Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

THẦN ĐỒNG LÀM THƠ ( Sưu tầm )



                                                  ĐƯỜNG XA  CON HÁT

   
              " Đường xa con hát " là tên một tập thơ vừa ra mắt bạn đọc của cậu bé  được vinh danh là " Thần đồng " ĐỖ NHẬT NAM.  Nhật Nam mới 13 tuổi hiện đã làm Tổng biên tập của tờ báo tuổi teen  Creative Melange, Nam còn là dịch giả tiêng Anh nhỏ tuổi nhất VN.  Không chỉ có thế , mới đây bạn đọc còn hết sức ngỡ ngàng khi được đón nhận tập thơ đầu tay của cậu bé này  với tựa đề  "Đường xa con hát ".  Qua lời giới thiệu của tác giả Quỳnh Hoa xin trích đưa một vài  khổ thơ của Nhật Nam được in trong tập thơ trên để chúng ta tiếp cận với một tâm hồn thơ ca trong trẻo.

                       Thơ của Nhật Nam như một dòng suối nhỏ  chảy róc rách len vào cuộc sống đời thường, thơ em là dòng nước mát  đem đến cho người đọc cảm giác  sảng khoái tươi vui. Nam mới chỉ làm thơ  trong thời gian gần đây khi em xa gia đinh đường xa lặn lội sang Mỹ học tập nâng cao khả năng tiêng Anh. Nam làm thơ để gửi tặng bố mẹ qua mạng xã hội , mỗi bài thơ của Nam như một cánh thư, như một trò chơi tuổi teen, vậy nên câu chữ trong thơ em rất giản dị chân thực nhưng cũng đày cảm xúc, như em tự nhận :

                          Con viết những câu vụng về
                          Chỉ là tim nhỏ tràn trề yêu thương.

            " Đường xa con hát " là tiếng lòng của một tâm hồn trẻ thơ, một người con xa xứ một minh rong ruổi trên những nẻo đường  xứ người  luôn hướng về cha mẹ, hướng về mảnh đất quê hương :

                          Con sẽ về nơi vùng trời soi nghiêng
                          Sau chia xa mới biết yêu nhiều đến thế

             Nhớ  cha, ở nơi xa em đã có những lời cất lên từ con tim đày yêu thương :

                          Bố ơi ! ngơi nghỉ đôivai
                          Trĩu rồi gánh nặng dặm dài bố qua
                          Bố ơi ! nhẹ bớt đường xa
                          Còn trời , con nước còn "ta" thương " mình"

               Em dành những tình càm sâu lắng nhất gửi đến mẹ ,  thủ thị tâm sự như muốn an ủi  người mẹ đã sinh ra mình đang đăm đắm nỗi nhớ con ở phương xa :

                          Thôi nào nước mắt đừng lăn
                          Thôi nào cất nhưng băn khoăn muộn phiền
                          Xa xôi dẫu có trăm miền
                          Tim con vẫn trọn nỗi niềm yêu thương.

           Những vần thơ của Nam gửi từ phương xa như để làm yên lòng  cha mẹ :

                          Nếu biết yêu thương thì đâu cũng là nhà
                          Đâu cũng sẽ gặp con cò đến hát
                          Đâu cũng thấy lời hương quê bát ngát
                          Xin bố mẹ yên lòng ..con vẫn ấm mùa đông.

        Tâm hồn trẻ thơ nhưng thơ Nam cũng chứa đựng những  suy ngẫm gìa dặn  và đày tính triết lý :

                          Thế giới này sẽ chẳng còn khổ đau
                          Nếu ai cũng biết là mình không hoàn hảo
                          Mình dẫu sao chỉ là thanh ghép nhỏ
                          Trong bộ xếp hình tròn trịa của nhân sinh.

       Chưa đọc hết tập thơ của Nhật Nam , chỉ một vài khổ thơ của em thôi tôi cũng đã có cảm nhân ban đầu , hình như thơ của em  đã chạm được tới đáy sâu của tâm hồn mỗi con người.
                   Trong trẻo , giản dị, mộc mạc .. đó là những gì ta có thể nói về những bài thơ của một ""Thần đông " 13 tuổi Đỗ Nhật Nam.
                     
                   Xin giới thiệu cùng các bạn yêu thơ .

                                                                                                      Công Lý 19/6/2015

                       
                       

                       

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

QUA CƠN GIÔNG


                                             PHÚC HỌA...TÙY DUYÊN

           Tính mạng con người giờ thật mong manh, bao nhiêu tai ương  bất cứ lúc nào cũng có thể đổ ập lên đầu mình. Đây không còn là câu chuyện chung chung nữa mà nó đã ập đến với chính bản thân tôi trong cơn giông chiều qua tại Ha Nội.

            Khoảng 4 giơ chiêu qua tôi đi xe máy đên nhà con gái ở phố Hoàng Hoa Thám để thăm cháu MƠ ( cháu ngoại  12 tuổi) và Mẹ nó, nhà chỉ còn 2 mẹ con vì bố Mơ đã đi công tác ở nước ngoài, cuộc gặp vui vẻ hạnh phúc và đầm ấm. Cháu tôi còn đưa bánh ngọt do tự tay nó làm để biếu ông, khi tôi chia tay 2 mẹ con dắt xe ra cửa để trở về nhà, cháu Mơ  nói với theo " Ông  nhớ đi xe cẩn thận đấy ". Tôi hơi ngạc nhiên chút đỉnh vì câu nói ấy của cháu , mọi lần khác nó chăng nói gi. Tôi đi về hướng đường Hoang Quốc Việt để rẽ vào ngõ nhà mình. Khoang gần 5 giờ chiêu trời vân trong xanh nhiều năng nhưng đi thêm vài phút nưa bắt đầu rẽ xuông phô H.Q. Việt thì tôi thấy trời bông nổi gió , nhin lên thi trước mặt mây đen đã ùn ùn kéo đến , tôi cho là chuyên bình thương vẫn đi tiếp , nhưng chỉ được vài trăm mét nữa thì nổi gió rất mạnh, trên đường cát bụi bay tư tung, cây hai bên đương rung lắc giữ dôi, ngồi trên xe tôi có cảm giác cả xe và người sắp bị hất lên khỏi mặt đất, tôi phát hoảng vôi phanh hết cỡ bánh sau và phanh cả bánh trước , bất ngờ nên xe khựng lại đổ xuông ngay mặt đường tôi cung bị ngã đổ theo, may là chỉ bị choáng váng sa sẩm mặt mày, không bị thương tích gì,  lúc này bên tai tôi chỉ nghe tiêng gió rit và tiếng mưa rơi xối xả. Tôi gượng dây lê bước vào hiên một ngôi nhà cạnh đó, lúc này nhìn ra đường tôi thấy nhiều xe máy giống như của tôi năm ngôn ngang, một hai người còn năm trên đường chưa tạt vào vỉa hè được , tôi và mấy người nữa đã chạy ra đỡ họ lên , tôi biết là mình vừa thoát nạn vì cơn giông này ập đến qua nhanh, quá bất ngờ. Khi gió đã ngưng chỉ còn mưa thôi tôi cố leo lên xe máy để chạy về nhà vì nhà tôi cũng không còn xa.  Về đến nhà tôi ướt như con chuột lột, Bà xa đưng ngay ở công đón tôi vào nhà ,hỏi lạc cả dọng : " có làm sao không" ,tôi bảo : "  suýt chêt", Bà xã   bảo " thôi thế cũng là may rồi", nhìn lên hai chiếc cần cẩu cao bên chung cư đang xây ngay phía trước nhà tôi thấy một chiếc bị đổ nghiêng , may mà không đổ sập , nếu đổ xuông thì căn nhà tôi đang ở chắc không còn nguyên vẹn , quả là trong " họa" vẫn còn "phúc" . Trong đời mình tôi đã mấy lần suýt chết rồi , lân này cũng may   lúc ấy tôi tỉnh táo phanh ngay lại chứ không thì hậu họa khôn lường.  Về nhà nghe bản tin chiều mới biết cơn giông ập xuông mạnh nhất là khu vưc Câu Giấy nơi tôi trú ngụ, gió giật tới câp 9 , sang nay nghe tin đã có 3 người tử vong , nhiêu người bị thương, nhiều nhà tốc mái ,nhiều cây to bị đổ , hang chuc xe ô tô bị cây đè hư hại, nhiêu khu mất điện..


