Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

TỪ TRÁI TIM đến với TRÁI TIM

GÕ BÀN PHÍM,  BÌNH THIÊN HẠ


            Chúng ta đang sống trong "Thời của @ ", trí tuệ con người thật vô biên, chỉ trong  vài chục năm qua đã sáng tạo nên chiếc máy vi tính tinh vi, kỳ ảo, biến hóa vô lường. Chỉ với một cái nhấp chuột rồi gõ bàn phím  thế là ta đã có thể vào mạng, đến với  mọi ngóc ngách của đời sống xã hội, đến với mọi đia chỉ ở khắp mọi nơi  và kết nối với hàng ngàn vạn trái tim của bạn bè và thậm trí cả những người ta chua hề quen biết  cho dù là  trong một thế giới ảo.
            Hòa nhập vào cái thế giới ảo đó,  với ý tưởng kết nối bạn bè , với tiêu chí " Nhân văn, trí tuệ, hài hước ", năm 2007 Blog LƯ SƠN QUẾ LÂM đã ra đời do Quang Trung và Nguyên Hân đề xướng. Ngay lập tức Blog đó đã nhận được sư hưởng ứng nồng nhiệt của bè bạn gần xa đã từng gắn bó với nhau một thời Quế Lâm.
            Năm 2009 kết thúc những ngày tháng bộn bề công việc tôi về nghỉ hưu,  về với cuộc sống an nhàn, tự do tự tại. Trong lần gặp gỡ đầu tiên  được Quang Trung giới thiệu , tôi đã hào hứng dựng ngay ngôi  nhà của  mình  và thế là gia nhập làng blog LƯ-QUẾ với bài viết đầu tay " TIA CHỚP SỐ PHẬN" với Nich name THẠCH QUÂN. Trong bài viết ấy tôi kể lại quá trình đến với trường TNVN  Dục tai học hiệu cuối năm 1953 và bước đi trưởng thành của cuộc đời mình. Sau những ngày còn xa lạ, bỡ ngỡ, tôi quen dần với động tác  gõ bàn phím để viết bài , làm thơ  trên bloc của mình  và ghé vào các bloc khác để ghi lai những nhận xét và bình luận về các bài viết, hồi ký hay thơ ca của bè bạn gần xa. Từ đó cái sự ' GÕ BÀN PHÍM, BÌNH THIÊN HẠ" trở thành thói quen và việc làm hàng ngày của tôi . Tôi bắt đầu thấy hứng thú với công việc mới mẻ này. Dù việc " gõ bàn phím " với tôi khá đơn giản nhưng tôi lại quá ít hiểu biết về kỹ thuật vi tính nên việc  "xây cổng làm nhà" khá vất vả , rồi với sự giúp đỡ tận tình cua bè bạn, đặc biệt là Quang Trung và Tiến Hoàn , đến nay cửa nhà cũng đã khang trang và hoàn thiện dần. Tôi không đăt ra tiêu chí này nọ mà chỉ tâm niệm đây là nơi để "sẻ chia với bạn bè  từng khoảnh khắc",  bởi vì tôi luôn đồng cảm với suy nghĩ của nhạc sỹ họ Trịnh rằng " NGÀY SAU SỎI ĐÁ CŨNG CẦN CÓ NHAU".
           Viết  cho chính mình, và viết về bạn bè mình,  đó là ý niệm đã hình thành trong tôi ngay từ những ngày đầu. Theo ý tưởng ấy tôi đã viết về thơ "Cỏ Dại " ( Bút danh của Mai Tâm ), người bạn thân thiết đã ra đi quá sớm. Viết về nỗi nhớ thương khôn nguôi của Cô Hà người vợ của bạn Việt Thường sau mấy năm trời Việt Thường về cõi xa xăm. Tôi viết về cuộc đời giản dị như " ngọn nến lung linh" của cô giáo mình-cô Quế. Tôi viết về những khoảnh khắc găp gỡ bạn bè trong lớp đang sống ở Sài Gòn. Tôi còn muốn tiếp tục viết về bạn bè mình nhiều nữa mặc dù có đôi khi cảm nhận rõ cái sự : "lực bất tòng tâm".
       Cổ nhân đã nói "Luận chuyện mình thì dễ, xét chuyện người thì khó " bởi thế cái sự "Gõ bàn phím " thì dễ nhưng " bình thiên hạ" thi lại là chyện vô cùng khó, đôi khi còn rất nhạy cảm nữa. Tôi luôn quan niệm rằng mỗi người đều có suy nghĩ riêng , họ có những lý do riêng để viết nên những  câu chuyên ấy, những dòng chữ ấy, đôi khi  có thể là những suy tư thầm kín không dễ nói ra. Đó cũng có thể là "đứa con mang nặng đẻ đau " mà họ thai nghén sau bao ngày, vì thế tôi nghĩ, hãy luôn trân trọng những suy tư của bạn bè ta, nếu ta có viết gì , hoặc có  "Bình LOẠN " gì vào đó thì cũng chỉ với tâm nguyện là " TỪ TRÁI TIM ĐẾN VỚI TRÁI TIM " mà thôi.   Đôi khi trong bài viết, trong lời bình của mình cũng có thể có những câu chữ chạm đến cái riêng tư của ai đó, nhưng đó cũng chỉ là điều vô tình và thực ra cũng   bình thường thôi, chúng ta luôn hiểu nhau mà, sao lại chẳng thể cảm thông cho nhau chứ ?
       Bloc làng ta thật phong phú, muôn hình vạn trạng, cổng nhà cũng mỗi người một vẻ, luôn mang sắc thái riêng, bài viết và kiểu viết cũng rất đa dạng, đa sắc màu.  Tôi rất khâm phục tài viết tường thuật chuyện của lớp của hai tay viết 3B và Calathau, vừa sắc sảo, tính thời sự cao mà lại không thiếu vẻ hóm hỉnh đôi khi là hài hước nữa. Đối với chuyện chính tri, tôi đã "rửa tay gác kiếm" không màng tới nữa, không mấy quan tâm nũa, nhưng đọc những bài viết  cua Công Kỳ, Quang Trung, Nguyệt Ánh, Diệu Huyền, Huy Châu...giới thiệu lại những chính kiến ,nhận định về các vấn đề thời cuộc của nhiều tác giả kèm theo bình luận lại có sự cuốn hút riêng, nhiều khi không thể làm ngơ. Một số bloger khác lại quan tâm vấn đề sức khỏe, giới thiệu nhiều phương thuốc hay, hiệu quả tôi đọc thấy rất bổ ích, Ngọc Trâm, Nguyêt Ánh,  Tiến Hoàn, Thanh Mai, Nhật Lệ, Fina Phương rất đáng nể về mặt này. Nguyên Hân ít khi vào mạng nhưng những "nhận xét" ít ỏi của bạn lại rất sâu sắc và đậm chất suy tư. Rồi còn những bài viết ,hồi ký về thuở thiếu thời dưới mái trương Quế Lâm mấy chuc năm trước những mẩu chuyện vui, lý thú ,thầm kín không phải ai cũng biết nay được hé lộ " đưa ra ánh sáng", cùng những Pô ảnh chụp chớp nhoáng vài khoảnh khắc  đáng nhớ của cụ ông này với cụ bà kia..đã khơi dậy trong lòng bạn bè những cảm xúc chân thực và những ký ức khó phai mờ.  Nhiều bạn chưa từng làm thơ ,nay đã tùy hứng cho ra lò nhiều khổ thơ chân thực, đày cảm xúc. Ngọc Trâm đã từng thổ lộ trên bloc của mình là bạn đã học được cách làm thơ từ trên trên bloc chung của lớp. Khi được hỏi vì sao bận bịu với việc dọn nhà là vậy mà Minh Gương vẫn gửi đến bạn bè những dòng thơ chứa chan tình cảm về mùa thu, Minh Gương đã viết " cảm xúc của con người không phụ thuộc vào không gian và thời gian  và bất cứ hoàn cảnh nào khác". Quả là bạn  đã nói điều mà chúng ta cũng cùng suy nghĩ. ( Bình về thơ trên bloc xin hẹn trong một bài viết sau.) Blog của lớp mình còn thu hút được sự quan tâm và đồng cảm của của nhiều bạn ở các lớp khac, những bài viết và bài thơ của Song Thu  học trò lớp 3 trường Quế Lâm xưa rất cảm xúc để lại trong tôi và nhiều bloger khối 5 những ấn tượng sâu sắc. Còn nhiều bài viết khác rất sâu lắng,rất tâm đắc của niều blogers khác mà tôi đã đọc nhưng không thể kể hết trong bài viết này, chỉ mong sao có được sự cảm thông của các bạn.
Riêng với tôi có khi viết cũng vì cảm giác cô đơn thường xuất hiện ở tuổi già, những lúc ấy cứ muốn giấu nỗi niềm riêng của mình đi , tìm đến niềm vui của mọi người để khỏa lấp nỗi buồn. Như lời của một bạn thơ dấu tên đã viết trên một mạng xã hội :

