Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

HÀ NÔI , 60 NĂM, MỘT CHẶNG ĐƯỜNG


                                             HÀ NỘI TRONG MẮT AI

                                    "  Mặt Hồ Gươm vẫn lung linh mây trời
                                       Hàng cỏ ngát hương sen hoa Thủ đô
                                       Đường lộng gió thênh thang năm cửa ô
                                       Nghe tiếng cười không quên niềm thương đau "      

       
          Một sớm mùa thu, vừa tỉnh dậy tôi đã nghe văng vẳng đâu đó bài hát " Hà Nôi  niềm tin và Hy vọng " và nghe thấy cả tiếng cười của những cô cậu học sinh  đạp xe lướt đi trên phố phường của Thủ đô để tới trường , nhìn lên tờ lịch  tôi mới biết hôm nay là ngày 10 thang 10, ngày Giải phóng Thủ đô.
               Thời gian thấm thoát thoi đưa, một chớp mắt đã 60 năm trôi qua. Ngày Hà Nôi được  giải phóng sau  "  Chín năm làm một Điện Biên " tôi mới13 tuổi  đang cùng các bạn đồng trang lứa học tập và vui chơi bên dòng  Ly giang Xứ Người. Nhưng tôi đã biết Hà Nội từ trước đó , đơn giản vì " Nơi tôi sinh Hà Nội, ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy ", 16/10/1941 ,  " Ngõ nhỏ phố nhỏ , nhà tôi ở đó", 38 phố Quán Sứ. Năm lên 5 tuổi tôi cùng Cha Mẹ anh chị em tản cư ra vùng kháng chiên Tuyên Quang, còn nhỏ nên tôi chẳng nhớ gì nhiều, nhưng hình ảnh  từng nhóm người đua nhau chèo thuyền trên Hồ Gươm thì vẫn lưu lại trong trí nhớ của tôi. Mãi hè năm 1957 Hà Nội giải phóng được 3 năm tôi và các bạn mới trở về Hà Nôi. Tôi không bao giơ quên ngày đó chính Cha tôi đã ra ga đón tôi rồi đèo tôi trên chiếc xe Mobilet đã cũ dạo quanh  Hồ Gươm và phố phường Hà Nôi rồi về ngôi nhà 100 phố Phó Đức Chính gần Hồ Tây ,đó là nơi ở của gia đình tôi từ ngày đó cho tới khi phải sơ tán khỏi HN những năm chiên tranh chống Mỹ 1964.
   
Hà Nôi thời Xe điện
        Đã 60 năm , Hà Nôi đã có biết bao đổi thay , từ một thành phố chỉ vài vạn dân nay đã  ngót nghét 6 triệu người, bao công trình mới, bao nhiêu tòa cao ốc đã mọc lên, bao nhiêu con đường mới được mở ra. " Hà Nội trong mắt ai ?" thì không biết thế nào, nhưng Hà Nôi trong mắt tôi thì vẫn một dáng thân quen dù có thay đổi bao nhiêu nữa.  Sự đổi thay của Hà Nội đã có lúc làm cho cả những " người nghệ sỹ lang thang hòai trên phố , bỗng thấy mình không nhớ nổi tên một con đường " ( Em ơi Hà Nội Phố), nhưng tôi thì không, tôi vẫn nhớ tên từng con phố, phố Tràng Tiền chạy thăng đên Nhà hat lớn, ,phố Đinh Tiên Hoàng ven Hồ Gươm, phố Hàng Trống nổi tiếng với hiệu kem " bốn mùa" , phố Hàng Than với hiệu bánh cốm Nguyên Ninh, phố Chả cá nổi danh  ,rồi Hang Ngang, Hàng Đào con phố tơ lụa với những cô bán hàng " mắt sắc như dao"  và  nụ cười luôn hẻ nở trên những cặp môi " hồng như san hô", không thể không nhắc tới những con phố " Bát đàn", "Lãn Ông " bán đày các vị thuốc "hồi xuân" ' rồi Hàng Mành  mùi bún chả  thơm lừng, phố Tạ Hiện với những nhà hàng bia hơi luôn  chen đày thực khách, phố Hàng Giày thơm mùi chè " Lục tàu xá", phố Hàng Hành với cà phê Nhân nổi danh một thời ....còn nhiều nữa những địa danh  mà tôi không thể kể hết  .
     
        Dù thay đổi thế nào thì Ha Nội vẫn là thành phố luôn giữ chân được nhiều du khách khăp mọi miền, trong ngoài nước. Có thể bạn thich đến với thành phô   Hồ Chí Minh sôi động, ồn ã, nhưng tôi thì không, tôi vẫn thích một Hà Nôi  nơi mà " nằm kề bên nhau  phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu", tôi vẫn thích Hà Nội với Hồ Tây mỗi buổi chiều về " Đàn Sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời". Đáng buồn là thành phố luôn đẹp "trong mắt ai" ấy giờ đây đang mất dần cái vẻ cổ kính và bình lặng vốn có để thay vào đó nhưng kiến trúc kiểu mới lai Tây lai Tàu, mọc lên lộn xôn, ngổn ngang, bao nhiêu khu mới được mở ra nhưng chẳng hề được quy hoạch ,không hài hòa với những kiến trúc xưa người Pháp để lại, Trung tâm hôi nghi quốc gia, Bảo tang Ha Nôi những người dân thường chẳng hiểu gì về kiên trúc đô thi còn thấy xấu  thế mà nhưng người có quyền lực lại lưa chọn cho xây dựng lên để rồi làm méo mó đi cái vẻ đẹp  Tao nhã của Ha Nôi. Bao giờ thì những con phố quanh Hồ  Gươm, chợ Đồng Xuân, Hàng Ngang Hàng Đào mới được trở thành " Khu đi bộ" ? câu hỏi hình như chẳng bao giơ có lời đáp. Người Hà Nội đich thực luôn băn khoăn, đành rằng cuộc sông phải đi lên, thành phố cũng phải luôn vận động đổi thay, nhưng làm sao để giữ mãi được một Ha Nôi đã hằn dấu ấn của lịch sử, để giữ mãi được vẻ đep cổ kính , trang trọng, thanh lịch và nên thơ của một thủ đô "Hào hoa phong nhã " với bề dày nghìn năm văn hiến.
              Trong nỗi bức xúc và những suy tư về một Ha Nôi đang đổi thay,tôi như  lại nghe thấy những tiếng gọi khẩn thiết ;
               " Trả lại tôi góc phố ngày xưa
                  Trả lại tôi gác nhỏ chiều mưa ..." (  Hiu hắt đời nhau )

    Chắc là  sẽ chẳng bao giờ ta  đòi lại được nhưng "góc phố " những " gác nhỏ" ấy nữa , nhưng là những người con của Hà Nội thân thương lẽ nào ta chịu ngồi im, lẽ nào ta chịu để  nhưng con phố của Hà Nội mất đi " Mùi hoa sữa vẫn ngọt ngào đêm đêm " ( Hoa Sữa) ?
 Với tôi, đã 74 mùa thu trôi qua, đã nhiều năm gắn bó với Hà Nội cả trong những ngày khói lửa chiến tranh khốc liệt và cả trong những tháng ngày hoa bình êm đẹp. Đã có những ngày tôi phải chia xa Hà Nội nhưng không bao giờ tôi quên được nhưng kỉ niêm ,nhưng ký ức cả khổ đau, buồn thương lẫn tự hào, hạnh phúc về Hà Nội , thánh phố nơi tôi sinh ra. Bởi thế  :
                    "    Dù có đi bốn phương trời
                        Lòng vẫn nhớ về Hà Nôi.."