             Người xưa thương có câu : " Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí " không biết bây giơ còn đúng không , chắc là vẫn đúng , nêu vậy thì tôi đâm lo , phúc thì chưa thấy đâu không biết có gặp họa nữa không ? nhưng cuộc đời có ai mà biết trước điều gi đâu , " Phúc họa tùy duyên " thôi, chỉ mong sao cho  " Họa vô  chi" còn " Phúc tái lai" ( họa không đến, phúc đến lại ).
     
      Sau cơn " bĩ cưc" tôi bình tâm trở lại ngồi vao máy vi tính xem ban tin, lúc này bông nhiên nhớ đên các bạn mình, muốn báo tin cho mấy anh bạn trong nam là mình vưa thoát được một kiếp nạn, những lúc này chỉ muốn có bạn ở bên để mà tâm sự hàn huyên.  Vô tình vào bloc của bạn Tiến Hoàn bấm clip ca nhạc ghi hình và bài hát " GƯI SÔNG LY" của Quang Trung,  giai điêu êm ả, dọng ca trầm bổng , tiếng sáo vi vu .. tôi bỗng nhiên  như được truyền một hơi ấm, trong long thấy bâng khuâng, cảm xúc dạt dào.. Ký ức về tình bạn, về  " Dòng sông tuổi thơ" lại hiện về , không biết  vượt qua được cơn giông này rồi tôi có đủ minh mẫn va cảm xúc để sang tác một bài hát ngắn nào vê " Dòng sông tuổi thơ" không ?  cũng có lúc tôi từng ôm ấp hy vọng ấy , nhưng chắc  khó có thể thành hiện thực , tôi luôn biết  mình là ai ? và mình đang ở đâu ? Cám ơn  Quang Trung, Công Kỳ và các bạn đã đem đến cho tôi một món ăn tinh thần tuyệt hảo, giúp tôi thư dãn sau  khi đã  vượt qua một tai ương và giờ đây đã" tai qua nạn khỏi.".

                                                                                                  Công Lý  tường trinh
                                                                                                     Sáng ngay 14/6

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

NIỀM VUI CHIẾN THẮNG



                                         NỤ CƯỜI CHIẾN THẮNG

Nụ cười của " NỮ HOÀNG"


    NGUYỄN THI ÁNH VIÊN  :   " Nữ hoang đừơng đua xanh" " Kình ngư vàng", " CÔ GÁI THÉP" như báo chí VN và các nước Đông Nam á đã vinh danh đang nở nụ cười rạng rỡ sau khi giành được chiếc huân chưng vàng thư 8 phá 8 kỷ lúc của SEA Game.


  " TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT"  Ánh Viên dương cao lá cờ Tổ Quốc Viêt Nam sau khi giành được tông công 8 tấm huân chưng vàng đêm vinh quang về cho tổ quốc.

     Ánh Viên thổ lộ trong một cuộc họp báo sau khi kết thúc môn bơi :   Em thấy có chút hạnh phúc vi mình đã làm được điều gì đó có ý nghĩ cho Tổ quốc


     Ánh Viên : Chưa bao giờ em nghĩ mình là ngôi sao.
      -  Lúc này em chỉ yêu thích môn bơi lội ,em chưa nghĩ gì tới chuyện tình càm...
 .    -..Cũng có lúc em thấy mệt không có thêm được nữa nhưng rồi em nghĩ là đã luyện tập bao nhiêu năm rồi bỏ đi thì lãng phí công sức của 2 Thày trò điều đó là không đáng và em lại cố găng nữa.
      - Em không nghĩ nhiều đên việc đoạt huân chương em muốn có thành tích trên đương bơi hơn.



  Ánh Viên :  Em rất yêu thương gia đình mình, gia đình luôn là đông lực để em vượt qua mọi khó khăn thử thách và vượt qua nỗi nhớ nhà.

.......

      MỜI CÁC BẠN ĐƯA THÊM ẢNH VÀ NHƯNG CÂU NÓI "BẤT HỦ " CỦA ÁNH VIÊN

                                                                                     Công Lý sưu tập nhanh 12/6/2015






Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

SUY NGẪM GIỮA NGÀY NẮNG HẠ


                                 
                                                 TRỜI CHANG CHANG NẮNG ...
                                                                 TA VỀ HÉO KHÔ...

