bênh hiểm nghèo, mình cũng thực sư vui mừng vì có anh ban  đang sống ở phương nam lại còn gặt hái được "thảnh quả"  phi thường, vui duyên mới, đến đươc với niềm hạnh phúc mới, nhưng sau nụ cười liệu có còn  đọng lại những suy tư.
  Nói đến người để rồi lại nghĩ cho mình, ở cái tuổi 73  cuộc sông gia đình vẫn ổn thỏa, vợ chông thấu hiểu và thông cảm cho nhau, chia sẻ ngọt bùi cay đắng , con cái trưởng thành, cuối năm gia đình con gái từ nước ngoài trở về đoàn tụ, niềm vui tràn ngập trong lòng, thế cũng là đủ, là vui rồi , trên đời  này " nhân bất thập toàn " mà.  Năm tuổi Tân tỵ qua đi để lại nhiều suy tư, những gì đã làm được còn ít qúa, những gi mong muốn thi còn chưa làm được bao nhiêu , nhưng vãn còn thời gian ở phía trước, còn nhiều điều đáng để suy ngẫm cho  năm mới năm Giáp Ngọ. Năm ngựa tới có chắc là sẽ hay hơn, tốt hơn năm rắn không?  có lẽ cũng con tùy, nếu mà ngựa phi nhanh quá có khi lại ngã nhào cũng nên, thôi cứ chậm mà chắc vẫn hơn , quan trọng là phải biết " thích nghi" được với mọi hoàn cảnh để rồi từ đó luôn giữ được sự "cân bằng " trong cuộc sống.
  -
     Không khi xuân mới dã lan vào thềm nhà, cây bưởi mình vun trồng sau một năm đã cho trái chín ngọt lành, giò phong lan trên dàn hoa đã trổ bông , một ngày mới của năm mới đã cận kề, chỉ vài phút nữa, chuông chùa sẽ đổ, phao hoa sẽ nở rộ trên bau trời Ha Nôi thân yêu.
 Xin hãy tự chúc cho bản thân mình và gia đình mình một năm mới an lành, mạnh khỏe và chuc cho tất cả bè bạn khắp muôn nơi năm mới an khang, hạnh phúc....

                                                           Công Lý viết vào lúc 11g55 đêm Giao thừa

Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

HA NỘI VÀO XUÂN

VỀ LẠI PHỐ XƯA

   

Hà Nội đã vào xuân, tết GIÁP NGỌ đã cận kề, bỏ qua cái rét thấu xương, mặc những cơn gió đông lạnh lẽo thổi về, sáng nay tôi vẫn đi ra phố, trở lại với nhưng con phố cổ  của Ha Nôi để cố tìm cảm xúc cho một bài viết vào những ngaỳ cuối năm QUÝ TỴ. Tôi đến với phố cổ dịp giáp tết  theo đấu vết bài ca "VỀ LẠI PHỐ XƯA" một sáng tác của nhạc sỹ Phú Quang qua giọng ca Hồng Nhung.



   Rồi cũng về lại phố xưa
   Về trong mùa thu
   Bồi hồi làn mưa lối vắng.










                           
                     Rồi cũng về lại phố quen
                     Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng






 

Lại đi bên em bình yên, bình yên
Cơn gió lang thang về chốn quê nhà  









         Về đây bên nhau cùng bao buồn vui
     Để nghe yêu thương dâng tràn trong tôi






                                                    Dù mai cách xa người ơi
                                                    Tình yêu này vẫn còn mãi trong tôi.





Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở chốn cung hằng ?

                                                       Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
                                                       Em ám ảnh tôi trọn một kiếp ngươi ( HTQ)

                                                    
                                                         



                                                              Thu đi cho lá vàng rơi
                                                               Mong manh nỗi nhớ bên trời thu xa
                                                               Bóng mây in sắc la đà
                                                               Xôn xao tóc biếc dáng ngà ngẩn ngơ.


                                        Có phải em , mùa xuân Hà Nội ?

      Lần theo từng con phố quen tôi vẫn lặng lẽ bước đi trầm ngâm với nhưng nghĩ suy không dứt :

     Thôi cứ để trôi trong ký ức
     Một dáng xưa, một hình bóng thuở nào.