         
 Khi phải ở xa Hà Nội, những lúc thấy lòng mình xao xác là tôi lại " vội vã trở về " để :

                                 " Nghe tim mình rưng rưng trong nước hồ thu " ( Ph.Quang )

                                                                                        Sáng 10/10/1914, Công Lý

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

MỜI TÁI NGỘ TẠI NHÀ VƯỜN


                                             LÊN ĐÂY LẦN NỮA , BẠN ƠI !

                            " Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
                             Chim vẫn hót sau vườn nhà tôi.."  (1)
                             Vườn rau ao cá..thế thôi
                              Mà chơi vẫn thích , mà đời vẫn tươi
                              Lâu rồi, bạn chẳng ghé chơi
                              Để vườn vắng lặng, để tôi bồn chồn
                              Vẫn chờ, vẫn đợi vẫn trông
                              Vẫn mong gặp lại rượu nồng men say
                              Dẫu chẳng mâm cao cỗ đày
                              Cũng  là Bánh đúc, rau đay, muối vừng
                              Cu lờ tay bắt mặt mừng
                              Hẹn ngày tái ngộ ( 19/10) ...ta cùng chung vui
                              Lên đây lần nữa, Bạn ơi !

          Vâng , vườn nhà chúng tôi vẫn cỏ cây xanh tốt, nhà sàn mái ngói rêu phong đã được  tu bổ, cá vẫn quẫy dưới ao, hoa vẫn nở bên đường đi lối vào... Nơi đây chúng ta đã từng hội ngộ, nhưng cũng hơi lâu rồi vắng bóng các bạn LƯ_QUẾ  ghé thăm..
          Những ngày cuối thu, trời xanh mây trắng nắng vàng, không gian thoáng đãng mát mẻ.. quả là thời khắc lý tưởng cho cuộc tái ngộ của chúng ta vào giữa thang 10 này . Tôi sinh vào cuối thu, giữa tháng 10 ngày 16 , có thể nhiều bạn trong khối 5 , đặc biệt 5A có thể không sinh vào thang 10 nhưng chắc chắn là cùng năm 1941, cùng tuổi TÂN TỴ, vậy chung ta hãy tái ngộ thêm một lần tại nhà vườn của LÝ-LIÊN tai xã Cổ Đông Sơn Tây nay cũng năm trong phạm vi Ha Nội rồi, để cùng mừng sinh nhật và quan trọng hơn là gặp nhau để hàn huyên rồi cùng nâng chén men say, tuy chẳng phải là mâm cao cỗ đày, nhưng chúng tôi vẫn có cây nhà lá vườn,  đâu chỉ  bánh đúc, khoai lang, rau sạch  hái trong vườn nhà, mà còn có cả thịt lợn sạch tự nuôi, nồi cháo lòng bôc hơi nghi ngút. toàn là những thứ dân dã nhưng đảm bảo sạch 100%... và trên tất cả là TẤM LÒNG mong nhớ bạn bè luôn dâng trào trong lòng chúng tôi.

    Vậy  HÃY LÊN ĐÂY LẦN NỮA, BAN ƠI !

         Chung tôi chờ đón các bạn , những người bạn thường xuyên gặp nhau của lớp 5  Lư-Quế, dù là ở Bắc hay Nam, Sài Gon ra càng hoan nghênh, xin rủ thêm mấy "em" ở khối 3 mà chúng tôi cũng rất quý mến , mời cả chi Trân , em Hà nữa.  Đường hơi xa nhưng không khó đi, các bạn đa phần còn khỏe cả, mong là lên với chúng tôi cho đông vui, thơi gian :  11 giơ sáng ngày Chủ nhật, 19/10/2014.
      Kính nhờ các bạn Ngô Hiệu, Nữ Hiếu gom quân và thu xếp phương tiện đi lại. Nhở trưởng Mõ Quang Trung, Phó Mõ Trung Hải loan tin dùm..  LÝ- LIÊN xin chân thành cám ơn trước.

                                                                                                       Công Lý 5/10/2014
-----------------------------------------------------------------
(1)  Lời bài hát " Giọt nắng bên thềm " của NS Thanh Tùng.   

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

KHÚC MÙA THU ( Đêm nhạc Phú Quang )


                                         HÀ NỘI và EM
                           KHI THU CHỚM ĐÔNG SANG


                Tôi thích nghe nhạc của Phú Quang , một nhạc sỹ gắn bó với Hà Nội. Tôi thích  những giai điệu của ông khi viết về mùa thu của Hà Nội. Vì một sự tình cờ tôi có vé mời đến với đêm nhạc của Phú Quang tối ngày 19/9.
 
Ca sỹ Ngọc Anh
   8 giờ tối , thính phòng trang trọng của nhà hát Lớn thành phố đã chật kín người, khi tấm màn nhung được kéo lên, trước mắt tôi là một sân khấu bài trí giản dị với khung cảnh mùa thu của Thủ đô, dưới gốc cây sồi to là chiếc ghế đá  và  xung quanh  lác đác những chiếc  lá vàng rụng. Chủ đề của đêm nhạc được ghi nổi bât với hàng chữ " Hà Nội và em, khi thu chớm đông sang ". Phú Quang là một nhạc sỹ nổi tiếng với dòng nhạc trữ tình, ông có rất nhiều Fan hâm mộ, những giai điệu về mùa thu Hà Nôi, man mác buồn và rất sâu lắng của ông luôn cuốn hút người nghe. Ông rất nặng tình vói Hà Nôi, chả thế mà 30 năm trước vào năm 1984 sau những vấp váp trong cuộc đời, trong sự nghiệp sáng tác và cả đời tư của mình, ông dứt áo bỏ lại một Hà Nôi thân quen để vào miền đất hứa Sài Gòn.. nhưng rồi  chỉ một thời gian, " Nỗi nhớ mùa đông" đã thôi thúc  để rồi ông lại " vội vã trở về cùng tháng năm xưa "với Hà Nội thân yêu.  Ra mắt thính giả Thủ đô lần này, trước những Fan yêu thich nhạc của mình ông đã bộc bạch  :  Tôi rất hạnh phúc khi sống ở Hà Nôi, " hạnh phúc là điều có thật, nhưng ai là người có thể giữ nó trong tay suốt một đời? " Ông bảo  " tôi thường nghĩ  về hạnh phuc như một khoảng chợt hiện rồi lại chợt tan như điều gì đó có thật mà lại không thật .."  âm nhạc của ông, nhiều ca khúc của ông phổ thơ của các nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hông Thanh Quang, Hữu Thỉnh... đã thấm đẫm thứ triết lý ấy.
           Trong  khoảng thời gian hơn 3 giơ đông hồ, các ca sỹ nổi tiếng Ngọc Anh, Hồng Nhung, Tùng Dương, Tấn Minh và cả chính Phú Quang, tay kèn Sasophon Mạnh Tuấn, nghệ sĩ Violin  Bùi Công Duy cùng dàn nhạc giao hưởng quốc gia đã đưa người nghe chìm đắm vào một không gian đày ắp những cảm xúc nhiều cung bậc thăng trầm, khi thì trầm tư, êm ả, dịu ngọt ,lúc lại ồn ã, rôn rã reo vui để diễn tả nhưng giây phút " hội ngộ rồi chia li" của những cặp đôi như một " Điều giản dị",  "Nỗi buồn" của Hoàng Phủ Ngọc Tường với giai điệu nhẹ nhàng man mác của Phú Quang đã như chạm đến tận cùng con tim của mỗi một người nghe trong thính phòng lặng im " đến tê người".
      "  Có nhiều khi tôi quá buồn
        Tôi ước mong tìm về dưới gốc cây xưa
ngẩn ngơ với câu hỏi  " em có gửi điều gi theo lá rụng ? ", giai điệu và lời thơ quyện vào nhau  đã như nói hộ bao con tim từng khao khát  rồi vô cùng thất vọng khi để mất đi một tình yêu cháy bỏng.
            Ngọc Anh xuất hiện với dáng vẻ kiêu sa đày quyến rũ, cô cất lên lời ca như thì thầm kể lại một câu " Chuyện bình thường" ( nhạc và lời của P.Quang ) :
               "Thương bài ca đã trót lỡ làng
                Thương mùa thu  xao xác lá vàng
                Nghe gió buồn về trong chiều tắt nắng
                Tưởng như tình xưa giờ đã quay về "
   Tôi nghe giai điệu tha thiết ấy mà cứ tưởng như Ngọc Anh  không phải hát cho mọi người nghe mà chỉ như đang hát cho  một mình tôi nghe và đang nói hộ điều thầm lặng của chính lòng mình.