                           Hơn 70 năm qua từ khi chào đời  có lẽ tôi chưa bao giờ được "hưởng thụ " một mùa hè oi ả và nóng nực như mua hè năm nay ở Ha Nội, nhiệt kế trong nhà tôi đã lên dến 37, 38 độ , ở ngoài trời với cái nắng đổ lửa kia thì nhiệt độ chắc phải hơn 40. Cái nóng tràn ngập không gian len lỏi vào  tưng căn phòng từng góc tối trong mỗi ngôi nhà, cái nóng hiển hiện ngay trên cơ thể mỗi con người, chả thế mà một câu trong bài hát " Một dại khờ một tôi " của Phú Quang  không chủ định mà lại diễn tả quá  đúng trạng thái của  con người lúc này, quả là :

                       " Trời chang chang nắng ..ta về héo khô"


  Hạn hán ở miền Trung
      Quả thật không có hình ảnh nào sát thực hơn. Sáng nay sau cơn mưa đêm qua trời có mát dịu đôi chút nhưng rồi mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang lại đổ xuống và trời lại " chang chang nắng", tôi đi ra phố mua mấy bìa đậu và mớ rau cho Bà Xã trở về nhà thì quả là  có cảm giác " Ta về héo khô " thật. Cái nóng thật tệ hại,  gây cho ta bao khó chịu bao phiền toái, người lúc nào cũng nhơm nhớp mồ hôi, không nói ban đêm ban ngày cũng phải chạy quạt hêt công xuất  có khi còn phải mở điều hòa nữa đù biết là cuối tháng hoa đơn tiền điện sẽ cao lên vòn vọt. Nhưng rồi bình tâm ngẫm nghĩ một chút tôi mới thấy mình còn sướng chán. Trên đất nước mình với cái năng như đổ lửa này co bao nơi ở mảnh đất miên Trung rơi vào tình cảnh hạn hán , người dân không có lấy một giọt nước để dùng, cây cối héo khô. Trong khi mình còn được ngồi trong nhà với điều hòa  mát mẻ thì còn bao nhiêu người đội nắng oằn lưng lam viếc dưới cái nắng chang chang kia, ngoài chợ các mẹ già vẫn phải gánh gáng rau đi bán để kiếm tiền nuôi con ăn học, các cô công nhân quét rác vẫn miệt mại làm viếc  để giữ cho phố xá sạch gọn.. thế mới biết Việt Nam mình còn nghèo lắm ,cuộc sông của bao người còn gian nan chật vật lắm.
Chi em vất vả trong ngày nắng hạ
      Thế giới thì đang thay đôi từng ngày, khí hậu thì đang biến đôi hàng ngày , trái đất cứ nóng lên, nước biển cứ dâng cao, động đất sóng thần ..luôn đe dọa cuộc sông con người .. nhưng cũng đừng " than thân trách phận" làm gì, vì tất cả hâu hoạn này đều do con người làm ra  , cứ đà này quả đất rồi sẽ tan chảy ra , đất đai canh tác sẽ bị nước biển nhân chìm hết ..dù cho đó là chuyện của vai trăm năm nữa , nhưng ngay bây giơ  đây bao tai họạ đã và đang rình rập rồi.

      Cứ mỗi ngay tỉnh dậy trời thì đã nóng rồi nhưng nhưng tin tức về tai nạn giao thông lại làm cho ta thấy nong bức hơn. Làm sao mà chỉ trong tích tắc 5 người trên một chiếc xe con đã bỏ mạng, cả một gia đình bị xóa sổ chỉ bởi một hành vi liều lĩnh bất chấp hâu quả của một lái xe Contener, vỉ ngiện ngập, vì say rượu hay vì  thời tiết quá nóng.. không gì cả , chỉ vì một hành đông " đap nhầm" chân phanh thành chân ga, số phận con người giờ sao mong manh quá .. bây giơ mỗi lúc đi ra đường ngoài việc che mặt cho kín tránh cái nắng gắt  thì còn phải cẩn trọng trong từng bước đi ,kẻo có  ngày toi mạng, nhưng ngồi trong nhà liệu có giữ được cai mạng của mình không , chăng ai dám nói trước ,ở đâu đó chẳng phải đã có  cả một gia đình sông bên vệ đường ngồi trong nhà vẫn bị một chiếc " hung thần " xe buýt lao vào bỏ mạng đó sao. Ngày xưa chiến tranh bom đạn là vậy mà vẫn sống được thế mà bây giờ hòa bình rôi  không ngờ cái chết lại ập đến nhanh chóng như thế. Hỡi ơi , các nhà lãnh đạo, các nhà quản lý cứ để cho người dân phải sông trong cảnh nơm nớp lo sợ cho tính mạng thế này mãi sao ?

            Viết đên đây tôi chợt nhớ tới mấy câu thơ của nha thơ QUANG HUY , tiếc là ông đã từ dã cõi đơi về nơi vĩnh hăng rồi, ghi lại mấy câu thơ của ông  vưa là để ngẫm cho cái sự đời ngán ngẩm ,nhiễu nhương này vừa là để tưởng nhớ một nhà thơ đã để lại nhiều tác phẩm hay vẫn còn đọng lại mãi trong lòng người đoc   :

                                     Cái gì cũng có một thời
                                     Bao nhiêu máu chảy trong lời Vua ban
                                     Cái gì rồi cũng tiêu tan
                                     Bao nhiêu xương trắng nằm oan dưới mồ
                                     Cái gì rồi cũng hư vô
                                     Bao nhiêu tượng gỗ lên chùa ngồi chơi
                                     Cái gì rồi cũng rụng rơi
                                     Quả trên vườn cấm, hoa nơi địa đàng
                                     Chỉ còn mãi với thời gian
                                     Tình yêu từ thuở hồng hoang dại khờ
                                      .....
     Đúng như nhà thơ nói " Cái gì rồi cũng hư vô" bản thân chúng ta cũng không năm ngoài quy luật ấy, nhưng không hiểu sao tôi cứ nghĩ  dù ngoài kia " Trời chang chang nắng" cơ thể ta có thể " héo khô " , nhưng tâm hồn ta thì đừng để bao giơ " héo khô" cả, hãy cứ sống, cứ vui cứ  đam mê thỏa thích  cho dù " TRỜI CHANG CHANG NẮNG"..  phải vậy chăng ?

                                                                                          Công L:ý , giữa trưa hè oi bức
                                                                                                            6/6/2015


























                                                   

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

TIỄN BẠN NAM TIẾN


...Hôm nay lại tái diễn 
                                            TIỄN BẠN.....
                                   NHỚ VỀ DÒNG SÔNG TUỔI THƠ