        "Tự mình lấp kín cô đơn
        Lấy vui thiên hạ xóa buồn trong ta
        Nhìn trời giọt giọt mưa sa
        Thấy nhau trong những la đà bóng mây ".

      Vậy ta hãy cứ viết đi , viết cho mình và cho bạn bè,  viết để sẻ chia những tâm tư, những nỗi niềm, viết với tâm niệm ; '' TỪ TRÁI TIM ĐẾN TRÁI TIM ".
         Cám ơn nếu bạn ghé đọc và "Bình loạn ".

                                                                                                       Công Lý  27/9/2013

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

CHUYỆN PHIẾM VỀ GIẢM BÉO



                                       BÍ QUYẾT GIẢM CÂN CỦA TÔI

         Vài năm trở lại đây, nhất là sau khi công tác 4 năm ở Đai Loan trở về năm 2007 rồi nghỉ hưu năm 1999, tôi thấy rõ là mình đã tăng cân , tư khoảng 68 kg năm 2000 sau 7 năm tăng lên 76 kg, kèm theo đó là cái bụng có xu hướng ngày một phình lên , xét nghiệm máu thì mỡ máu cao, cảm giác khá nặng nề. Gặp nhau khi hội lớp năm ngoái đã có Cụ bà chê cái bụng của tôi hơi lố , tôi cũng thoáng chút ngượng ngập nhưng vẫn cho là nó cũng không đến nỗi nào, nhất là mấy cụ ông  là ban rượu, bạn nhậu thì chẳng hề chê bai gì lại còn khuyến khích nhậu nhẹt cho thỏa chí đàn ông, vì thế tuy có bị Bà xã và mấy cụ bà chê bai song tôi vẫn tảng lờ và cứ đánh chén tỳ tỳ, cứ cái gì khoái khẩu là chén, suốt ngày ăn vặt như đàn bà con trẻ, theo tư duy của cụ Tú Riềng là " cứ chén đã  đằng nào mà chẳng chết ".
   
   Giữa năm 2013 thì mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Tôi vốn ham đọc sách,  một hôm đọc được bài viết về " Giảm cân dinh dưỡng" kèm theo một quảng cáo về " chương trình giảm cân với sản phẩm HERBALIFE", tôi như sực tỉnh ra, hóa ra lâu nay mình bị chìm đắm trong cái khoảng tối của sự ngu muội, kém hiểu biết về việc giư gìn sức khỏe của chính mình. Chính vào lúc này, Bà xã tôi nhờ có đi bộ buổi sáng sớm lai quen đươc bà hàng xóm đang làm đai lý cho hãng HERBALIFE đã nói trong bài báo tôi đọc. Thế là tôi bèn quyết đinh thử một keo giảm béo theo chương trình của hãng này, để xem họ nói đúng sự thực hay chỉ là tào lao nhằm móc túi của thiên hạ. Ngày 29 thang 6 tôi bắt đầu thực hiện, mua sản phẩm của hang HERB.. một công ty có mặt trên toàn cầu của Hoa Kỳ. Theo chương trình của họ ,tôi phải nhịn ăn hai bữa sáng và chiều tối, buổi trưa ăn cơm bình thường. Theo họ giải thích có vẻ có cơ sở khoa hoc, thì nguyên nhân béo phì chủ yếu là do năng lượng đầu vào (ăn nhiều tinh bột, bánh kẹo, chất đường, đồ ăn nhiều dầu mỡ, uống bia rượu nhiều, hay ăn vặt ) lớn hơn năng lượng được tiêu hao ( luyện tập ) Năng lượng thừa tích tụ lại dứơi dạng mỡ dưới da, rồi nhiễm vào máu gây mỡ máu cao, có thể dẫn đên tắc đông mạch rất nguy hiểm cho tính mạng. Để giảm cân mấu chốt là phải giảm ăn va tăng luyện tập. Nếu nhịn hai bữa không ăn sẽ đói vì thiếu dinh dưỡng, cơ thể giảm sút, do vậy hai bữa nhịn cơm sẽ được thay bằng hai loại bột dinh dưỡng của chinh hãng đó sản xuất mà họ gọi là bột F1 ( các chất dinh dưỡng tổng hơp) và F2 ( chủ yếu là Protein ). Mỗi bữa dùng 2 thìa to bột F1 và 1 thìa to bột F2 sẽ cung cấp cho cơ thể đày đủ chất dinh dưỡng thay cho 2 bữa sáng chiều, như vậy giảm được chất tinh bột, chất đừơng, từ đó giảm cân mà vẫn đảm bảo sức khỏe tôt . Ngoài 2 loại bột trên có thể uống thêm vitamin tổng hợp và trà giảm béo cũng do công ty đó cung cấp. Theo giới thiệu cua  họ thì hiệu quả giảm béo rất cao, dùng liên tục một tháng có thể giảm được 3kg hoặc nhiều hơn tùy theo cơ địa mỗi ngừơi. Theo công thức đó tôi dùng liên tục thì thấy rõ hiệu quả, từ 76 kg hôm bắt đâu thực hiện xuông còn 70kg sau 45 ngày cân lại , giảm được 6kg ,tuổi sinh học cũng giảm từ 72 xuông 65 (có nghĩa đã 73 tuổi nhưng thực tế sức khỏe tương đương người 65), vòng bụng cũng nhỏ đi vài phân và mỡ trong máu cũng giảm theo. Với kết quả này tôi không cần uống tiếp mà chỉ cân duy trì mức cân đó. Theo đánh gia trên cơ sở khoa học  chiều cao của tôi là 1m70 thì cân năng 70 kg là hợp lý. Để duy trì mức cân mình muốn tôi chỉ thay bữa cơm chiều bằng một bát cháo, hoặc súp rau hay sup  bí ngô là ổn, quen dần  không thấy đói nữa, cần lắm thì ăn thêm chut trái cây la đươc. Trong thời gian thực hiên tuyêt đối phải tránh "ăn vặt" , ngoài ra phải uông nhiều nước. Chế độ ăn trên phải được thực hiên cùng lúc với tăng mức độ và cường độ luyện tập thân thể như đi bộ, tập thể dục sáng, chiều , tập đến mức cho ra mồ hôi.  Như vậy với kết qua thu được thì sản phẩm của họ là thứ  có hiệu quả thực chứ không phải  "ảo" để lừa người tiêu dùng, đáng nói nữa là dùng sản phẩm của họ không có bất cứ tác dụng phụ nào, chất đạm trong sản phẩm đó đều được tổng hợp từ các loài thực vật hoàn toàn có lợi cho sức khỏe.  Bí quyết va kinh nghiêm thành công là phải kiên trì và có quyết tâm cao, nhất là đoạn tuyêt với thói nhậu nhẹt và ăn văt vô tội vạ. Cố nhiên đây chỉ là bước đầu và đối vời mỗi người có thể có két quả rất khác nhau. Tất nhiên chi phí cho việc giảm béo này là khá cao. Một hộp bột F1 550g có gia 731.000 vnđ, hộp F2 là 556.000, mỗi tháng dùng nhiều thì mỗi loai phải 3 hộp, ít thì 2 hộp. Tuy nhiên  nếu mua của họ 3 hôp trở lên thi được giảm 25% , nói chung là tiền nào của nấy, vì sức khỏe của chính mình thì cái giá phải trả xem ra cũng là thỏa đáng thôi.