..và trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm xúc thật khó tả :

   "   Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
     Khi thanh âm cũng bất lực như lời..."
                                                               

                                                                      Công Lý 15/1/2004 ( 15 thang chạp Tân Tỵ)


                                                     


                                                           

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2014


               Năm mới CÔNG LÝ xin chúc tất cả bạn bè LƯ-QUẾ gần xa, trong Nam, ngoài Bắc cung gia quyến  luôn  MẠNH KHỎE , AN BÌNH,  NIÊM VUI, HẠNH PHÚC.
              Xin tặng các bạn mấy khổ thơ viết vội đêm cuối năm :


                                         THƠ VIẾT ĐÊM CUỐI NĂM

                            Hai nghìn mười bốn (2014) đến rồi
                       Ngựa phi nhanh cho cuộc đời thêm tươi
                            Kìa ai môi nở nụ cười
                       Lung linh ánh mắt sáng ngời nét xuân.
                                           * * *                
                                              
                             Bỗng dưng lòng rộn tiếng cười
                       Hóa ra đêm gặp lại người trong mơ
                             Bỗng dưng tìm bút làm thơ
                       Hóa ra già vẫn khù khờ.. ..muốn yêu .
                                          * * * 

                             Em như là hạt sương rơi
                       Tôi như chiếc lá lẻ loi bên đường
                             Người đi gửi chut vấn vương
                       Cho tôi say giấc vô thường trăm năm./.

  Đêm cuối cùng của năm 2014
  

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ



                                                 ĐÊM NOEL NĂM ẤY

                        Hà Nội bắt đầu vào đêm ,  giáng sinh đã cận kề , tôi rảo bước trên con phố Hàng Mã , đêm mai mới là đêm Noel , nhưng tối nay tôi lại có hứng muốn dạo quanh phố cổ Hà Nội để xem quang cảnh  phố xá Thủ đô đon chào ngày lễ Thánh ra sao . Trên con phố quen thuộc ấy đèn hoa rực rỡ, người đi tấp nập, dạo quanh một vòng qua mấy phố rồi tôi rẽ ra bờ hồ tìm một chỗ ghế đá còn bỏ trống  ngồi một mình lặng ngắm cảnh Hồ Gươm đã vào đêm. Nhìn cảnh tượng Hà Nôi đón ngày lễ Giáng sinh trong rực rỡ ánh đen màu, trong rộn rã tiếng cười của những nam thanh nữ tú đang dạo chơi, đùa vui trong niềm hạnh phúc bất tận kia, bất giác tôi nhơ lại  đêm đông năm ấy , một đêm Noel cách nay đã bôn mươi mốt năm.

       Đó là mùa đông năm 1972, thời kỳ đất nước còn chiến tranh và Ha Nôi của tôi đang còn chim trong khói lửa của đạn bom. Câu chuyên tôi đã trải nghiệm qua trong ngày và đêm ngày 24 tháng 12 năm ấy tưởng đã không còn trong ký ức tôi giờ đây lai hiện về cứ như là mới diến ra ngày nào gần đâu đây thôi.