" ...Dù buồn vui ta vẫn luôn bên nhau / Yêu QL như tình yêu ban đầu ..."
( Lời mới bài ca Khỏe Luôn Luôn )
                    Một người bạn  nữ trong khối lớp 5A LƯ-QUẾ  , bạn Lê Tiến Hoàn sắp tạm biệt chúng ta để lên đường Nam tiến. Cứ ngỡ cái chiến dich "Nam tiến" diễn ra đã mấy chục năm trước không ngờ hôm nay lại tái diễn .Thế mới biết mảnh đất phương nam đến giờ vẫn có sức cuốn hút đến thế.
                    Buổi trưa một ngày hè Hà Nội  oi bức .Trời nắng chang chang . Không khí nóng hầm hập tưởng như không thể nóng hơn được nữa ! Tôi đi xe máy men theo những con đường có bóng cây râm mát để đến điểm hẹn - buổi gặp gơ chia tay với bạn Tiến Hoàn tại một quán nhỏ ngay bên cạnh nhà bạn Nữ Hiếu. Khi tôi đến nơi thì nhiêu bạn  cả nam nữ đã có mặt. Lúc gửi xe tôi lại găp ngay Tú Riềng . Chào hỏi vài câu rồi cả 2 vội lên gác ngay chỉ sợ mình là người đến cuối ! May thay vẫn còn sớm chán. Tôi nhìn quanh vẫn là nhũng khuôn mặt bạn bè thân quen lâu nay thường hay găp nhau .  Tôi nói gọn thế vì không thể kể tên ra hết được. Dĩ nhiên mấy ông bạn khá thân của tôi  3B, Khoa Phi, Thế Long đều có mặt, chỉ thiểu Calathau  ở trong Nam không biết giờ này đang làm gì ? Chắc đang theo dõi sát sao cuộc hội ngộ này. 
Khi bạn  Tiến Hoàn bước vào phòng,  cả đám kéo nhau đứng dậy tranh nhau bắt tay chào hỏi.  Căn phòng nhỏ thôi, trời thì nóng bức nhưng mọi người không cảm thấy nóng nực  mà trong lòng lại thấy ấm áp , cái không khí ấm áp chỉ có được của tình bạn Culo !.
                     Trong không khí ồn ào náo nhiệt như "chợ vỡ", lâu rồi không gặp nhau nên ai cũng muốn nói, muốn chia sẻ , lúc này dường như tôi chẳng còn nghe được Bang trưởng Lệ Thủy thông báo  gi nữa, chỉ nghe được ban  Nữ Hiéu nói gi đó về lý do cuộc gặp này, nhưng tôi nghĩ đâu cần lý do gì, cứ gặp là vui rồi, ai chả biết hôm nay gặp để tiễn bạn Tiến Hoàn , cánh đàn ông mấy đứa  tôi thì chỉ nhìn nhau chuẩn bị rót bia ra vì nghe nói bia là quà của Bang trưởng mang đến nên rất háo hức.  Nhìn sang phía bên tôi thấy
bạn Tiến Hoàn vẫn ngồi đó lặng lẽ, hiền hòa, rồi bạn đứng lên ...bạn không nói gì nhiều , chỉ vài lời cám ơn nhẹ nhàng mà đằm thắm sâu sắc. Trong khoảnh khắc  này tôi lại nhớ đến hình ảnh bạn tận tụy chỉ bảo và giúp tôi những kiến thức về vi tính, vào bloc ân cần như một người chị. Tôi vẫn luôn coi bạn là "chị" không phải chỉ bởi bạn hơn tuổi mình mà bởi tư cách chững chạc, khiêm  nhường ,thái độ nhiệt tình, tình cảm chân thành của bạn. Buổi gặp  mặt rất thân tình này đã đọng lại trong lòng tôi nhiều cảm xúc. Tiễn bạn  vào Nam tôi  nghĩ nhiều đến tình bạn Cu Lo của chúng ta- thứ tình bạn hiếm có trên đời mà tôi gọi đó là " Dòng sông tuổi thơ", đó cũng là ý tưởng thôi thúc tôi viết nên vài câu thơ để tặng bạn Hoàn trước lúc bạn lên đừơng :
                                      Bạn thanh thản lên đừơng Nam tiến
                                      Tôi bàng hòang ngỡ vắng ngừơi thân
                                      Giữa trưa hè trời nắng chang chang
                                      Lòng se lạnh vì nỗi buồn ly biệt
                                      Hội ngộ rồi chia xa tôi vẫn biết
                                      Sao hôm nay thấy da diết trong lòng
                                      Như con đò giã biệt bến sông
                                      Vẫn lặng lẽ mang theo mình nỗi nhớ
                                      Tình  bạn  một thời bên dòng Ly  ngày đó
                                      Chẳng kể vui buồn, bất luận Bắc Nam

                                      Thôi hãy để trôi mãi với thời gian
                                      "  Dòng sông tuổi thơ " ngập tràn ký ức.

                                                                                Công Lý xin gửi tặng bạn Tiến Hoàn.
                                                                                                     HN. Ngày 27/5/2015

 Bạn Tiến Hoàn trong vòng vây tình bạn K5. LSQL ( ảnh Calathau )

-------------------------------------------------
ảnh trong bài : Calathau chụp tại buổi liên hoan mừng kỷ niệm Sinh nhật Tiến Hoàn ( HN.2010)

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

TRÂN TRỌNG QUÁ KHỨ



                                              GIỜ NÀY ANH VỀ ĐÂU ?

             

 
          " Giờ này anh về đâu ? " là tên một bài hát Nga đã được dịch sang tiêng Việt. Đối với tôi bài hát này quá đỗi quen thuộc bởi tôi đã hát bài này ngay từ thời tôi chỉ là một cậu bé 12, 13 tuổi  khi tôi và nhiều bạn cùng trang lứa được gửi đi sống và học tập tai ngôi trương  Thiếu nhi VN ở Quế Lâm Trung Quốc từ năm 1953 của thế kỷ trước.
        Bây giờ đây tôi vẫn nhớ lời Việt của bài hát  :

                                   
                                                                                                           Giờ này anh về đâu
                             Hỡi người bạn cũ của binh đoàn
                                     Đã cất bước cùng nhau trên con đường vắng ?
                                     ....
                                     Nếu giờ này bạn hiền còn thiếu một gia đình
                                     Xin bạn đừng ngại ngùng về xóm thôn tôi
                                     Miền đông quê phì nhiêu
                                                     nông trường lời hát hòa êm đềm
                                                     Có nhiều cô đẹp hơn tiếng ca ban chiều.

    Tôi không rõ bài hát này của nước Nga ra đời khi nào ,nhưng có lẽ là nó xuất hiện  trong thời gian chiến tranh thế giới lân thư 2 nổ ra những năm 1938- 1945. Cuộc chiến tranh thế giới ấy đã qua đi 70 năm, ngày hôm nay cả nhân loại kỷ niệm ngày chiến thắng phát xít, nhìn lại quá khứ đày thương đau nhưng cũng xiết bao tự hào vô cùng vĩ đại của ngày chiến thắng đập tan chủ nghĩa phát xít.
             