       Trên đây chỉ là những trải nghiệm của riêng tôi, nay thì tôi thấy rất nhẹ nhõm, lời khen nhiều lên , chê bai ít đi , bản thân luôn có cảm giác tự tin hơn. Bạn có tin hay không tùy bạn thôi, nếu  ban nào quan tâm tới việc giảm cân ( chăc lớp ta không nhiều lắm) thì cứ liên hệ với tôi, tôi xin cung cấp đày đủ thông tin , hướng dẫn mua va sử dụng sản phẩm của HERBALIFE dù bạn đang ở miền băc hay miền nam.
       Xin cám ơn nếu các Cụ quan tâm  ghé bloc tôi và đọc bài viết này của Công Lý.

                                                                          Ngày 20/9/2013

                               

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

THU VÀNG


         Hà Nội đã vào thu, trời mát không còn hơi nóng của những ngày hè oi ả, nhưng suốt mấy ngày liền trời lại đổ mưa, những cơn mưa đầu thu thường đến bất chợt, khi thì rả rích, lất phất ,nhưng cũng có khi mưa khá nặng hạt. Sau những ngày mưa triền miên chỉ quẩn quanh trong nhà, trong lòng tôi buồn man mác , nhưng hôm nay trời đột nhiên tạnh ráo, gió heo may thổi về và nắng lên. Khi nắng thu về, một cảm nhận thật dễ chịu, tôi đạp xe ra phố, đi trên những nẻo đường thân quen, bỗng nhớ đến mấy câu thơ của nhà thơ Hồ Zếnh :
Tôi đi lại mãi chốn này
                                                        Sầu yêu nối nhịp với ngày tôi sang
                                                         Dưới chân một lối THU VÀNG
                                                                   ..............................


     Những tia nắng buổi sớm mai làm cho tôi choáng ngơp trước  cảnh tượng THU VÀNG của Hà Nội thân yêu. Tôi lại tìm đến cái quán vắng khá quen thuộc với mình trên con phố Nguyễn Khánh Toàn. Trời se se lạnh, tôi không gọi ca phê như mọi khi mà gọi một ly rượu cô nhắc. Giờ phút này tôi chỉ có một mình, mấy hôm trước Minh Đức và Quang Trung ra Hà Nội , gặp nhau mấy lần nhưng ông trời cứ  mưa hoài, thời tiết ẩm ướt chẳng đi đâu được , chúng tôi cũng nâng chén vài lần nhưng chỉ ở trong nhà nên không được thi vị như hôm nay. Hôm nay trời thì xanh ngắt, nắng thì lung linh, cảnh sắc đẹp thế mà tôi lại chỉ có một mình, lòng chợt dâng lên cảm xúc miên man, chợt thấy trên bàn có mấy cành hoa cắm trong lọ, tôi chọn lấy vài bông :

           Cầm chùm hoa tím trên tay
           Ngày thu êm ả ngồi say một mình

    Tôi không say vì  ly rượu cỏn con, có lẽ tôi say vì cảnh sắc mùa thu tuyệt vời , trong không gian thoáng đãng , lúc này thời gian như ngưng đọng  ,những ký ức của một thời và những suy tư về số phận , về tình bạn , về tình người hòa quện vào nhau cùng chế ngự con tim tôi .  Trươc mặt tôi không xa  ở chiếc bàn bên cạnh tôi thấy mấy  cô gái còn trẻ lắm, chắc là mấy cô sinh viên vẻ mặt rạng ngời,  cười nói ríu rít  họ nâng những ly nước ngọt có vẻ như đang chúc mừng nhau đã đỗ vào trường đại học bắt đầu cuộc sông mới . Trông họ hồn nhiên quá,  ở tuổi quá bảy mươi này rồi, nhìn họ tôi bỗng thèm như ai đó có được sự hồn nhiên, dù chỉ là một chút thôi :

Còn một chút hồn nhiên
Ta biết rằng thật khó
Giữa tháng ngày đa sự
Giữa cuộc đời bon chen
Còn một chút hồn nhiên
Ta gửi vào hoa cỏ
Gửi vào trong tiếng cười
Sớm mai còn tinh khôi
Ta gửi vào em thôi
Mắt đen tròn bỡ ngỡ
           ........                        
( Dương Kỳ Anh)

   

Dòng đời trôi đi, còn đâu nữa thời trai trẻ, tóc ta nay đã bạc, mắt ta nay đã mờ ,âu cũng là quy luật của cuộc đời :

           Lá vàng lá rụng miên man
           Tóc xanh rồi bạc thế gian sự thường
           Xót xa chi số phận mình
           Xót xa giùm chút ân tình, người ơi!

    Nhớ lại khi xưa mình cũng hồn nhiên lắm, một lần  ra tận đảo Trừơng Sa xa xôi, chẳng ngờ trong chuyến đi ấy  lại quen một cô gái người Hà Nôi :

          Môt lần gặp một lần quen
          Một người nhớ một người quên sao đành

    Sau cuộc trò chuyện giữa nghìn trùng sóng gió ấy đã có một cuộc hẹn hò, nhưng  ít hôm sau trở về Hà Nội  cũng vào một  ngày đầu thu :

          Tôi về phố cũ tìm em
          Vô duyên chỉ gặp bóng đêm hững hờ
          Em còn mải với giấc mơ
          Bỏ tôi lạc lối bơ vơ một mình.   ( khuyết danh)

  Đời là vậy thôi  chẳng trách ai được vì mình luôn là người đến sau, đành tự an ủi là chắc người ấy đã lên biên giới phia bắc phuc vụ các chiến sỹ biên phòng , cô ấy chả là diễn viên văn công quân đội mà ,chỉ tại  :

         Niềm tin quá đỗi vu vơ
         Giọt tan giọt đọng  ngẩn ngơ vô tình.

 Nhưng lạ thay trong cuộc đời này :
           " Nhỡ vướng vào nhau một khắc
           Trăm năm vẫn cứ luyến lưu ".

   Nắng đã lên cao, tôi lặng lẽ rời quán vắng trở lại con đường đã lác đác những chiếc lá thu rơi. Lúc này trong lòng tôi chỉ còn tâm niệm  một  điều :

        Xin gần laị quãng đường xa
        Xin thời gian chớ vội qua tháng ngày
        Thu xin chớ vội heo may
        Hanh hao xin gió bớt lay cánh rừng
        Xin ai chớ vội dửng dưng
        Bấy nhiêu mặn nhạt xin đừng quên nhau
        Nụ cười xin giấu niềm đau
        Phấn son xin lấp vết nhàu thời gian.     ( Ngọc Hà )

   Làm sao có thể xóa được " vết nhàu thời gian". Cuộc đời có được có mất, có vay có trả , đơn giản vậy thôi, dù hạnh phúc hay khổ đau thì đó cũng là cuộc đời của ta, ta trân trọng nó vì ta  không thể có thêm một cuộc đời nào khác nữa, nói cho cùng mình nợ cuộc đời này nhiều lắm.  Nhưng trong khoảnh khắc này, nếu xin được  thì tôi chỉ muốn xin cho nắng thu cứ rạng rỡ mãi, xin cho bàu trời cứ trong xanh mãi và xin cho tâm hồn tôi cứ mãi ngất ngây trước cảnh sắc thiên nhiên thật mơ màng ,thật dịu êm, thật lung linh  " KHI NẮNG THU VỀ"./.