           
Diva  Hồng Nhung
   Hồng Nhung với nụ cười tỏa sáng trên khuôn mặt rất đỗi thân thiết với bao người hâm mộ bước ra cúi chào thính giả trong tiếng vỗ tay không ngớt, vẫn là một Hồng Nhung nhỏ nhắn và xinh tươi ,vẫn là một dọng ca dung dị mà đày cuốn hút , Cô ca sỹ cất dọng dể nói thay tâm trạng bồn chồn của Doãn Thanh Tùng đi tìm lại bóng dáng người thương mà có vẻ như  " mùa thu  giấu em " làm nên nỗi buồn man mác :

          Có phải mùa thu giấu em lâu đến thế
          Để cuối con đường anh kịp nhận ra em
                  Em ào tới chợt xôn xao lá đổ
                  Xóa nỗi cô đơn lạnh giá bên thềm
  Và thế là  : :
                  Rồi tình yêu lại rưng rưng bên khung cửa nhỏ
                  Và con đường lai xao xác gió heo may
                  Em hôn anh đắm say như gió
                  Và ngã vào anh dịu dàng như mùa thu .. "

      Bên ngoài trời lúc này hình như mưa vẫn rơi, chính tiếng của những giọt mưa ấy đã hòa vào tiếng đàn dương cầm thánh thót để đưa người nghe vào một thế giới âm thanh sâu lắng, từ lúc nào tôi đã chìm  sâu vào khung cảnh lãng đãng của mùa thu Ha Nôi, tôi không biết mùa thu này có còn giấu bóng hình người thiếu nữ nào nũa chăng  ?
                Ra về với một tâm trạng man mác không buồn cũng chẳng vui , heo may về se lạnh, có phải là  cảm nhận  :" Hà Nội,
                                          Em
                                                Khi Thu chớm đông sang"
 như tên gọi của đêm nhạc này không? chỉ biết  những gì lắng đọng trong lòng tôi lúc này là  " Nỗi nhớ" khắc khoải về những ngày tháng đã qua của một thời đày ắp những ký ức và kỷ niệm buồn vui về tình bạn, tình yêu  của một người con của Hà Nội mến thương./.

                                                                                 Công Lý ghi lại cảm xúc sau đêm nhạc.
               
                                                                                                 20/9/2014

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

THU CẢM (2)

       DẠ KHÚC  BUỒN
 
       Thu về có một chút buồn man mác cũng là điều bình thường, nhưng nỗi buồn về một mối tình và sự kết thúc đày nghiệt ngã và chua xót của mối tình mà tôi sẽ kể cho bạn nghe ngay sau đây thì thật là tái tê cõi lòng và rúng động tới nơi sâu thẳm của con tim mỗi một chúng ta .

           Đó là mối tình của một đôi trai gái yêu nhau tha thiết và đang tràn trề hạnh phúc bên ngưỡng cửa của cuộc sống  lứa đôi, chỉ còn chờ một đám cưới bình thường và giản dị như bao căp đôi khác la họ sẽ gắn kết với nhau thành một gia đình sông yên vui trong cuộc đời này, nhưng, một tai nạn giao thông khủng khiếp đã cướp đi sinh mạng  và cươp đi luôn cả mối tình thơ mộng trong trắng của họ.

          Tôi bất chợt nghe câu chuyện về mối tình của họ qua đài truyền hình trong buổi tin tức vào giưa đêm khuya một ngày mùa thu tiết trời có một chút se lạnh. Đến giờ tôi vẫn không hề biết tên của họ nhưng câu chuyện  về số phận cay đắng và cái chết tức tưởi của họ trong chuyến đi định mệnh trên chuyến xe buýt hai tầng từ Sa Pa về Lào Cai vào 19 giờ ngày 1 tháng 9 vưa qua đã day dứt lòng tôi suốt những ngày qua. Cặp đôi ấy yêu nhau say đắm và chuẩn bị tổ chức lễ cưới trong một ngày không xa giữa mùa thu này. Họ đã quyết định cùng nhau đi du lịch lên Sa Pa và chụp bộ ảnh cưới tại mảnh đất mà người ta gọi là Thiên đường này. Sau  những ngày tràn trề hạnh phúc bên nhau và hoàn thành bộ ảnh cưới đẹp như mơ, họ quyết định ngồi xe buýt hai tầng từ Sa Pa chạy qua Lào Cai để trở về Hà Nội ,nơi gia đình, cha mẹ anh chị em đang dang tay chờ đón họ trong tình yêu thương vô bờ bến. Nhưng họ đã không bao giơ trở về được nữa , người con trai đã vĩnh viễn nằm lại bên một vách núi giữa chặng đường từ Sa Pa về chỉ còn cách thành phố Lao Cai chừng vài chục cây số cùng với 11 nạn nhân khác. Cô gái may mắn hơn chỉ bị thương nặng vào đầu, vỡ xương hông, cô cùng 40 người sống sót đã được đưa ngay vào bệnh viên Lao Cai và vài ngày sau được chuyển về bệnh việt Việt Đức Ha Nôi. Cô đã chống chọi lại  tử thần với sự giúp sức tận tình của các bac sỹ giỏi tay nghề nhất, nhưng rồi mấy chục ngày qua đi cô đã không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần, không biết có phải chính số phận đã  đưa cô theo người bạn đời  về với cõi vĩnh hằng ? trong đêm vắng lặng đáp lại chỉ có tiếng gió vi vu cùng tiếng khóc nghẹn ngào xót thương của  người cha đầu đã bạc trắng và người mẹ đã sinh ra  và tần tảo nuôi cô 22 năm dòng trên cõi đời đày nghiệt ngã này.