      Có thể có người nào đó đã cố tình  quên đi quá khứ vẻ vang oanh liệt một thời của Hông quân Liên Xô và đất nước Xô Viết đã giải phóng cả châu âu , tiêu diệt tận gốc chủ nghia phát xít và tên đồ tể Hit le, quên đi sự hy sinh cao cả của hơn 20 triệu người dân Xô Viết , nhưng lịch sử thì không ai có thể phủ nhận được, và với người VN chung ta thì chiên công vẻ vang và sự hy sinh vô cùng to lớn, công hiến vĩ đại cùa nhân dân Xô Viết trong chiến tranh thế giới II sẽ không bao giờ phai nhạt trong ký ức và tâm trí chúng ta.

                Tôi đã đến nước Nga không chỉ một lần, mặc dù không có thời gian học tập ở đó nhưng mảnh đất bạch dương xa xôi ấy vẫn để lại những dấu ấn không thể nào phai nhạt trong  tôi.

                                    " Khi ta ở đất chỉ là đất ở
                                       Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn"

      Hai câu thơ trên của Chế Lan Viên rất thích hợp để nói về những ký ức những ngày tôi đã được sông trên đất Nga cho dù chỉ là  những ngày ngắn ngủi. Tâm hồn người Nga thật giản dị, mộc mạc nhưng thấm đẫm tình bạn ,tình người. Khi còn học ở trương Quế Lâm tôi và các bạn đều đã được xem bộ phim " Công phá Bá Linh" , bao nhiêu năm tháng đã qua đi mà đến hôm nay tôi vẫn nhớ như in những hình ảnh trong bộ phim đó với hai nhân vật IVANOP và NÁTASA , sau này khi có dịp tiếp xúc với các chàng trai và cô gái Nga dù họ tên gì thì tôi cũng chỉ gọi họ với hai cái tên đó. Tôi đã từng quen với một Ivanop và một Natasa của nước Nga, đã từng cùng nâng côc rượu Votka, ngâm nga với họ bài hát "Giờ này anh về đâu ", " Chiều Mascova", "Đôi bờ ".. cùng đi dạo trong rừng bạch dương buổi hoang hôn..Đã mấy chục năm đã trôi qua, giờ tôi không biết họ ở đâu trên đất nước Nga mênh mông và xa xôi kia và tôi lại  đem đĩa nhạc do tôi tự biên tập nói về nhưng cảm xúc của cuộc đời mình, trong đó có bài hát " GIÒ NAY ANH VỀ ĐÂU" để nghe lại. Khi bài ca vang lên tôi lại nhớ đến đất nước Nga xa xôi mà thân thuộc , nhớ đến những người bạn Nga, nhớ đến những người bạn một thời Quế Lâm đã cùng tôi hát vang bài ca này trong những năm tháng ấu thơ của cuộc đời mình.

            Kỷ niêm 70 năm ngày chiến thắng phát xít ,chúng ta trân trọng quá khứ ,trân trọng nhưng chiến công và cả những hy sinh mất mát của người dân Nga, trân trọng những tình cảm chân thành mà họ đã dành cho Viêt Nam chung ta .

                                                                           Công Lý , sáng 9/5/2015

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

NHỚ LẠI VÀ SUY NGẪM




                                                     SAU NỤ CƯỜI  ... ?

                       Đó là tên một bài thơ nhớ bạn của một người bạn Quế Lâm thân thiết của tôi, nhưng đó cũng là câu hỏi  còn treo lơ lửng không chỉ của riêng tôi mà của bao  người khác  sau 40 năm NON SÔNG THU VỀ MỘT MỐI , đất nước thống nhất vẹn toàn ...
30/4  Sài Gòn 1975

                       40 năm trước của ngày hôm nay, ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi  ngồi trong căn phòng của gia đình mình ở số 100 phố Phó Đức Chính Ha Nội bên cạnh chiếc radio để nghe tin 5 cánh đại quân của ta đang ồ ạt tiến về bao vây Sai Gòn... Buổi trưa hôm ấy tôi lấy xe đạp phóng ra đường hòa vào dòng người bất tận đổ ra khắp 5 cửa ô của Ha Nôi để chào mưng giờ phút vinh quang khi lá cờ xanh đỏ sao vàng tung bay trên nóc Dinh Độc lập và Sai gòn đã hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối... Hôm nay sau 40 năm, giờ phut này tôi lai lặng lẽ ngồi bên chiếc Tivi để theo dõi cuộc diễu binh mừng kỷ niêm 40 năm ngày Thống nhất đất nước..

                         " Sau nụ cười là nước mắt rơi ...
                          Ngậm ngùi thương bạn đã xa rồi "  ( thơ Hông Quang )
                 
                         Trong cuộc chiến đấu đày gian nan nhưng vô cùng oanh liệt, kiên cường suốt 40 năm ấy của dân tộc ta, chúng ta đã mất đi bao người thân, bao người bạn ? Hàng triệu triêu con tim của những người con đất Việt đã ngừng đập , máu của họ đã tô thắm  lá cờ đỏ sao vàng, tô thắm mảnh đất VIỆT thiêng liêng 4000 năm mà cha ông , các bậc tiền bối đã để lại. Hôm nay khi chúng ta lòng trào dâng niềm vui kỷ niệm chiến thăng ví đại của dân tộc thống nhất toàn vẹn non sông và chào đón nhưng thành tịu lớn lao mà nhân dân ta đã đạt dược sau 40 năm đất nước thống nhất, lẽ nào chung ta có thể quên đi sự hy sinh  to lớn , không gì bù đắp được của bao nhiêu người con đất Việt ?

     
30/4 Ha Nôi 1975
              Năm 1966 sau khi tốt nghiệp trường Đại học Băc Kinh tôi về nước hăm hở chuẩn bị lao vào cuộc chiến đấu để giải phóng miên nam, tôi đã sãn sang tham gia quân ngũ, nhưng nguyện vọng ấy của tôi đã không thực hiện đươc, tôi nhận quyết định về Bộ Ngoại giao và trở lại ngay Sứ quán của ta ở Bắc kinh để công tác. Cũng thời gian đó tháng 6/1966 em trai tôi Quốc Việt  đa nhập ngũ với tuổi đời 20 phơi phới sức trẻ lên đường vào nam chiến đấu. Những ngày sau đó từ Băc Kinh tôi nhận được những lá thư của em trai mình viết trên dọc đương hành quân từ  Thanh Hóa theo dãy Trương Sơn vào đên mảnh đất miền nam anh dũng kiên cường. Tham gia chiến đấu nhiều trân trên chiến trương Quảng Trị, Thưa thiên cuối cùng em tôi đã trụ lại ở chiến trương Quang Nam. Năm 1968 khi tôi vẫn ung dung mũ áo xênh xang , ngôi xe ô tô sang trọng dự tiệc nâng cốc liên miên thi em trai tôi lại luồn rừng băng suối cùng đông đôi chiến đâu một mất một còn chống kẻ thù.. Đúng là :