                                                                                 Một ngày đầu thu. Công Lý  14/9/2013

Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

HỘI NGỘ ĐẦU THU


                                                 ĐÀU THU  GẶP  BẠN  BA MIỀN .


               Những ngày đầu mùa thu cũng là dịp kỷ niệm hôi trường, hội lớp LƯ  SƠN QUẾ LÂM, năm nay  lại đúng vào dịp kỷ niệm 60 năm thành lập trường . Từ ngày 25/ 8 các bạn trong thành phố HCM như Quang Trung, Minh Đức đã có mặt ở Hà Nôi, ngày 27  một bất ngờ lớn là Thanh Thự bao năm cư trú tai mảnh đất Cố Đô miền Trung  đã lần đầu tiên ra Ha nội cùng hội ngộ với chung ta. Vậy là cơ hội hiếm có trời cho để có thể diễn ra một cuộc gặp Quế Lâm 3 miền Băc- Trung-Nam, 3 thành phố lớn Hà Nôi- Huế-Sài gòn.  Chớp lấy cơ hội này, ngày 28/8  tôi và Bà xã đã tranh thủ mời được vài bạn đại diện cho dân CU LO  ở cả 3 thành phố lớn tề tịu tại nhà chúng tôi ở phố Hoàng Quốc Việt để gặp gỡ nhau .Cuộc hội ngộ MINI đại diện cả 3 miền này có mặt các bạn Quang Trung, Minh Đức ,Thanh Thự, Hữu Hùng, Trung Hải ,Thế Long , Kim Lân ,Ngô Hiệu và Công Lý. Có thể coi đây là một cuộc chạy đà hoàn hảo chuẩn bị cho cuộc hội ngộ lớp vào 2 ngày sau đó. Tôi đã cùng các bạn  trải qua những khoảnh khắc vui vẻ, đầm ấm , gần gũi đậm tình bằng hữu Quế Lâm trong một không gian khoáng đãng,  một khoảng sân thoáng mát, và dưới một dàn hoa lá xanh tươi. Bà xã tôi chỉ chuẩn bi vài món ăn dân dã  bánh đúc chấm tương, rau xanh vườn nhà, miến và cháo lươn nhưng xem ra lại hợp khẩu vị của các Cu lơ ở cả 3 miền Bắc, trung, nam. Chủ nhà đem rượu quê được pha chế công phu với các vị thuốc bắc ra mời khách, chủ và khách cùng nâng ly chúc cho tuổi già mãi mãi xanh tươi, chúc cho tình bạn Quế Lâm bền chặt đời đời. Trong men say nhè nhẹ ,câu chuyện về trường xưa, lớp cũ, bạn bè thân thiết thủơ nào nở như ngô rang, đặc biệt sự có mặt của Thanh Thự và cuộc gặp có chút bất ngờ này khiến cho không khí buổi gặp thêm phần sôi động, vui vẻ và vô cùng thân thiết, âm cúng.
       
       Thời gian trôi nhanh, ký ức Quế Lâm một thời đẫ níu chân bè bạn ở lại với chung tôi cả buổi sáng, nhưng rồi cũng đến lúc chia tay để hẹn gặp lại nhau trong cuộc hội ngộ đày đủ anh tài và  đông vui hơn mấy ngày sau.
      Cảm khái trước tình bạn thân thiết, tiễn bạn ra về ,chủ nhà hứng lên làm vài câu thơ để ghi lại buổi gặp mặt lý thú, đậm tình bằng hữu  Quế Lâm thuở nào .

                                             THU CẢM

      Hơi thu gió lạnh heo may
       Bạn già mấy chú hẹn ngày gặp vui
       Dưới giàn hoa tím lặng ngồi
       Rượu quê nhấp chén cho vơi nỗi buồn
       Men say lòng dạ bồn chồn
       Bạn xưa, trường cũ thỏa lòng nhớ mong.
     
       Sớm mai như ngọn cỏ bông
       Phiêu diêu trôi giữa hư không đất trời./.
                     
                       28/8/2013. Công Lý
                                                                                                 Bài thơ viết sau lúc chia tay các bạn                                                                                                                        Quế Lâm đến thăm nhà.
                                                                     

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

THƠ TẶNG BẠN


                                                           DỊU DÀNG , ĐÊM !

                                                                                                  Thân tặng MINH ĐỨC

                                 Nồng nàn đêm lặng trăng thanh
                                 Từ xa xăm đến bên anh dịu dàng
                                 Em như ngọn nến mong manh
                                 Ta ru em, lá ru cành miên man
                                 Đêm thu e ấp ngại ngần
                                 " Ta đưa em đến tận cùng yêu thương"
                                 Xin hôn năm ngón tay buồn
                                 "Để tin có thật thiên đường trong em"
                                 Nồng nàn ơi, hỡi bóng đêm
                                 Thơm thơm hương tóc, thanh thanh dáng ngà
                                 Ánh trăng soi bóng la đà
                                 Duyên trời cho để tình ta thắm nồng./.

                                                                  Phỏng thơ TNH     Công Lý
                                                                                                Một đêm mưa , 25/8/2013

















Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013

MẸ TÔI


     Đúng vào rạng sáng ngày rằm tháng 7, ngày lễ VU LAN,  ngày con cái báo hiếu với Cha  Mẹ , bỗng nhiên tôi gặp lại Mẹ tôi.  Tôi vẫn đang nằm trên giường, tôi thấy có một bóng người đi lại đến sát bên giường tôi rồi bóng người đó cúi xuông bên tôi , lấy chiếc chăn mỏng đắp lên người tôi, tôi ngước nhìn và thốt lên một tiếng "Mẹ". Tôi nhìn thấy nét mặt thoáng nhiều nếp nhăn của Mẹ, tôi chỉ muốn nghe được một tiếng nói yêu thương của  Mẹ, nhưng Mẹ chỉ lặng im nhìn tôi , trên môi hé một nụ cười, nụ cười thật hiền hòa, độ lượng. Tôi lại  gọi lần nữa "Mẹ ơi ", nhưng đáp lại chỉ có bóng đêm . Tôi chợt tỉnh giấc ,thì ra tôi đã gặp lại Mẹ tôi trong một giấc mơ.