           Ai đó đã kể lại rằng khi thu dọn những vật dụng của những nạn nhân đã tử vong trong tai nạn khủng khiếp đó , người ta đã tìm thấy một cuốn sổ nhỏ, cuôn sổ không đề tên ai cả, nhưng lướt qua vài trang và qua hai đoạn thơ chép vội trong cuốn sổ mấy ngày sau họ mới nghĩ đó là cuôn sổ của cặp tình nhân nói trên mà  kẻ trước người sau đã từ biệt cuộc đời này.

            Trong cuốn sổ thấy chép vội một đoạn thơ :

           " Thu rất thật thu là khi chớm đông sang
            Em rất thật em là lúc em hoang mang..
            Anh rất thật anh là lúc anh ra đi nhẹ gọn
            Để tránh cho em bớt một lời chào
            Và bớt cho đời một chút gió lao xao.. "

   Bài thơ được ghi  Tác giả là Chu Hoạch. Phải chăng đây là lời của người con trai báo trước cho người vợ tương lai của mình ?

             Giở sang trang khác thấy ghi lời  bài hát "DẠ KHÚC" của tác giả Đỗ Bảo  kèm theo mấy chữ  " Tặng anh yêu"  , những dòng thơ viết vôi vàng :

            Cần đêm trắng để trút vơi lòng đày
            Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
            Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa yên lành
            Cần thêm những lời hẹn như cuối cùng..

            Cần tay níu để thấy anh còn gần
            Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
            Cần thêm anh, cần thêm cho những  khi em lo sợ
            Cần thêm yêu hay cần thêm biết yêu ..
            Em xin cần anh đến muôn lần
  Mấy câu cuối viết rất mờ và khó đọc :

              Thế tình nhé, xin về gần
              Nối thêm yêu thương vào với nhau
              Tình có dậy sóng vẫn xin tình nồng
              Nối em vào anh ..chiếc hôn nồng .

        Tôi đã có nghe bài hát này ở đâu đó,  Bài hát " DẠ KHÚC" giờ đã trở thành  "DẠ KHÚC BUỒN ", nghe câu chuyện tình của họ chợt tôi nghĩ chắc nhạc sỹ Đỗ Bảo đã sáng tác riêng bài hát này để tặng cho cặp đôi ấy  khi họ còn sống, chỉ tiếc là cả hai đã từ dã cõi đời quá sớm,  nhưng không hiểu sao tôi vẫn tin rằng ở trên Thiên đường xa xăm kia, cặp tình nhân vẫn sẽ  :

         " NỐI YÊU THƯƠNG VÀO VỚI NHAU ",

          Và cô gái vẫn sẽ :

         " NỐI EM VÀO ANH CHIẾC HÔN NỒNG.

    Câu chuyện tôi kể trên có sự thật và cũng có chút hư ảo,  nhưng thôi hãy cứ để cho cảm xúc của chúng ta được lan tỏa trong không gian mờ ảo của mùa thu đượm buồn này./.

                                                                                                                             CÔNG LÝ.
                                                                                                                             Ngày 10/9/2014

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

THU CẢM


                                                     LÃNG ĐÃNG CHIỀU THU

                  Buổi chiều ngày nghỉ cuối tuần tôi lững thững dạo bước trên con phố quen của Hà Nội, nắng chiều nhàn nhạt, bên đường những hàng cây đã  thấy thấp thoáng  những chiếc lá vàng, chợt lòng tự hỏi lòng : mùa thu đến rồi chăng ?
               "   Chiều thu vạt nắng mong manh
                 Lửng lơ tàu lá nửa xanh nửa vàng "
      Hai câu thơ của HẠT NẮNG đã thật sự đưa tôi hòa mình vào khung cảnh  mùa thu đang hiển hiện trước mắt. Tôi bước đi mà lòng cứ nao nao, dường như tôi đã cảm nhận được chút gì đó lãng đãng của buổi chiều mùa thu,  chợt nghĩ :
                 Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
                 Nên vào thu chớm lạnh đã se lòng ?

       Sau cơn mưa đêm qua đúng là trời có chút se lạnh thật, tôi cứ đi  mãi dù chẳng biết đích đến là đâu nữa, lòng chợt vui rồi lại chợt buồn. Vui vì vừa hoàn thành  chuyến đi dài ngày thăm thú nhiều vùng miền của đất nước với mấy người bạn chí cốt, nhưng lúc này cũng thấy buồn buồn vì cảm giác cô đơn trống vắng, đúng là :
                 Bất chợt buồn bất chợt vui
                 Mới hay mình đã già rồi còn đâu
                 Loay hoay chải lại mái đầu
                 Tóc xanh đã bạc phai màu thời gian...  ( Hạt nắng )

      Bất ngờ những câu hỏi vô định lại kéo về miên man :
                 Mùa thu sao lá không vàng
                 Nhành hoa khóm trúc đã tàn hay chưa ?
                 Tôi về vườn cũ ngày mưa
                 Ngu ngơ chẳng nhớ là trưa hay chiều
                 Đó đây cách trở bao nhiêu
                 Đâu bằng nỗi nhớ những chiều tương tư.

          Mùa thu thật đẹp nhưng cũng man mác buồn và gợi cho ta nhớ lại  ký ức của những mùa thu năm xưa. Đã mấy chục năm trôi qua, đó là những năm tháng  tôi còn làm việc tai nước ngoài,  một ngày vào mùa thu tôi đã đến thăm HƯƠNG SƠN  một thắng cảnh ở phia tây của thành phố Bắc Kinh, nơi đây nổi tiếng vì cứ khi mùa thu về lại xuất hiện một rừng lá phong đỏ rực đep rực rỡ đến mê hồn và tâm hồn tôi đa đến với thơ ca, trong khoảnh khắc xa người thương của mình, tôi đã viết những dòng thơ sau :

                  Ngày thu anh đến Hương sơn
                  Nhìn rừng lá đỏ bồn chồn nhớ em
                  Ngẩn ngơ dạo bước bên thềm
                  Tượng người xưa đứng lặng im bên đường
                  Nắng lên sương sớm đã tan
                  Anh nhìn sắc đỏ ngỡ ngàng phút giây
                  Tưởng như thấy bóng em đây
                  Muôn trùng xa cách hôm nay trở về
                  Bàng hoàng chợt tỉnh giấc mơ
                  Bên anh nào có ai chờ đợi đâu
                  Vẫn rừng lá đỏ rực màu
                  Vẫn con đường nhỏ chiếc cầu lăng im
                  Bâng khuâng từ dã Hương sơn
                  Nhìn trong sắc đỏ chập chờn bóng em.
                                                                          (   Viết vào mùa thu năm 1988.)
             
                   Những ký ức về mùa thu xưa ấy sẽ chẳng bao giờ phai nhạt trong tâm hồn tôi.