                         " Kẻ xênh xang mũ len áo dạ
                          Nguời luồn rừng quần vá dép râu "   ( thơ HQ)

            Trong cuộc chiến đấu cam go của cả dân tộc, nhiều con em của nhân dân miềm bắc đã nằm lại mãi mãi trên chiến trường miêm nam thân yêu, em trai tôi cũng là một trong số đó. Trong một trận hành quân sát ven biển, pháo địch từ chiến hạm trên biển bắn vào dày đặc, là tiểu đôi trường em Việt của tôi đã rời hầm trú ẩn xông ra để cứu đồng đôi đang bị thương và đã dính đạn của địch, em năm úp lên người đồng đôi bị thương và đã ra đi với tư thế một người lính dũng cảm. Sau năm 1975 chính người đồng đôi được em cứu sống đã kể lại cho tôi tường tân giây phút em hy sinh. Người cựu chiến binh ấy còn trao lại cho tôi mấy di vật, trong đó có chiếc kèn Acmonica mà năm 1966 tôi đa  tìm mua gửi về tặng em trai mình , chiếc kèn sau đó tôi đã phải gửi về cho đơn vị của em để đưa vào phòng truyên thống của đơn vị. Sự hy sinh trong chiến tranh là điều gì đó bình thường và không thể tránh khỏi, gia đình tôi rất tự hào về em, Bố Mẹ tôi bàng hoang thương xót vì sự ra đi của đứa con út trong gia đình.
               Điều ân hận nhất cho đến nay là giai đình tôi vẫn chưa tìm được di cốt của em để đưa về chăm sóc hương khói, bản thân tôi cũng đã từng đi vào Huyện Thăng Bình , tìm đên xã Bình Định để tìm phần mộ của em nhưng vẫn không có kết quả. Có lẽ em đã không muốn xa những người đông đội đã cùng em nằm lại mảnh đất thân yêu mà em đã đổ máu hy sình bảo vệ. Đúng như điều tôi đã thấy trong một giấc mơ khi gặp em hỏi em : sao không về ?  em đã noi tôi chỉ nghe thoảng qua " em ở trong Bình định với bạn bè không về đươc ". Khi tỉnh dậy tôi đã quyết định vào tận xã Bình Định của huyên Thăng Bình QN, đến nghia trang của xã tôi đã thắp nén nhang tưởng nhớ cho nhiều nấm mồ vô danh ở nghĩa trang đó, biết đâu trong số mộ đó có mộ em tôi..?

               Đó là câu chuyên tôi luôn nhớ và mang theo trong hành trang của tuổi già, tôi vẫn tin là một ngày nào đó sẽ tìm thấy di cốt của em, dù chưa tìm được nhưng mỗi lân thắp nhang tưởng nhớ tới người em trai minh, tôi lại đinh ninh trước linh hồn em  : " trên cõi Thiên đường kia  em hãy an nghỉ và yên tâm rằng, anh đã luôn sống xứng đáng với sự hy sinh anh dũng của em ".

               "Sau nụ cười là nước mắt rơi"  nhưng đây không phải là nước măt buồn bã ủy mị mà là nhưng giọt nước mắt của tình thương  và của niềm tin.

                40 năm thời gian trôi nhanh như chỉ một chớp mắt, vui mừng đấy, tự hào đấy .. nhưng còn biết bao thách thức bao gian nam trên chặng đường kế tiếp.
             Hãy ghi nhơ lời khuyên bảo  của M. Grout :
       
            " Người có học không phải là người biết nhiều mà là người biết rõ những gì mình phải biết và hiểu rõ những gì mình đã biết ".

                                                                  Công Lý , sang 30/4/2015

                   

                                           

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

THĂM BẢO TÀNG NGUYỄN VĂN HUYÊN


GHÉ THĂM "VƯỜN KÝ ỨC"


                            "Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh, họ sinh ra để ghi lại dấu ấn trên cõi đời và trong trái tim những người khác."
                Quả thật tôi đã hiểu ra ý nghĩa sâu xa của câu Ngạn ngư này khi tới thăm  "  Bảo tàng Nguyên văn Huyên ", bảo tàng của gia đình Nguyễn Kim Nữ Hiếu, một người bạn lớp 5 Quế Lâm của chung ta.

                Buổi sáng một ngày đẹp trời đầu thang tư vưa qua, không hẹn mà nên nhân chuyến ra bắc Quang Trung và Nhật Lệ đã rủ tôi đến thăm bảo tàng của gia đình bạn Nư Hiếu. Nhận được điện thoại hơi bất ngờ của tôi, Nữ Hiếu vui vẻ nhận lời và lập tức sắp xếp chuyến đi về làng LAI XÁ nơi tọa lạc ngôi nhà được sử dụng làm Bảo tàng của gia đình bạn. Tôi hẹn Trung đến nhà Nữ Hiếu ,ở đó thấy Kim Lân đã chờ sẵn, 3 chúng tôi lên xe cùng Nữ Hiếu nhắm hương Hoài Đức thẳng tiến, dọc đường chung tôi đón thêm Thanh Mai, thế là cả đoàn 6 người , trên đường đi chuyện trò rôm rả,  một loáng đã vượt qua quãng đương chỉ 16km, chúng tôi rẽ vào làng Lai xá và tìm đến ngôi nhà riêng ở quê cha của bạn Hiếu. Em trai Nữ Hiếu là Văn Huy phụ trách Bảo tàng ra mở cổng và dón tiếp chung tôi không phải  như những khách tham quan thông thường mà hết sức thân tình như đón  những người thân trong gia đình về thăm lại căn nhà của mình vậy.
            Chủ nhà Hiếu và Huy cùng chúng tôi ngồi quây quần quanh chiếc bàn gỗ  đơn sơ đặt ngay ngoài sân vườn ngôi nhà, những cốc nước vối  được rót ra mời khách, Huy giới thiệu qua về tòa nhà 5 tầng và sân vườn được mang tên " Vườn ký ức" nơi có con đường nhỏ chen giữa các luống hoa và những cây  sấu, cây khế cây roi.. nhưng cây quả mà cha mẹ vẫn trông ngày xa xưa.