    Mẹ tôi người Huế gốc, bà còn thuộc giòng dõi Hoàng tộc nên có tên gọi là Công Tằng Tôn nữ thị Xuân Duyệt. Năm 1930 Bà lấy cha tôi một kiến trúc sư vừa tốt nghiệp trương cao đằng mỹ thuật Đông dương của Pháp. Năm 1933 Bà sinh hạ con trai đầu lòng rồi bế con theo chồng ra Hà Nội sinh sống. Năm 1941 Mẹ sinh tôi tại một nhà hộ sinh tư ở phố Quán Sứ con phố mà gia đình tôi trú ngụ tại số nhà 38. Tôi không nhớ được gì về thời thơ bé lẫm chẫm bước đi đầu tiên của mình, nhưng tôi nhớ khá rõ lúc tôi lên 6 tuổi thì gia đình tôi sống rất sung túc, tôi có một vú em riêng , Mẹ tôi không cho con nào bú nhưng Bà lại luôn chăm lo cuộc sống của chồng và các con, Bà nấu ăn rất ngon, thành thạo các món Huế. Năm 1946 kháng chiến toàn quốc bùng nổ , nghe theo tiếng gọi của Bác Hồ ,cha tôi đưa cả nhà tản cư lên Tuyên Quang Việt Bắc. Tôi nhớ mấy năm đó Mẹ tôi trồng sắn, ngô, rau bí , cuộc sống cũng tạm đủ, tôi vân được tối tối đốt đuốc đến trường làng. Cuối năm 1953 cha tôi về rồi cho người đưa tôi lên biên giới để sang Trung Quôc học tai trường thiếu nhi ở Quế Lâm. Buổi chia tay tôi cứ ôm lấy Mẹ mà khóc, Mẹ tôi cũng rơi nước mắt không muốn xa con. Năm 1957 trở về nước tôi sống cùng cha mẹ ở phố Phó Đức Chính. Mẹ vẫn chăm lo cuộc sông cho cả gia đình. Năm 1961 tôi sang Bắc Kinh học đai hoc, trở về vào làm việc tai Bộ Ngoại giao. Liên tục mấy năm đó tôi xa gia đình, xa người Mẹ thân yêu, tôi luôn nhớ Mẹ ,lần nào về nước tôi cũng mua quà cho Mẹ khi  là cái khăn trùm đầu, khi là miếng vải may áo bông cho mẹ, những lúc ấy mẹ chỉ mỉm cười xoa đầu tôi mà không nói gì nhiều. Tôi nhớ nhất là nụ cười của mẹ, hàm răng nhuộm đen, nụ cười thật hiền hậu.
        Sau ngày đất nước toàn thắng được một năm thì biến cố đã xảy ra, đó là vào tháng 10 năm 1976 mẹ tôi lần thư 2 trở về quê Huế rồi tư đó đáp xe đò vào Sai Gòn, lên Đà Lạt thăm người anh trai sau bao nhiêu năm xa cách.  Không ngờ đó là chuyến đi định mệnh. Tai nạn ô tô xảy ra trên đoạn đường  quốc lộ thuộc tỉnh Khánh Hòa đã cướp đi sinh mạng của người Me thân yêu của tôi. Khi mấy cha con chúng tôi vào tới đia điểm xảy ra tai nạn thi Mẹ tôi đã được đia phương chôn cất, bên mộ mẹ chúng tôi khóc nức nở, thế là từ đó mẹ không còn bên tôi nữa, mẹ đã đi xa vào cõi vĩnh hằng. Một năm sau cha con chúng tôi đưa tro hài cốt Mẹ lên một ngôi chùa của người Huế ở Sai Gòn, vài năm sau nữa khi cha tôi cũng đã qua đời, chung tôi đưa tro hài cốt Mẹ ra Bắc đặt bên cạnh  thi hài cha trong một ngôi mộ hai ngăn, vậy là chung tôi những đứa con đã được thường xuyên hương khói cho linh hồn cha mẹ muôn ngàn yêu thương yên nghỉ ngàn thu.
     Cứ đến ngày lễ VU LAN hàng năm là tôi lại thắp nén hương để  tưởng nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Năm nay tôi dâng lên bàn thờ Mẹ mấy câu thơ , đó là tâm tư tận đáy lòng của đứa con trai .

                                             MẸ ƠI !

                      Đêm qua gặp mẹ trong mơ
                      Lòng con nhớ mẹ vô bờ mẹ ơi
                      Nhớ nét mặt , nhớ nụ cười
                      Mẹ cho con cả cuộc đời hôm nay
                      Cho con thỏa sức làm trai
                      Năm châu bốn biển dặm dài con đi
                      Khi gian khó, lúc lâm nguy
                      Mẹ luôn tận tụy lo vì chúng con
                      Bàn tay tần tảo ân cần
                      Cho con đủ cả phúc gần lộc xa
                      Tình thương của mẹ bao la
                      Như trời xanh như biển xa dạt dào
                      Đắng cay hơn cả ngọt ngào
                      Lời ru của mẹ thấm vào đời con
                      Hôm nay con thắp  nén nhang
                      Cầu mong mẹ dưới suối vàng bình yên .

                                          Ngày lễ VU LAN 21/8/2013        Công Lý        

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

KỶ NIỆM TRƯỜNG XƯA


       Chỉ còn ít ngày nữa là tới ngày kỷ niệm trường THIẾU NHI  DỤC TÀI HỌC HIỆU   Lư Sơn Quế Lâm  của chúng ta tròn 60 năm. 60 năm qua đi như một giấc mơ, những cô bé, cậu bé năm nào nay đã là những bà lão, ông lão ngoại thất tuần, mái tóc xanh thuở nào nay đều đã điểm bạc.  Mái trường xưa, tình bạn thuở ấu thơ để lại trong lòng mỗi chúng ta bao hoài niệm chẳng bao giơ nhạt phai.  Ngày ấy bên dòng LY giang hiền hòa trong xanh, chúng ta đã sông bên nhau những tháng năm thanh bình yên vui trong tình bằng hữu thơ ngây, vô tư dưới một mái trường  trên  đất  bạn  Quế Lâm .
          Trong những ngày hè oi ả này, nhớ về mái trường xưa, bao nhiêu kỷ niêm tuổi  thơ khi  chập chững vào đời lại ùa về trong ký ức tôi. Ngày ấy tôi và nhiều bạn nữa trong lớp 5A còn nhỏ tuổi, chỉ 11 , 12, rất ngu ngơ ,dại khờ chẳng biết gì về sự đời, nhưng một số ban khác lớn hơn chúng tôi một, hai tuôi, tức là đã 14, 15 tuổi nhất là các ban nữ thì đã ngấp nghé tuổi dậy thì, có những bạn đã  chớm bước vào thứ tình cảm khác lạ giữa nam giới và nữ giới mà người ta thường gọi  là TÌNH THƠ , những mối tình tuổi còn thơ. Lúc bấy giờ chung tôi cũng chỉ nghe biết phong phanh, vài năm sau thì mới nghe nói đến nhưng cặp đôi H-M  , L-T rồi   N-H ... cố nhiên là đều do ghán ghép mà thành và cũng chẳng biết thật hư đến đâu,  nhưng  câu chuyện về những mối tình thơ ấy vẫn còn lại mãi với thời gian,  rất thi vị và khó quên trong đời.
       
 Nhưng mối TÌNH THƠ xuất hiện khá phổ biến trong đời sống học đường, có nét gì đó rất nên thơ bởi vậy đã gợi cảm xúc cho các nhà thơ và sau đó là các nhạc sỹ  để  họ ghi lại nhưng câu chuyện tình đó bằng những lời thơ và giai điệu mượt mà , lay đông mọi con tim của giới trẻ.
       Nói đến tình bạn học đường là chúng ta nhớ ngay đến một không gian thân ái, gần gũi, nhưng hàng cây xanh, những  hành lang nơi học sinh ủa ra sau giơ tan hoc, và sân trường với nhưng hàng cây phượng đỏ rực rỡ mỗi khi hè về.  Và chung ta không quên được những cảnh tượng này  :

     " Hàng ghế đá xanh hàng cây góc sân trường
       Hành lang ấy xa dần xa bước chân người
       Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng
       Những ước mơ hồng ngày tháng chờ mong .."(1)

    Trong khung cảnh ấy, ở những lớp cuối cảnh tượng chia tay nhau sau hơn 10 năm chung một lớp học diễn ra  thật  lưu luyến, thật cảm động  :

    " Giòng lưu bút chưa kịp ghi đã vội nhòe
      Nhành hoa thắm chưa kịp trao tay một lần
      Kỷ niệm nhớ mãi trong chiều mưa tan trường
      Hai đứa chung đường sao nghe vấn vương. "

     Thật khó quên giờ phút phải chia tay nhau, hồi ở trương Quế Lâm cũng vậy, chắc chắn là mấy bạn lớn trong lớp sẽ còn nhớ mãi những kỷ niệm , những tình cảm tư nhiên , có chút gì đó thơ ngây trong trắng với bạn gái, dù khó có thể gọi được đó la tình yêu .