                                                                                                        Công Lý 31/8/2014
   
               
               
               

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Cảm nghĩ sau một chuyến đi


 NHỮNG LẮNG ĐỌNG SAU MỘT CHUYẾN ĐI DÀI

Dừng chân giữa đèo trên đường từ Tp Bảo Lộc ( Lâm Đồng)  xuống Mũi Né (Phan Thiết)
       
Trong những năm tháng công tác trong ngành Ngoại giao tôi cũng có nhiều dip đi thăm một số vùng miền của đất nướcViệt nam mình, nhưng phần nhiều là đi các tỉnh ở biên giớ phía bắc,  ở miền  Trung thì chỉ có Huế, Đà Nẵng còn miền Nam thì là thành phố HCM và Cần Thơ. 
Sau khi nghỉ hưu năm 2009 tôi có dip đi thăm một số tỉnh ở miền Tây Nam Bộ, vào tận đất mũi Cà  Mau, nhưng tất cả các chuyến đi ấy đều thưc hiện bằng đường hàng không, vì vậy tôi mới nảy ra ý muốn hay là dùng xe của con gái để cùng Bà xã đi một chuyến vào Nam. Năm ngoái nhân có việc gia đình tôi cũng vào thành phô mấy hôm . Biết tin Diệu Huyện vợ Đỗ Đồng lâm bệnh hiểm nghèo  tôi ghé nhà Quang Trung rồi cùng nhau sang nhà Đồng thăm  Huyền, lúc ấy Huyền đang kiểm tra bệnh ở bệnh viện. Tôi gọi điện hỏỉ thăm thì Huyền báo tin sau thời gian điều trị tích cưc bệnh đã cơ bản bị đẩy lùi, khối u không còn thấy nữa cả 3 chúng tôi nhảy lên mừng rỡ . Lần ấy tôi ra Bắc mà chưa gặp được Huyền ! Đầu năm nay Huyền vượt qua nhiều khó khăn ra Bắc thăm bạn bè ngoài này, Huyền gọi điện thăm và mời tôi đến dự buổi gặp mặt với nhiều ban bè khác. Cuộc hội ngô ấy thật cảm động. Sau một thời gian  tôi cứ  thấy áy náy  suy nghĩ về thời cuộc, về bạn bè và tự nhiên lại nảy ra ý định muốn  vào ngay trong ấy để găp lai  Huyền Đồng và các bạn khác . Đó cũng là lý do khiến tôi thực hiện chuyến đi vào Nam và có sự đồng hành của 2 người bạn một  ở Hà Nôi, một ở Sai Gòn.
Chuyến đi là một thử thách đối với tôi khi đã bước sang tuổi 74  , H Hùng, Q Trung cũng vậy, Bà xã tôi thì cũng  vừa chạm 70. Chúng tôi đi qua nhiều nơi, khi thì rẽ lên đường HCM lúc lại chạy sang đường số1, con đường đang được nâng cấp toàn diện. Cảm nhận đầu tiên của tôi là sau bao nhiêu năm giờ mới có một vị Bộ trưởng giao thông dám đưa ra quyêt định dứt khoát dù là chậm nhưng còn hơn không làm gì cả.
Hình ảnh thường thấy trên QL 1 những ngày tháng 8
Dù Ông  La Thăng có thể có câu nói nào đó hơi bốc đồng khi mới nhậm chức nhưng  thực tế đã cho thấy ông là người năng  nổ, dám làm dám chịu . Tôi nghĩ lúc này đất nước ta đang cần những người như thế.Đến với nhiều vùng biển từ miền Trung trở vào mới thấy biển của ta thật đep, nhiều bãi biển nổi tiếng .Tôi đã đên Malaysia, Singapor bờ biển của họ không đep hơn của ta nhưng họ lai thu hút được nhiều khách du lịch hơn ta. Ngành du lịch của ta chưa thực sự khởi sắc, có thể nói ta chưa biết làm du lịch. Bãi biển Mũi Né đẹp thế mà   thấy  rất ít khách , chẳng  có dịch vụ gi, nhiều nơi rất buồn tẻ, hỏi ra thi mới biết do lãnh đao không mấy quan tâm, cán bộ thì không được đào tạo cơ bản, cơ sở vật chất thì yếu kém. Điều này rất đáng để suy ngẫm.
Bãi biển Mũi Né trước Nhà nghỉ Bộ CA ( Phan Thiết)
               Một điều nữa là có đi mới  thấy câu nói  " đất nước ta rừng vàng biển bạc" là chí lý. Cha ông  ta đã phải đổ bao máu xương, bao người đã hy sinh mới có "non sông gấm vóc  " này ! Khổ cho cái số lận đận , gian nan của mảnh đất hình chữ S này, hàng nghìn năm phải đối đầu với bao kẻt thù hết phong kiến phương Bắc lại đến Pháp Nhật Mỹ và nay bọn Tàu đang  rình rập cướp biển đảo của ta. Đúng là " không gì quý hơn độc lâp, tự do" nhưng nay câu hỏi đặt ra là làm sao để giữ cho được biển trời của đất nước mình? Đây là câu hỏi mà các vị LĐ phải trả lời trước nhân dân . Không thể  cứ "mũ ni che tai " mà phải hành đông

 Phải nhận rõ đâu là thách thức? Ai là kẻ thù trước mắt ? Đâu là đối tượng cần tranh thủ để tập họp lực lượng , Có dám vì " Sự ngiệp lớn " của dân tộc mà băt tay với cả những đối tương từng là kẻ thù cũ hay không ?
Vợ chồng Khắc-Hạnh đón Lý-Liên và các bạn
Nếu bạn hỏi điều gì ấn tượng nhất trong chuyến đi dài ngày này, thì tôi chỉ có thể nói là, điều ấn tượng nhất và lắng đọng lại trong lòng chúng tôi chính là " TÌNH BẠN LƯ-QUẾ ". Ngay khi được tin chúng tôi đi " xuyên Việt " các bạn trong Nam đã săn đón hỏi han tin tức. Mỗi bước đi của chúng tôi đều được các bạn theo sát. Tinh bằng hữu Lư- Quế không phân biệt khối lớp, nhận được điện của Ngô Hà mời  lên Bảo Lộc chúng tôi đi ngay dù  2 vợ chồng tôi chưa từng găp và nghe đến tên Ngô Hà lớp 3 ! Buổi găp mặt cuối cùng ở nhà Q Trung, Ngô Hà từ Bảo Lộc ( Lâm Đồng) cũng vội về mang theo cá bống kho tiêu cùng khoai lang, rau xanh vườn nhà về góp vui. Thời gian lưu lai SG hầu như tất cả các bạn đều đến với vơ chồng  tôi . Buổi gặp nào cũng đông vui .
Liên hoan tại nhà Q.Trung, Ngô Hà từ Bảo Lộc kịp về dự .
Điều cảm động là ai ai cũng thăm hỏi sức khỏe của nhau, mừng vì bạn còn khỏe còn "chân cứng đá mềm" vượt qua được thử thách gian nan để găp nhau . Những nụ cười và cả những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi chứa chan một tình cảm chân thành, đằm thắm mà chỉ có những người bạn L.ư-Quế một thời mới có được ! Không biết bụi thời gian có làm mờ đi chút nào những ký ức êm đẹp của chúng  ta hay không, nhưng những kỷ niệm về tình bạn giữa chúng ta thì chỉ ngày càng được vun đắp thêm mà thôi !
              Giới hạn sức khỏe đã không cho phép chúng tôi đi tiếp xuống  miềm Tây Nam bộ, vì thế chuyến đi  thực ra cũng  chỉ là " nửa xuyên Việt " thôi, nhưng như thế cũng là " Tuyệt vời" lắm rồi ! 
Ở biệt khu BR ...
Chuyến đi đã qua rồi mà những kỷ niệm nhớ nhung còn đọng lại mãi.  Tôi xin kết thúc bài viết này bằng lời cảm ơn chân thành của vợ chồng chúng tôi đối với sự đón tiếp nồng  hậu của tất cả các ban Cu Lơ trong Nam . Cảm ơn  những tình cảm  thân thiết mà các bạn đã dành cho chúng tôi trong thời gian chúng tôi lưu lại ở thành phố HCM . Chân thành cản ơn Hữu Hùng, Quang Trung hai người bạn đồng hành đã góp phần đáng kể vào  thành công  của chuyến đi. Cám ơn Calathau đã có nhiều bài viết tường trình, cám ơn các bạn đã quan tâm ghé thăm và đọc bài viết của tôi ghi lại cảm nhận về chuyến đi./.