            Sau vài phút trò chuyện, chung tôi vào thăm ngay Bảo tàng. Ngôi biệt thự 5 tầng được xây trên diện tích 150 m2. Bảo tàng lưu giữ tới 400 hiện vật hết sức phong phú bao gồm những bút tích, ghi chép, các thư tín , các văn bản gốc, nhật ký và các hiện vật khác về cuộc đời   của cha mẹ Hiếu- Cụ  ông Nguyễn Văn Huyên và Cụ Bà Vi Kim Ngọc kéo dài hơn 70 năm từ cuôi thế kỷ 19 tới nhưng năm 70 của thế kỷ 20.
            Vốn là Giám đốc Bảo tàng dân tộc học VN, với những kinh nghiệm đã tích lũy được, với tài năng bẩm sinh cộng với sự trợ giúp của các chuyên gia trong lĩnh vực bảo tàng người Pháp, Huy bố trí sắp xếp  cac hiện vât theo 4 chủ đề chính :

                                                                    -Nền tảng gia đình
                                                                    -Thời thanh xuân của Bố Mẹ
                                                                    -Nhà Bác hoc, giáo dục học
                                                                    -một con người hành động.
                                                           
              Với cách xử lý tinh tế, mỗi chủ đề mang một sắc thái riêng, nội dung phong phú, nhiều kỷ vật có giá trị,Văn Huy " kiến trúc sư" của công trình đã tạo nên một ngôi bảo tàng vừa sinh động lại vừa giản di,ấm cúng và hết sức gần gũi. Những hình ảnh sống đông về cuộc đời thời thanh xuân của Cha mẹ, nhưng cống hiến của họ đối với cách mạng, dối với ngành giáo dục, ngành vi sinh vật   trong quá khứ đã hòa quyên với những nhưng hình ảnh tươi mới về gia đình hạnh phúc của 3 cô con gái : Nguyễn Kim Nữ Hạnh, Nguyễn Kim Bích Hà, nguyễn Kim Nữ Hiếu và con trai út Nguyên văn Huy.

               Nữ Hiếu nói với chúng tôi ,cuộc đời của Cha cô cố nhiên là rất hào hùng, cha cô không là đảng viên nhưng đã công hiến cả cuộc đời cho đảng, cho cách mang, ông từng là Bộ trương giáo dục, nhà Bác hoc, nhà giáo dục học với những công trình làm rạng rỡ nền khoa học VN, nhưng với cô trên tất cả ông vẫn là một người Cha  muôn vàn  kính yêu, luôn chăm sóc con cái , chỉ ra hướng đi đúng đắn cho con cái và dành cho con cái tình thương yêu vô bờ bến.  Về Mẹ mình, Hiếu không nói nhiều nhưng dường như mỗi lời của cô đều ẩn chứa những cảm xuc, tất cả tình cảm của cô với Mẹ  Hiếu giữ kín  trong đáy lòng mình , với cô mẹ như là biển rộng bao la, là bàu trời xanh cao vời vợi, là kết tinh của những đức tính  chung thủy, đảm đang của ngừời phụ nữ Việt Nam đã có tự ngàn xưa. Hiếu bảo : không có Mẹ lưu giữ những kỷ vật vô giá thì không thể có được những gì xuất hiện trong bảo tàng này. Những tư liêu về bà cho thấy bà quả là một người phụ nữ  tài sắc vẹn toàn, là con gái của Quan Tổng đốc Vi Văn Định bà vốn dĩ là dòng dõi " cành vàng lá ngoc". Bà là một phụ nữ tài năng,  biết chơi đàn piano, có khả năng hội họa, giỏi thêu thùa nữ công gia chánh, nhưng điều đáng ngạc nhiên là trong hôn nhân bà đã kiên trì đi theo con đường mình tự chọn là  tự do yêu đương .
Trong nhật ký của mình viết từ thời còn trẻ bà đã thốt lên ;" ước mơ của em là khi đến tuồi đôi tám thanh xuân sẽ quyết chọn được người tài đức để trao thân gửi phận  và em đã toại nguyện ". Người mà bà đa quyết định trao thân gửi phận không phải là nhạc sỹ Dương Thiệu Tước, người được lựa chọn theo kiểu bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy mà là ông Nguyễn văn Huyên một chàng trai mang đày trí lớn, học thức uyên bác , đây là một quyết định thật sự táo bạo vào thời đó, sự kiện này đánh dấu một làn gió mới  làm thay đổi phong tục hôn nhân cổ xưa lạc hậu ở VN. Tình yêu của cha mẹ  Hiếu thật sâu đậm, thật đằm thắm. Cha mẹ Hiếu đã lấy hai chư N H là tên của hai người để đặt tên cho hai con gái là Nư Hạnh, Nữ Hiếu. chả thế mà  Nữ Hạnh đã viết trong nhật ký của mình như một lời tự nhủ ; " cảm nhận được mối tình đằm thắm của cha mẹ, mình phải cố gắng góp phần giữ gìn hạnh phúc của gia đình này ".
                  Viết đến đây tôi lại nhớ đến câu nói như một châm ngôn của nhà hiền triết D. Lama : " không khí đày tình thương yêu trong gia đình là nền tảng cho cuộc đời bạn " . Chắc cũng vì lẽ đó mà Hiếu và Huy đã chon " Nền tảng gia đình" lam chủ đề đầu tiên để đưa  người xem trở về với " Vườn ký ức" của gia đình mình.
                  Trong thời gian hơn 2 giờ đồng hồ chúng tôi đã trở về với quá khứ vẻ vang của gia đình bạn Nữ Hiếu, quá khứ này gắn liền với lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam. Những hiện vật, những hình ảnh sống động trưng bày nơi đây luôn kéo theo những câu chuyện lý thú và  đọng lại trong lòng mỗi chúng tôi những cảm xúc thật sâu lắng.
                  Trước khi ra về chúng tôi lại ngồi lại với nhau, tôi được đề nghị thay mặt các bạn cùng đi ghi lại vài dòng cảm tưởng. Thật khó cho tôi quá vì tôi biết mỗi bạn đều có nhưng cảm xuc riêng, suy ngẫm giây lát rồi tôi cũng ghi được dòng chữ : cám ơn Nữ Hiếu và em trai Văn Huy đã đưa chung tôi trờ về với "vườn ký ức" của gia đình, cảm nhận chung của chung tôi sau khi xem là : vô cùng cảm động và hết sức khâm phục, ngay lúc ấy Quang Trung đã bổ xung thêm 2 chữ " tự hào", tôi vôi ghi thêm vào  để thành 6 chữ ; " Cảm động, tự hào , khâm phục ".
                 Bây giờ mỗi khi nhớ về chuyến thăm Bảo tàng gia đình Nữ Hiếu hôm ấy, tôi lại ghi nhớ một câu danh ngôn nổi tiếng của J.Paul :
                 " Cuộc sông như một cuốn sách, kẻ tầm thường giở qua nhanh chóng, người khôn ngoan vừa đọc vừa suy nghĩ vì họ biết bất cứ ai cũng chỉ được đọc có một lần."