      " Bao yêu thương trong ta tìm về
        một thoáng trường xưa đã nghe thời gian thoi đưa
        Nghe bâng khuâng trong lòng
        tìm  bóng dáng bạn xưa chẳng còn đâu nữa.."

  Thời gian trôi đi như gió thoảng, như thoi đưa , đến hôm nay nhớ lại cảnh tương chia tay  đó, chắc không phải là không có bạn  lặng lẽ bước trên con đường quen thuộc   khi về thăm lại mái trường năm xưa, trong lòng  vẫn :

  "         ....miên man bồi hồi
    nhặt lá vàng mơ khi xưa một mối TÌNH THƠ.  "

       Những mối  TÌNH THƠ ấy thật là đẹp, thật đáng trân trọng  và chắc sẽ còn đọng lại mãi trong ký ức mỗi chúng ta, phải vậy chăng ?
                                                                            Công Lý  
                                                            Một ngày cuối hạ (16/8/2013)
                                                                             .
   ---------------------------------------------------------------------                                                             (1) :  trích dẫn lời bài hát "Tình thơ "

   

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

ĐẾN VỚI VẦN THƠ CỦA BẠN

          
                      
      Những lúc buồn rảnh rỗi tôi hay vào mạng đọc thơ của  những người bạn một thời Quế Lâm, những vần thơ rất hay, rất tâm đắc,  ngẫm nghĩ giây lát rồi bình vài câu vào đó,  dù chỉ là những khoảnh khắc ngẫu hứng thoáng qua nhưng đôi khi cảm xúc  lắng đọng, những câu thơ vụn vặt ấy hẳn là sẽ còn theo tôi đi mãi với thời gian :

      Vào Bloc của Calathau, một hôm tôi đoc được mấy câu thơ anh viết và đề tặng Kong Lý :
Lãng đãng mây trời lãng đãng đêm
Phố núi trăng suông rót bên thềm
Cây nghiêng nghiêng bóng che môi khuất
Ta kẻ lạc vào con dốc em

     

Tôi đã  viết và gửi cho anh :

         Cứ để thông reo giữa đại ngàn
         Cứ để mây trôi lãng đãng đêm
         Cho nỗi vui đời dâng cao mãi
         Khi đã lạc vào cõi mộng em.

      Dịp cuối năm ngoái khi tôi vào miền nam thăm bạn bè trong đó, ngồi với nhau ở quán cà phê "Bản Sonata ", Hồng Quang đọc cho tôi nghe mấy câu thơ ngẫu hứng :

          Đêm nay sao thật là dài
          Người đi để một tôi hoài nhớ em
          Rượu nồng có ngấm hơi men
          Tỉnh say có lụy lời khen ngọt ngào
          Một trời đêm vắng trăng sao
          Đò ngang một lá cắm sào đợi ai.

  Ra về đêm ấy tôi nằm thao thức, bất chợt nảy ra vài ý thơ. Hôm sau tôi gửi lại Hồng Quang :
Đêm nay trăng lặn mờ sương
Người đi đi mãi dặm trường xa xôi
Để tôi chỉ một mình thôi
Rượu nồng nhấp chén lòng chơi vơi buồn
Một trời đêm vắng mênh mông
Một hồn thơ giữa hư không mơ màng./.

   Mùa hạ sắp qua, những cơn gió đầu thu đã thổi về , lại nhớ những vần thơ vè mùa thu năm ngoái Hồng Quang đã viết và gợi cảm hứng cho tôi :

        Thu về thay áo cho cây
        Thoa son cho lá, chải mây cho trời
        Thu về từng hạt nắng rơi
        Cho người lặng lẽ nhặt phơi trước thềm
        Bài thơ anh dệt tặng em
        Dọc ngang lục bát sợi mềm như tơ.

Đáp lại tôi cũng chợt nảy ra vài câu  :

          Ngày thu một thoáng heo may
          Nghe thời gian đọng chiều say nắng vàng
          Se se gió gọi mùa sang
          Bâng khuâng nỗi nhớ ngập tràn hồn ta.
          Mây trôi một dáng la đà
          Miên man ký ức nhạt nhòa khói sương.

     Mấy hôm nay trời cư đổ mưa hoài, những hạt mưa rơi rơi như gợi nỗi buồn trong lòng tôi, giờ khắc này sao tôi thấy thời gian trôi đi nhanh thế, nghĩ tới người bạn ở phương trời nam  vô tình lại nhớ mấy câu thơ bạn đã gửi tặng :

           Thời gian cứ lặng lẽ trôi
           Bao nhiêu kỷ niệm cũng rồi nhạt phai
           Người đi góc bể chân mây
           "Nghiêng nghiêng lầu vắng trăng gày riêng soi"
           Hoa vàng một đóa phai phôi
           Ban mai lại đã tinh khôi nụ hồng.

    Mấy câu thơ của anh gợi cho tôi nhiều suy tư. Sáng ra trời vẫn mưa, tôi ngồi bên thềm nhà nâng ly cà phê tự mình pha , lòng rộn lên  những tâm tư muốn chia sẻ cùng anh :

            Cà phê từng giọt rơi rơi
            Thời gian từng giọt dòng đời êm trôi
            Bao nhiêu trải nghiệm qua rồi
            Thấy mong manh một kiếp người gian nan.
            Trước thềm mưa gọi thu sang
            Ly cà phê gợi miên man nỗi buồn./.

  Thời gian như một dòng sông cứ lặng lẽ trôi, tôi vẫn đang bồng bênh trôi trong dòng chảy thời gian ấy :
           
            Quỹ thời gian chẳng còn dài
            Cứ thanh thản sống, cứ miệt mài vui
            Bao gìơ từ biệt cuộc chơi
            Thì xin làm áng mây trôi giữa trời.

                                                                                  Công Lý
                                                                  Hà Nội một ngày mưa tầm tã.
                                                                                 (3/8 /2013)


Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

VƯỜN XƯA TA VỀ

               
                                      ĐƯA BẠN LÊN VƯỜN GIẢI KHUÂY

  Hai chúng tôi cùng chào đời vào năm 1941, cùng cầm tinh con Rắn, cùng có tên đệm là NHƯ, bạn là NHƯ THANH còn tôi là NHƯ LÝ. Chúng tôi kết bạn với nhau tư thuở còn để chỏm, đèn sách với nhau bên dòng sông LY trong xanh thuộc thành phố Quế Lâm của nước bạn Trung Hoa.  Bạn và gia đình hiện sinh sông tại đất nước Công Hòa SÉC bên trời Âu xa xôi, tôi sông ở Hà Nội và từ ngày hết việc về nghỉ đã kiếm được mảnh vườn làm nơi hò hẹn bạn bè thi thoảng gặp nhau chén chú chén anh. Bạn vưa trải qua nỗi buồn vô hạn, đưa tiễn người bạn đời về cõi xa xăm , nén nỗi đau nghìn trùng đưa tro cốt người vợ thân yêu về với quê cha đất tổ.  Chúng tôi gặp lại nhau tại Ha Nội sau mấy chục năm xa cách. Tôi lỡ hẹn không đi được cùng bạn về quê trên Phú Thọ nên ngỏ ý mời bạn  lên vườn nhà tôi ở chơi một hôm cho khuây khỏa nỗi buồn, Như Thanh đã nhận lời thu xếp thời gian đến với hai vợ chồng tôi. Tôi cũng muốn rủ thêm vài người bạn cố tri cung hội, cung lớp lên chơi cho vui, ngặt một nỗi cơn mưa hạ tầm tã đổ về bất chợt khiến dự định ban đầu không thành hiện thực . May sao  sáng sớm ngày 23 thang7, Tôi, Như Thanh và Kim Lân vẫn vượt qua trận mưa ấy  để "vườn xưa ta về". Cuộc hội ngộ  của 3 chung tôi không có gì đặc biệt nhưng diễn ra trong một hoàn cảnh rất ấn tượng . Sau cơn mưa cây vườn  nhà tôi như xanh hơn ,đậm chất thôn dã hơn.