                                                                             Công Lý, ngày 24/8/2014

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

CHUYẾN ĐI KỲ THÚ (3)



                                                   CUỘC HỘI NGỘ THẮM TÌNH CU LỜ

 Buổi chiều trên bãi biển Mũi Né


 3 cụ già lái Cano-Moto ....hết xăng !
             
 Trong 2 ngày 8,9/8 Chúng tôi ở thăm bãi biển Mũi Né Phan Thiết , nghe danh bãi biển này từ lâu dến nơi mới cảm nhận được đây thực sự là một trong những bãi biển du lịch đẹp nhất của Việt Nam, nơi đây biển xanh cát vàng, khách du lịch 4 phương ghé thăm nườm nượp đặc biệt là du khách Nga đến nhiều nhất vào mùa đông. Mấy dân Cu Lờ chúng tôi gần như suốt ngày dạo trên bãi biển, hứng lên thì xuống tắm rồi ghé vào mấy quán bên bờ biển uống bia thưởng thức món mực nướng, những khoảnh khắc thư giãn của mấy " Cụ "ở vào tuổi "cổ lai hy" này trên vùng biển đẹp  thật lý thú. Trên đường qua Phan Thiết chúng tôi rủ nhau ghé thăm trường Dục Thanh nơi ghi dấu ấn của chàng trai Nguyễn Tất Thành trên bục giảng, nơi đây được coi như một viện bảo tàng nhỏ về những năm tháng thanh xuân của Bác Hồ .

            Buổi trưa thăm Trường Dục Thanh ( Phan Thiết)

 Sáng ngày 11/8 chúng tôi ghé qua Biên Hòa nghỉ trưa rồi thẳng tiến về Sai Gòn đi trên con đường mà 39 năm trước quân ta kéo đại quân vào Giải phong Sài Gòn đem lại mùa xuân trọn vẹn cho Đất nước Viêt Nam yêu quý. Thành phố mang tên Bác vài năm qua cũng đã đổi mới , thêm nhiều  chung cư, cao ốc cầu vượt, xe cộ ngươi bộ hành chen nhau như mắc cửi. 

 Bà chị gặp lại cậu em kết nghĩa từ thời đất nước chưa Thống Nhất 
nay đã là GĐ CA Tỉnh Đồng Nai, đeo lon Thiếu tướng !

Chúng tôi đến thẳng "dinh thự" của Quang Trung một ngôi nhà 3 tầng mà cụ Tú Riềng miêu tả là rất " hoành tá tràng", thu xếp chỗ ở chưa xong thì  2 Cụ ĐÔNG-HUYỀN đã ghé thăm và mời cả đoàn dùng cơm chiều tại một nhà hang xế bên, gặp nhau tay bắt mặt mừng, tôi thấy Diệu Huyền khỏe ra trong khi họa sỹ Đỗ Đồng thì có vẻ chậm chạp hơn so với lần gặp trươc. Từ giờ phút đó hai vợ chồng Công Lý tôi  sống trong tình yêu thương của các bạn Cu Lơ phía nam và luôn cảm thấy như trở về chinh ngôi nhà của mình. Những ngày sau chúng tôi lần lươt đến vơi trang trại của Tỷ phú "đã hết cô đơn " Minh Đức ở Củ Chi, chủ vườn tư tay nướng cá mời chung tôi ăn trưa ngay dưới dàn cây xanh bên ao cá, chỉ tiếc la bà chủ Hương vắng mặt vì vội ra bắc hoan tất thủ tục chuyển vào dạy học ở ngay thôn canh nhà. Khó khăn lắm xe của chúng tôi mới tới đươc " đặc khu BR" nơi cư ngụ của " Cặp đôi hoàn hảo " KhĂC -HẠNH. Ngôi nhà nhỏ nhưng ghi đậm dấu ấn hạnh phúc dưới bàn tay chăm sóc của bà chủ trẻ có tên gọi thân mật "Bí đao ". Bí đao không mời chúng tôi ăn bí mà thay vào đó là món thịt thỏ tự nuôi và trái cây Sa kê  một loại quả quý hiếm chẳng thấy có ở miền bắc. Chiều ngay 14/8 trươc khi chúng tôi trở ra bắc hầu như tất cả các bạn Cu Lơ ở phia nam đã tụ họp tai nhà Qung Trung để liên hoan, Cụ "tỷ phú đỏ "Minh Ngọc, Nhật Lệ ,Vợ chông Đồng Huyền, vợ chồng Nguyễn Khinh, cựu lớp trưởng Công Kỳ rồi Chu Việt Cường, Tài Đức đều có măt đông đủ, vào phút chot Ngô Hà ở Bảo Lộc cũng kịp về thành phố dự cuộc găp mặt. Cuộc hội ngộ đậm chất Cu lơ khi tất cả cùng hát vang những bài ca " đi cùng năm tháng", cùng nhau ôn lại những ký ức không thể nào phai của một thời Quế Lâm. Những người bạn quây quần bên tôi đây  mấy chục năm trước chỉ là nhưng cô cậu bé con vui đùa thỏa thích bên giòng Ly Giang nơi Xứ người thì nay đã là nhữ Cụ  Ông, cụ Bà đầu tóc bạc phơ nhưng trên những nét mặt thân quen vẫn là những nụ cười hồn hậu, thời gian có thể lam sâu thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt , nhuộm bạc thêm những mái tóc nhưng dường như nó không thể làm phai nhạt được tình cảm thân thiết gắn bó giưa những người bạn một thời sông bên nhau. Những ánh mắt, những nụ cười ..tát cả đọng lại một thư tình cảm chỉ những người bạn Cu Lơ mới có được dù họ sông ở đâu miên nam hay miền băc. Trước khi vợ chông tôi trở lại Ha Nôi, các bạn có mặt tai buổi hôi ngộ đã nhờ chúng tôi chuyển ra bắc những tình cảm thân thương, nỗi nhớ vời vời của các bạn trong đó tới các Thày Cô và các ban  của trương " Dục tài học hiệu " năm xưa  hiệnđang sinh sống tai miền Băc, tai Hà Nôi. 
 Nhóm đăng ký tiếp đón đoàn Xuyên Việt nhanh nhẩu nhất là liên danh Huyền-Đồng . Cu thể : mời dùng điểm tâm sáng tất cả các ngày đoàn có mặt tại SG. Huyền -Đồng còn đặt cục gạch xí chỗ  ngay buổi chiều đoàn tới. Đó là bữa ăn các món Pháp (tự chọn mỗi người) mời thêm tất cả các bạn QL cùng dự . Vào tiệc rồi mọi người mới biết, đây cũng là dịp 2 cụ Huyền-Đồng kỷ niệm trên 40 năm ngày cưới Kim Cương ! Trong ảnh : chúc mừng Huyền-Đồng mạnh khỏe-Hạnh Phúc ! ( Thật ý nghĩa)

 Công Kỳ quyết dành lại một buổi sáng mời đoàn điểm tâm tại CV Văn hóa Du lich Văn Thánh


 Liên hoan ở vườn nhà Minh Đức - Vắng bà chủ nhưng có mặt vợ chồng cô em gái (Minh Khuê)
Cá bắt dưới ao. Rau hái vườn nhà
Đức Viên ngày ấy nay là Đức-Hương !