                                                                                                             
                       Xin gửi bài viết này đến Nữ Hiếu và em trai Văn Huy.            Công Lý 21/4/2015
                                                                                                                 
-------------------------------------
ảnh trong bài : Quang Trung Vũ
                                                                               

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Thơ..thơ




                                           

             Sau chuyến " Về quê Bạn", tôi cứ miên man trong nỗi nhớ một vùng quê, thế rồi một đêm thao thức ngồi dậy viết mấy cân thơ ngẫu hứng về dòng sông mà tôi đã đi qua : Sông Cầu


                                                    NGẪU HỨNG SÔNG CẦU
                                                                                                    Thân tặng Hông Quang

                                                Sông Cầu nước chảy lơ thơ
                                                Con sông như thực như mơ bồng bềnh
                                                Êm trôi dòng nước trong xanh
                                                Nghe câu Quan họ nghĩa tình thiết tha
                                                Sông Cầu vẫn chảy về xa
                                                Người ơi, người ở cùng ta đừng về
                                                Bồn chồn dạo bước đường quê
                                                Bóng tre xanh mát trưa hè nao nao
                                               
                                                Bến đò xưa khúc sông sâu
                                                Nào ai có đơi ai đâu , hỡi người !

                                                                                                          Công Lý ,  tháng 4/2015
                                                                                                       



                                             

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

VỀ QUÊ BẠN

Từ trang trại ven hồ nuôi cá nhìn sang đình làng Thùa

                                     "  Đưa nhau ta thì về
                                        Thăm lại miền quê..
                                        Nơi Mẹ đưa nôi
                                        Nơi sáo diều chơi vơi
                                        Với dòng sông bên lở bên bồi "
                                        ....

             Không ngờ có một ngày 3 chàng : Công Lý ,Hữu Hùng, Quang Trung lại có dịp  "đưa nhau ta thì về, thăm lai miền quê "  như lời bài hát nổi tiếng của nhạc sỹ Phó Đưc Phương.  Đó là một ngày đẹp trời đầu tháng tư, 3 chúng tôi trên chiếc xe  Inova   vượt qua chặng đường hơn 50 km từ Hà Nội  qua quốc lộ số 3 mới , rồi men theo con đê sông Cầu để về thăm quê Quang Trung-người bạn thân thiết từ Sài Gòn ra Bắc thăm bè bạn LƯ-QUẾ.
             Đây là một miền quê đẹp, thanh bình. Trung bảo anh không sinh ra tại đây, cũng không phải quê Cha anh nhưng đây là miền quê, là mảnh đất ghi lại nhiều dấu ấn cuộc đời trẻ thơ của anh, nơi đây có bà con Cô, Bác và nhiều anh em họ của anh sinh sống.
   
     Con đê sông Cầu đưa chúng tôi về Làng Thùa

Xe chúng tôi bon bon trên con đê cao đôi bên là những cánh đồng xanh mướt lúa non, xa xa kia là dòng sông Cầu  uốn quanh như một dải lụa. đi hết con đê chúng tôi rẽ vào làng Thùa rồi tìm đến một ngôi nhà 3 gian rộng rãi, nơi Thím và mấy người em họ của anh đang sinh sống. Sự chào đón niềm nở thân tình của gia đinh khiến chúng tôi có cảm giác như trở về chính ngôi nhà của mình. Trong lúc Quang Trung cùng người em ra đồng tảo mộ với hương hoa, trái cây, kẹo bánh tưởng nhớ Ông Bà , tôi và Hữu Hung ngồi trò chuyện cùng bà Thím. Nhìn cảnh ngôi làng, mái nhà quê nghe giọng nói thân thương của bà lão, tôi chợt nhớ mấy câu trong bài hát " Về quê" :

                                                        "  Ôi quê ta bánh đa bánh đúc
                                                           Nơi  thảo thơm đông xanh trái ngọt
                                                           Kìa dáng ai như   dáng mẹ, dáng chị ta "

Cô em hái rau vườn nhà đãi khách trên tỉnh về quê .
   Chúng tôi  ngồi trong căn nhà nơi thôn dã, thưởng thức những "trái ngọt", những qủa chuối tiêu trứng quốc, những quả bưởi da xanh hái ngay trong vườn . Khi Trung trở về, 3 chúng tôi quây quần cùng gia đình bên mâm cơm đạm bạc nhưng mặn mà hương vị một vùng quê Bắc bộ. Đĩa thịt gà " chạy đồi" . Hai món cà : cá rán và canh cá chua đều là cá vừa bắt dưới hồ lên. Cả đến những ngọn ra thơm, trái ớt củ hành, đĩa ngọn bí luộc cũng vừa hái từ vườn nhà ... Không gian tĩnh lặng của  vùng quê trung du thanh bình như đưa chúng tôi   trở về  với ký ức của những ngày thơ ấu. Chúng tôi nâng ly chúc cho sự thịnh vượng của miền quê đang thay da đổi thit từng ngày, chúc sức khỏe Thím và những người em gái em trai của Trung vừa mới đây còn xắn quần lội xuống ao bắt cá hay ra vườn hái  nắm rau về để mời chúng tôi bữa cơm đày tình nghĩa này. Chúng tôi cũng tự chúc nhau luôn giữ được sức khỏe để còn đi tiếp chặng đường cuối cùng còn lại .
Chụp  ảnh kỷ niệm trước khi về HN với các em trai, em gái ( họ) và em dâu của Quang Trung
           
Trước khi ra về chúng tôi cùng chụp chung bức ảnh với gia đình, bức ảnh chụp vội nhưng ghi lại dược hình ảnh gần gũi, thân tình tại gia đình người bạn thân của mình, bức ảnh chúng  tôi sẽ mang theo như một kỷ niệm chẳng thể nào  quên  trong cuộc đời mỗi người.

            Cuối cùng xin tiết lộ môt bí mật nho nhỏ, đó là khi mỗi chúng tôi ra về đều được gia đình gửi tặng một gói quà QUÊ ,  Hữu Hùng háo hức mở ra và không khỏi ngac nhiên : một con gà ( gà đồi 100%  chứ không phải gà công nghiệp đâu nhé) 2 con cá tươi còn rãy đành đạch và một mớ rau bí xanh non . Bởi thế  tôi với Hữu Hùng mới đồng thanh kiến nghị với các bạn rằng : lần sau Quang Trung  có ra chơi thì các bạn hãy cứ chủ đông "Theo nhau ta về"  nhưng nhớ là phải vể đúng Làng THÙA ở PHÔ YÊN của Q.Trung chứ về chỗ khác thì không có gà  và cá để mà ăn đâu.

            Thôi xin  chào các bạn , tôi  phải vội vào bếp để giúp Bà xã  làm món gà và cá vừa đem từ  quê Quang Trung về,  hẹn dịp sau lại " THEO NHAU TA THÌ VỀ " nhé !!

                                                                                                      Công Lý
                                                                                                     Ảnh Quang Trung