 Chúng tôi ngồi quây quàn bên nhau dưới mái nhà sàn, trò chuyện thân tình. Ngớt mưa tôi đưa Thanh đi loanh quanh thăm vườn cây ao cá. Thanh nói với tôi " ở bên SEC khó tìm được mảnh đất rộng thế này làm vườn, vườn của vơ chồng cậu khá rộng và đẹp ". Anh bạn LÂN SỀU ( hồi học với nhau hay gọi như thế ) đã lên đây mấy lần thì tỏ ra rất thích thú,nói vui "thế này mới là học tập thiết thực đạo đức tác phong của Bác Hồ chứ, cũng nhà sàn , ao cá như của Bác đấy thôi, dễ mấy người làm được ". Tôi chỉ im lặng chẳng biết nói gì trong khi bà xã lam vài món quê để tôi thết đãi hai bạn. Bữa cơm giản dị, bánh đúc,   đậu phụ chấm tương, rau xanh sạch hái ngoài vườn, cá nuôi dưới ao..chỉ có vậy và thêm chén rươu quê chủ nhà tự chế, nhưng có lẽ cái vị hương quê và tình bằng hữu từ thuở ấu thơ đẫ gắn kết chúng tôi và đem đến cho chung tôi nhưng khoảnh khắc vô cung gần gũi va đầm ấm.

            Sau bữa cơm đạm bạc, chung tôi cùng ngồi uông với nhau chén trà xanh và thưởng thức hương vị của cây trái vườn nhà, quả ổi vàng ,quả táo xanh và nhưng múi mít thơm ngon.
            Tiễn hai bạn ra về trong đầu  tôi chợt nảy ra vài ý, vội vàng ghi lại, thôi thì cứ tạm gọi là thơ hay gì đó cũng được  :

                Ngày mưa bạn ghé thăm vườn
                Chồi xanh lộc biếc ven đường đày hoa
                Trà xanh, táo ngọt bưng ra
                Rượu quê nâng chén ngâm nga sự đời
                Bạn từ đất khách xa xôi
                Hôm nay về với vườn tôi một lần
                Buồn vui lòng thấy lâng lâng
                Tình xưa bạn cũ bâng khâng dạt dào.

  Công Lý                                                                
    23/7/2013

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

KỶ NIỆM TRƯỜNG SA


                                 KHÔNG XA ĐÂU,  TRƯỜNG SA ƠI !

                                                     


         Cháu  : Tuổi già là thế nào hả ông?
         Ông     :  Là khi  những kỷ niệm thay thế cho tương lai cháu ạ.

        Khi cháu tôi hỏi, tôi đã trả lời như vậy.  Những năm tháng đã qua của cuộc đời bốn mươi năm theo nghiệp Ngoại giao  đã để lại trong ký ức tôi  rất nhiều kỷ niệm. Một kỷ niêm  không bao giờ phai nhạt đó là chuyến đi của tôi đến một miền đất thân yêu của tổ quốc, một quần đảo xa ngoài biển đông , Quần đảo Trường Sa. Mùa hè năm 1987, trong chuyến đi công tác ra quần đảo Trường Sa của Phó Thủ tướng Trần Đức Lương (người lãnh đạo cao nhất của ta ra thăm Trường sa khi đó ), Bộ Ngoại giao được cử  2 cán bô tháp tùng, may mắn thay tôi là một trong số đó.

     Trường Sa  cách đất liền khá xa, nhưng trong tâm khảm tôi và bao người con đất Việt khác thì TRƯỜNG SA và cả HOÀNG SA nữa không hề xa và luôn gần gũi, ai cũng ước ao được một lần đến thăm Trường Sa sống với các chiến sỹ ở đó dù chỉ là một ngày, thậm chí một giở thôi, và ước mơ ấy của tôi đã thành sự thật.

        " Thương nhớ sao người chiến sy Trường Sa
        Không xa đâu ,Trường Sa ơi !
        Không xa đâu, Trường Sa ơi ! "
 
Tác giả chụp ở Trường Sa
  Đó là suy nghĩ của bất ai đã được đến với Trường Sa dù trong hoàn cảnh nào.  Ngày nay quần đảo Trường Sa đã là một miền đất trù phú, cây cối xanh tươi, có bộ đội hải quân đóng quân  và còn có nhiều hộ dân tới đảo an cư lạc nghiệp. Nhưng 24 năm về trước thì chưa được như thế. Những năm tháng đó đất nước còn khó khăn , phương tiện đi lại chỉ  duy nhất là đi tàu biển. Chúng tôi đi theo chuyên cơ của Phó Thủ tướng từ sân bay quân sự Hòa Lạc bay thẳng vào Cam Ranh .
     Từ Cam Ranh chúng tôi lên một tàu vận tải của hải quân ta  vượt biển khơi để ra đảo. Thế là bắt đầu những ngày lênh đênh trên biển khơi. Tôi cứ  nghĩ chắc chuyến đi trên biển này sẽ vất vả và  buồn tẻ lắm đây, nhưng thực tế là vất vả thì có, nhưng không buồn tẻ, bởi vì sát lúc lên đường, PTT đã đồng ý cho một nhóm văn công thuộc đoàn ca múa không quân của quân đôi cùng đi  để biểu diễn phục vụ các chiến sỹ ngoài đảo khơi. Tôi nói đùa với anh bạn  là chuyên viên của vụ luật pháp đồng hành cùng tôi : " số chúng mình hơi bị hên đấy ". Câu chuyện diễn ra trong mấy ngày lênh đênh vật lộn với sóng dữ bên cạnh mấy cô văn công trên con tàu ấy khá thú vị tôi sẽ kể sau, giờ hãy nói đên chuyện lên đảo trước đã.