 Tiệc ở Biệt khu BR : 
Thỏ bắt trong chuồng. Quả hái trên cây
Khắc - Hạnh vui sướng ngất ngây
Bạn bè nâng cốc vuivầy bên nhau
 
        Món ăn nhà Calathau đãi bạn toàn mua ngoài chợ Tân Định . Nồi lẩu thập cẩm bị đánh bạt bởi nồi cháo trắng ăn với cá bống kho tiêu của Ngô Hà (K3) từ Bảo Lộc mang đến. Đáng tiếc chị Liên đã vắng mặt trong buổi liên hoan chia ta này do bị cảm . Chắc vì thay đổi khí hậu và thấm mệt sau 1 chuyến xuyên Việt,( Những ngày ở SG Vợ chồng Công Lý và Tú Riềng chủ yếu nghỉ tại nhà Mõ Calathau )

Chuyến đi " xuyên Việt đẫ đưa chúng tôi qua nhiêu vùng đất, thành phố và lang quê của Tổ quốc VN thân yêu, chung tôi đã tận mắt thấy được phong cảnh tuyệt đep của mọi miên  trên dải đất hình chữ S, trong lòng luôn hiện lên câu hỏi " đất nước có bao giò đẹp thế này chăng ?" rồi tự nhủ phải làm sao để  bảo vệ, để giú trọn những gì mà cha ông đã để lại.
       Kết thúc chuyến đi tôi xin  ghi lại những cảm xúc của chung tôi qua mấy vần thơ  :

                                   Quang Trung Công Lý Hữu Hùng
                                   Cu lờ ba đứa khùng khùng, điên điên
                                   Một hôm mới nổi hứng lên
                                   Rủ nhau " xuyên Việt" ba miền chu du
                                   Quảng Bình, Đà Nẵng vi vu
                                   Sáng lên Bảo Lộc tối vù Nha Trang
                                   Rộn ràng Mũi Né Tháp Chàm
                                   Biển xanh vấy gọi, cát vàng níu chân
                                   Ba chàng bản tính đã hâm
                                   Trên xe tranh cãi bất cần thắng thua
                                    Trưởng đoàn nữ tướng năm xưa
                                   Đóng vai phản biện cuộc đua tưng bừng
                                   Sài Gòn bạn cũ trùng phùng
                                   Men say nâng chén hát cùng rượu bia
                                   Chia tay bạn để ra về
                                   Chuyến đi  kỳ thú tràn trề niềm vui
                                   Gian nan thử thách qua rồi
                                   Hẹn nhau lần nữa cho đời lên hương./.

                                                                          Sài Gòn - Hà Nội  16/8/2014
                                                                            Thay mặt cả đoàn , Công Lý tường trình
                                                                             Ảnh  và viết chú thích ảnh của Calathau.

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

CHUYÊN ĐI KỲ THÚ (2)



                                            CUỘC HỘI NGỘ BẤT NGỜ Ở BẢO LỘC

                Sau buổi thắp nhang tưởng nhớ Cố Đại tướng ở Quảng Bình, theo hành trình định trước chúng tôi vượt qua hầm đèo Hải Vân bỏ Huế lại đằng sau ( chuyến trở ra sẽ ghé thăm) để ghé thăm Đà Nẵng rồi từ đó đi Nha Trang, nhưng một bất ngờ đã xảy ra khiến hành trình bị đảo lộn. Trên đường vào Đà Nẵng khi ba thằng gàn chúng tôi đang  tranh cãi về những  chuyện nóng hổi đang xảy ra trong đời sống thường nhật thì bỗng nhiên chuông điện thoại của Quang Trung reo lên, Quang Trung đành bỏ dở cuộc tranh luận, áp điện thoại vào tai để nghe cho rõ. Đầu bên kia là giọng một phụ nữ, sau một hồi lời qua tiếng lại, Trung nói lại với chúng tôi về nội dung cuộc điện thoại đó, thì ra  người gọi điện là Ngô Hà nguyên học sinh khối lớp 3 Quế Lâm, Hà có một trang trại  vườn cây ao cá ở Bảo Lôc, Hà xem trên mạng biết tin chúng tôi tổ chưc đi xuyên Việt bèn gọi điện cho Quang Trung mời chúng tôi lên chơi thăm trang trại của minh. Sau khi hội ý, trưởng đoàn nhanh chóng phát lệnh cho cả đoàn chuyển hướng lên Bảo Lộc . Đường lên  Bảo Lộc quanh co đèo dốc, cảnh quan hữu tinh nên dọc đườngchung tôi đã dừng lại ngắm cảnh núi đồi và thi nhau bấm máy ghi lại những hình ảnh của chuyến đi.
       Đi qua con đường gập ghềnh xe chúng tôi đến trang trại của Ngô Hà nằm sâu trong một thung lũng, chủ nhân đứng  ngay bên cổng đón chúng tôi, Ngô Hà ôm hôn thân mật từng người trong đoàn bất kể là quen hay lạ,
 
 Hà cũng đã sang tuổi thất thập  dáng người tuy thấp bé nhưng còn rất nhanh nhẹn hoạt bát, Hà sống đơn thân, đã chia tay chồng tư nhiều năm trước, một tay nuôi 2 con gái trưởng thành, cả 2 đã thành gia thất hiện sống hạnh phúc với chồng con . Hà đưa chúng tôi đi một vòng quanh khu trang trại, xem chỗ nuôi nhím, nuôi  chim bồ câu, ao nhỏ nuôi cá, khu vườn rông  chừng 2 nghìn mét vuông trồng nhiều loại cây, hoa, trên triền đôi là một bãi trồng chè, xen kẽ là các khu bày cây cảnh như hoa lan và nhiều loại cây thuốc quý hiếm. Chủ nhà cho biết chính bà là "kiến trúc sư" thiết kế khu vườn, nhà ở của mình, mọi công việc chăm sóc vườn tược đều do bà tự làm với sự giúp sức của một vài người thân. Buổi trưa chủ nhà mời chúng tôi thưởng thức các món ăn dân dã ngô khoai sắn, rau lang luộc, canh rau ngót, tất cả đều được trồng ngay trong vườn nhà. Bữa ăn đơn giản mà thân mật, chúng tôi  cảm thấy rất thoải mái, nói chuyên rôm rả, chúng tôi ôn lại những ký ức của thời con trẻ tai Quế Lâm, Ngô Hà kể lại quãng đời trưởng thành sau khi rời trường Quế Lâm. Bà là một kỹ sư cầu đường đã tham gia thi công nhiều công trình đường xá, đê đâp , in dấu chân trên khắp 3 vùng đất nước, bà từng được báo chi nhắc tới với biệt danh "người đàn bà thép" ,quả thật chung tôi không ngờ một phụ nữ nhỏ bé, mảnh mai lại là một người hết sức mạnh mẽ quyết đoán, tưng điều khiển hang nghìn công nhân trên các công trường nắng gió  khắc nghiệt của miền trung và nay ở tuổi thất thâp vẫn khỏe mạnh và thanh thản ngồi tiếp những người bạn một thời Quế Lâm.
         