      Năm 1972 tôi công tác tai Vụ Trung Quốc Bộ Nghoai giao, lúc ấy tôi làm công tác phiên dịch, tuy hầu hết cán bộ của Bộ NG đã đi sơ tán xa Hà Nôi nhưng tôi được phân công ở lại trực  ban để giữ liên hệ và lam việc với Sứ quán Trung quốc khi cần. Tôi lập gia đình vào thang hai năm 1971 sau khi công tác tài Sứ quán ta ở Bắc Kinh 4 năm.  Vợ tôi là một bác sỹ mới ra trường được điều về công tác tai C500 ( trường an ninh Công an ). Tháng 5 năm 1972 chung tôi sinh  con gái đầu lòng, Ông ngoai chau đặt tên là Hồng Mai ( hoa Mai đỏ ),  Mẹ cháu là Hồng Liên ( hoa sen đỏ). Cháu sinh ra trong những ngày tháng đất nước còn chiến tranh,  cuối năm 1972 Mỹ tăng cường ném bom miên bắc, leo thang dần tới ngoại vi Hà Nội. Vợ con tôi sơ tán theo cơ quan C500 lên xã Đức Giang huyện Đan Phương Hà Tây . Chiều ngày 24/12 tôi xin phép  Cơ quan cho tôi nghỉ để lên thăm vợ con nơi sơ tán.  3 giơ chiều hôm đó tôi đi xe đạp đèo theo gạo và dầu  để tiếp tế cho hai mẹ con, khi đó con gái tôi mới được 5 tháng tuổi. Những ngày đó máy bay Mỹ thường xuyên  ném bom, sử dụng cả B52 để ném bom Hà Nội, biết là nhiều hiểm nguy nhưng tôi vẫn cứ lên đương. Vừa đên Đức Giang nơi vợ tôi sơ tán thì có kẻng báo động máy bay Mỹ đến , nhưng không ngờ là chúng lại tới nem bom ngay một điểm ở xã Đức Giang nơi tôi vừa đến vì ở đó có một căn cứ Rada cua tên lửa phòng không. Trước khi kịp xuông hầm chữ A tôi còn nhìn thấy mấy chiếc phản lực tầm thấp của Mỹ lao xuông cắt bom, nghe thấy tiêng bom rơi ngay cận kề. Khỏang một giơ sau máy bay Mỹ bay đi tôi ra khỏi hầm , xung quanh là cảnh tương đổ nát , bom rơi ngay gần chỗ tôi trú ẩn, đúng vào một trương học cũ. Tôi chạy ngay về nhà bác nông dân nơi vợ con tôi ở nhờ, may là cả hai không hề gì vì đã xuống hầm. Chung tôi chưa kịp mừng rỡ vì được gặp nhau thì cơ quan có lệnh khẩn cấp sơ tán đi nơi khác. Vợ tôi phải ở lại nơi đó để chăm sóc nhưng người bị thương, vậy là tôi phải bế con gái mới 5 thang tuổi lên cabin một chiếc xe tải rời đi gấp cùng nhiều gia đình khác. Đến địa điểm mới chúng tôi lại được phân vào ở một gia đinh nông dân tai nơi mới thuộc xã Tam Thuấn cung trong tỉnh Ha Tây. Tôi rơi vào cảnh đàn ông chăm con, đói và mệt đã đành ,nhưng lo nhất là cháu không có sữa mẹ để bú, có một chị cùng cơ quan vợ tôi cũng có con nhỏ còn bú có cho cháu bú nhờ, nhưng nó không quen hơi sữa nên không chịu bú và cứ khóc mãi không thôi, tôi chỉ còn biết ôm con vào lòng vỗ cho nó ngủ, được một lúc thì cả hai bố con đều thiếp đi. Khi tỉnh lại tôi thấy tiếng người í ới tìm trẻ thơ, hóa ra là vợ tôi đã lên tới nơi và đang đi tìm hai bố con, lúc nay con tôi cũng thức giấc và cất lên tiếng khóc, chính vì nghe tiếng khóc ấy mà vợ tôi nhanh chóng tìm đến ngôi nhả tôi đang tạm trú. Vào được nhà gặp nhau chung tôi mừng mưng tủi tủi ôm chầm lấy nhau, vợ tôi vội cho con bú ngay, nhìn con gái ngủ yên trong lòng mẹ nó tôi mới trút được gánh năng lo âu, những giờ phút sau đó hai vợ chông cứ ôm lấy con và thao thức cho đến sáng, bên tai vẫn vẳng lại tiêng bom nổ liên hồi ở phia Hà Nôi. Lúc ấy chăng ai biết đó là đêm Noel ,chỉ biết là một đên mùa đông vô cùng khốc liệt. Cũng không thể ngờ là chỉ vài ngày sau thi Hiệp định đình chiến được ký kêt, miêm Bắc ngưng tiêng bom rơi và Ha Nôi trở lại nhưng ngày hòa binh...Cho đên tận hôm nay và mãi mãi sau này tôi không bao giờ quên được cái đêm mua đông giá buốt  ấy.
  Đó là một kỷ niệm về thơi Ha Nôi chiên tranh, bây giơ 40 năm sau Ha Nôi của tôi đã bao nhiêu đổi thay, từng góc phố ,từng con đường tôi đã đi qua, hôm nay vẫn những con đường ấy nhưng  đèn hoa rực rỡ, và nhưng khuôn mặt  vui tươi rạng rỡ , có lẽ nào ta có thể quên những gi đã trải qua? không, sẽ chẳng bao giơ quên được. Tôi kể câu chuyện này chỉ là để gợi lại một ký ức đã qua, nay thì tôi đã ngoải bảy mươi và con gái tôi cũng đã hơn 40 , đã có hai cháu một trai đã vào đai học và một chau gai 10 tuôi. Mỗi khi tôi nhắc lại kỷ niệm đó con gái tôi thường bảo " không ngờ Cha  Mẹ lại vất vả thế vì con, con sẽ không bao giơ quên công ơn dưỡng dục của cha mẹ ". Đêm Noel ở nhà tôi hôm nay còn vắng lặng ,nhưng tôi không buồn vì chỉ ít hôm n ữa thôi con gái tôi và hai cháu ngoại của tôi đang sống ở nước ngoài sẽ trở về và cả nhà sẽ đoàn tụ, ngày đó chẳng còn xa nữa.

                                                     Viết vào đêm trước Noel. 23/12/2013   Công Lý