 Ngồi trên ụ pháo xe tăng ở đảo Trường sa lớn
     Lúc đó ở Trường Sa chưa có cầu tàu, Con tàu  chở chúng tôi ghé sát vào ven đảo Trường Sa lớn, chung tôi lên những con thuyền nhỏ để vào bờ.  Hàng trăm chiến sỹ hải quân tập trung chào đón Phó Thủ Tướng, chúng tôi thuộc diện ăn theo nên cũng được đón tiếp nồng nhiệt. Chúng tôi ở thăm đảo này 3 ngày. Những ngày trên đảo rất thú vị.  Trên đảo có đơn vị hải quân gồm khoảng vài trăm chiến sĩ đồn trú. Các chiến sỹ ở trong những dãy nhà lợp mái tôn hoặc mái lá. Sau buổi  tập trung cùng các chiến sỹ để nghe Phó Thủ tướng nói chuyện , cả đoàn chúng tôi chia ra thành từng nhóm nhỏ đi với nhau. Nhóm tôi ngoài mấy cán bộ của Bộ Ngoại giao, Ban Biên giới Chính phủ còn có  một nữ ca sỹ trẻ và một nhạc công của đoàn văn công . Chúng tôi đi thăm  một tiểu đôi hải quân, các chiến sỹ trẻ hồ hởi chuyện trò, chúng tôi chuyển cho họ những bức thư mang từ đất liền ra và cả những gói quà của  gia đình và người thân gửi cho họ. Vài chiến sỹ dẫn chúng tôi đi thăm thú vòng quanh đảo. Đây là hòn đảo lớn nhất trong quần đảo nhưng chiều dài cũng chỉ vài trăm mét. Trên đảo có rất ít cây cối ,  ở nơi đây chỉ có đá sỏi và cát, riêng chỉ có một loại cây sống được nên được gọi là "cây phong ba". Trên đảo rất thiếu nước ngọt, chỉ có duy nhất một giếng nước ngot, nước vô cùng quý giá, đơn vị quy định nước chỉ để  dùng cho ăn,uống ,không được dùng để tắm giăt, các chiến sỹ chỉ trông cậy vào những cơn mưa, cứ có mưa là tìm mọi cách để tích nước, và tranh thủ tắm cho thỏa thích.  Chả thế mà khi ra thăm đảo , nhà thơ Trần Đăng Khoa đã  cảm hứng cho ra lò bài thơ " Đợi mưa ở đảo Sinh Tồn " nói lên tâm trạng các chiến sỹ  :
    "Chúng tôi ôm súng đợi mưa rơi
    Lòng thắc thỏm niềm vui không nói hết
    Mưa đi mưa đi mưa cho mãnh liệt
    Mua lèm nhèm chung tôi chẳng thích đâu
    Không mưa rào thì hãy cứ mưa ngâu
   Hay mưa bụi, mưa li ti cung được
    Mặt chung tôi ngẩng lên hứng nước
    Một giọt thôi cát cũng dịu đi nhiều
    Ôi đảo Sinh Tồn ,hòn đảo thân yêu."

Ngọn hải đăng trên đảo Song Tử Tây
    Mấy ngày đó chúng tôi có dịp đến tận các ụ pháo trên đảo , thực ra đó chỉ là những chiếc xe tăng được đặt dưới  chiến hào, nòng pháo ngẩng lên hương ra phía biển để bảo vệ đảo mỗi khi có kẻ tới xâm chiếm . Tôi  nhờ mấy tay phóng viên chớp cho một pô đang ngồi trên khẩu pháo xe tăng. Lúc rảnh rỗi tôi cùng  mấy anh bạn và cả Thanh Hiền cô ca sỹ trẻ nữa tham gia làm vườn trồng rau xanh, nói là vườn chứ thực ra đó chỉ là nhưng mảnh đất nhỏ trên đó trông một ít rau thơm, rau cải để cải thiện bữa ăn, phần lớn thực phẩm đều phải chuyển tư đất liền ra. Bữa cơm của chúng tôi với các chiến sỹ tuy đạm bạc nhưng cũng có đủ cả thịt cá, rau xanh. Buổi tối chúng tôi cùng ngủ với các chiến sỹ trong những túp lều dựng tạm, tuy đơn sơ nhưng đày thi vị, chúng tôi nằm ngắm trời sao lung linh, đón những ngọn gió biển đem theo vị mặn. Tuy thiếu nước nhưng các chàng lính vẫn lấy nước dự trữ cho chung tôi tắm rửa,  chúng tôi chỉ dùng chút ít để rửa mặt còn bao nhiêu thì nhường hết cho các em gái văn công cả.  Lúc bấy giờ thông tin còn khó khăn, chưa có Tivi hay điên thoại cầm tay như bây giờ. Tôi đem theo một chiếc radio bán dẫn  chỉ nhỏ như bàn tay  để tặng các chiến sỹ không ngờ lại được họ rất thích vì đang cần để nghe  tin tức ở quê nhà.  Buổi tối mấy hôm ấy, các chiến sỹ và cả đoàn chung tôi như được sống trong không khí lễ hội, hàng trăm chiến sỹ ngồi chỉnh tề ngoài sân rộng để xem văn công biểu diễn. Nhóm văn công gôm 10 ngừơi , Ca sỹ  Bích Việt  đã nhiều tuổi nhưng giọng ca còn ngọt ngào lắm, Thanh Hiền còn rất trẻ mới tốt nghiệp trường nghệ thuật quân đôi, nhưng ca cũng rất hay, ngoài ra còn một số  diễn viên  múa và nhạc công, họ hát những bài hát về chiến sỹ hải quân, các ca khúc ngợi ca tổ quốc, quê hương. Các chiến sỹ  chăm chú lắng nghe, vài cậu lính trẻ cảm động  rơi lệ, họ đồng thanh hát theo, có người cao hứng còn  chạy  lên sân khấu dựng tạm để nắm chặt tay cô ca sỹ Thanh Hiền  rồi chớp nhoáng hôn  lên má cô, nhiều người khác vỗ tay hoan hô,  khi kết thúc buổi diễn họ  ào cả lên sân khấu ôm choàng lấy các diễn viên. Những khoảnh khắc đày cảm xúc ấy còn đọng lại mãi trong lòng tôi đến tận bây giờ.
   Mấy ngày hội ngộ rồi cũng qua nhanh, các chiến sỹ đưa tiễn chúng tôi lên các con thuyền nhỏ, họ bám theo, bơi theo cho tới khi chng tôi lên con tàu lớn để đi tiếp  về phía khu nhà sàn DK1.
        Chia tay các chiến sỹ hải quân lòng tôi thật bùi ngùi, chỉ mấy ngày đêm ngắn ngủi  tôi đã được tận mắt chứng kiến sự chịu đựng thiếu thốn, gian khổ của các chiến sỹ hải quân nơi đầu sóng ngọn gió để giữ gìn chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quóc thân yêu, tôi càng thấm thía , chia sẻ với những niềm thương nỗi nhớ của bao gia đình khi họ phải xa con em  họ, những người lính đang làm nghĩa vụ bảo vệ biển đảo của Quê hương.
     
     Đến  hôm nay tôi vẫn còn ghi nhớ mãi chuyến đi có một không hai đó trong đời mình , chuyến đi đến đảo quê hương đã để lại trong tôi những kỷ niệm không bao giờ nhạt phai  :

        Trường Sa một lần tôi đến
        Mênh mông biển mặn thầm thì
        Người lính ngày đêm giữ đảo
        Giữ biển  sóng lặng bình yên
        Đêm Trường Sa nằm nghe câu hát
        Biển đày sao , sóng vỗ rì rào
        Đêm Trường sa,  biển trời xanh ngát
        Thấy bóng quê nhà trong tiếng hát em.

        Trên tàu trở về đất liền, tôi và Thanh Hiền trở nên quen thân, chúng tôi hàn huyên đủ mọi chuyện, hóa ra Hiền cũng là dân Hà Nội gốc. Cảm giác của tôi khi đó thật khó diễn tả. Tôi sẽ chẳng thể nào quên được  khoảnh khắc  " Biển một bên và Em một bên "  như nhà thơ nào đó đã diễn tả. Về tới Vũng tàu, chúng tôi rủ nhau cùng đi uống cà phê. Khi chia tay ra bắc, cô ca sỹ ấy còn hẹn sẽ gặp nhau ở Ha nôi, và hứa là sẽ đón tôi đến chơi nhà cô ở con phố cổ của Hà Nôi.
     Thế rồi,   một tuần sau khi về Hà Nội  :

        Tôi về phố cũ tìm em
        Vô duyên chỉ gặp bóng đêm hững hờ
        Chắc em còn mải giấc mơ
        Bỏ tôi lạc lối bơ vơ một mình.
                
                   Nhưng  tôi tin là vào lúc đó  ca sỹ  Thanh Hiền đang có mặt ở biên giới phia bắc để đến với các chiến sỹ thân yêu.
      
     
                                                  Công Lý           16 tháng 7 năm 2013