 Cuộc hội ngộ bất ngờ để lại trong lòng chúng tôi những ấn tượng khó phai, dù đi đâu và ở bất cứ nơi nào thi những người bạn Quế Lâm một thời cũng luôn gắn bó với nhau băng một thư tình cảm hồn nhiên ,đằm thắm. Tạm biệt Ngô Hà và trang trại của bà  ,chúng tôi lại lên đường đi tiếp cuộc hành trình về phía nam để đến thành hố HCM, phía trước chúng tôi biển xanh cát vàng của Mũi Né đang vẫy gọi, cuộc hội ngộ với dân Cu lo ở phương nam tại thành phô HCM đang chờ đợi chúng tôi.
 Xin hẹn  bài tường trình sau.

                                                                                            Công Lý Sài Gòn, 11/8/2014


                                     

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

CHUYẾN ĐI KỲ THÚ (1)



                                         QUẢNG BÌNH  QUÊ TA ƠI !

                         Tạm biệt Hà Nội  thân thương
                         Cùng nhau " XUYÊN ViỆT" lên đường vô nam
                         Ra đi vượt suối băng ngàn
                         Bạn bè hội ngộ muôn vàn nhớ mong.

              Sáu giờ sáng ngày thứ hai 4 thang 8, đoàn "Xuyên Việt " chúng tôi gôm vợ chông Công Lý và hai chiến hữu Quang Trung, Hữu Hùng khởi hành từ  Ngõ 106 dường Hoàng Quốc Việt bằng xe  INOVA 7 chỗ ngồi do tay lái lụa Nguyên Chung điều khiển và được tháp tùng bởi cậu con trai là học sinh lớp 12. Hành trang của đoàn khá lỉnh kỉnh, nào là  hành lý tư trang, máy tính xách tay , apat , máy ảnh cho tới đủ loại thực phẩm   cơm nắm muối vừng, bánh mỳ pa tê,  bia lon, nước suối.. Dưới sự chỉ đạo của trưởng đoàn nguyên đại tá công an Hồng Liên, xe chúng  tôi theo đại lộ Thăng Long lên đường Hồ Chí Minh, lướt qua Thanh Hóa, Nghệ An chạy thẳng về Quảng Bình. Dọc đường chúng tôi dừng chân tại một khu rừng ven đường, bữa trưa được giải quyết nhanh gọn bởi thực phẩm đã được chuẩn bị sẵn .
 đường lên phần mộ đại tướng
 Chụp ảnh lưu niệm sau khi dâng hương viếng Bác Giáp.
Quá trưa mới tới Quảng Bình, chúng tôi vội đến ngay khu vực Vũng Chùa đảo yến để viếng mộ Đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP,  cả đoàn  mũ áo tề chỉnh với những bông cúc vàng trên tay đến trước mộ Đại tướng kính cẩn thắp nén nhang tưởng niệm. Trong không gian tĩnh lặng, mùi hương trầm ngào ngạt chúng tôi như thấy hình ảnh vị Đại tướng  bỗng hiện về , vẫn dáng vẻ uy nghiêm nhưng vô cùng bình dị, gần gũi. Hòa vào dòng người đến viếng mộ chúng tôi đi dưới bàu trời trong xanh  ,  ngoài xa kia mặt nước biển phẳng lặng,  thiên nhiên hùng vĩ lúc này cũng như đang  cùng chúng tôi tưởng nhớ  một người con, một vị anh hùng của dân tộc  Việt Nam.

            Chúng tôi dành trọn buổi sáng ngày 5 tháng 8 để tới thăm  động Phong Nha ,động Thiên đường , những di sản thiên nhiên nổi tiếng đã được UNESCO vinh danh là di sản thế giới.  Leo lên 500 bậc thang  mới đến được cửa hang rồi sải bước giữa hang động với những thạch nhũ có hình thù kỳ lạ và tuyệt mỹ, chúng tôi không hẹn mà cùng thốt lên  câu hỏi " trên thế gian này có nơi nào đẹp thế này chăng ?", vẻ đẹp kỳ bí của hang động này quả là xứng với cái tên "Thiên đường" mà người đời đã ưu ái đặt cho nó.  Ai đã một lần đến đây rồi cũng thấy không hối tiếc cho công sức bỏ ra, trèo qua hàng trăm bặc đá để lên tơi " thiên đường" tuyệt mỹ này.
  Trong hang Thiên đường ̣Vườn quốc gia Phong Nha -Kẻ Bàng

                 Thời gian qua đi nhanh chóng, hơn một ngày ở thăm Quảng Bình đã để lại trong lòng chúng tôi những ký ưc không thể phai mờ. Tạm biệt mảnh đất đã  ghi lai nhiều chiến công ,để lại nhiều dấu tích oai hùng này, lòng chung tôi rộn lên một niềm vui khó tả, câu hát quen thuộc trong bài ca của Hoang Vân viết để ca ngợi mảnh đất thân thương này lại vang lên bên tai tôi :
                      " Quảng Bình quê ta ơi !".

                                                                                       Công Lý tường trình. Mũi Né tối 9/5/2014

           Vì lý do kỹ thuật  mãi đến hôm nay tôi mới viết được vài dòng để tường trình chuyến đi kỳ thú này, ảnh do nhiếp ảnh gia Hồng Quang tác nghiêp tại hiện trương cũng chưa đưa lên được, có thể phải chờ khi về đến Sai Gòn mới thực hiện được, mong các bạn thông cảm.
         
                       

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

TIN NÓNG



                      THỰC HIỆN CHUYẾN ĐI XUYÊN VIỆT 

      Bất chợt nảy ra ý định thực hiện một chuyến đi xuyên Việt băng ô tô của nhà, tôi và Bà xã quyết định sẽ lên đường từ ngay  thứ hai 4/8, đi vào Quảng Bình viếng mộ Cụ Giáp, thăm hang Thiên đường rồi ghé Đà Nẵng, Nha Trang, Mũi né, điểm đến là thành phố HCM ,tiện thể thăm các bạn cùng lớp trong đó, rồi tổ chức đi vài tỉnh miền Tây..chắc cũng phải hơn 2 tuần. Điều đặc biệt là  Cụ Hữu Hùng ở Ha Nội và cụ Quang Trung có chuyến bay đặc biệt ra Ha Nôi đêm qua sau khi biết tin đã  quyết định tham gia đoàn để cùng trải nghiệm những ngày hè xuyên dải đất Việt hình chữ S,  thưởng ngoạn phong cảnh tuyệt mỹ của 3 miền đát nước, khám phá những miền đất mới chưa từng đạt chân tới. Hy vọng rằng đây sẽ là một chuyến đi kỳ thú . Chúng tôi sẽ cố găng đưa lên bloc thông tin về chuyến đi qua mỗi chặng đường để các bạn xa gần cùng chia xẻ. Trong thời gian này sẽ bận rộn nên có thể tôi ít có thời gian lướt mạng,ghé thăm bloc của các bạn, xin được cáo lỗi trước.

                                                                                          Công Lý 3/8/2014