Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

THU CẢM


                                                     LÃNG ĐÃNG CHIỀU THU

                  Buổi chiều ngày nghỉ cuối tuần tôi lững thững dạo bước trên con phố quen của Hà Nội, nắng chiều nhàn nhạt, bên đường những hàng cây đã  thấy thấp thoáng  những chiếc lá vàng, chợt lòng tự hỏi lòng : mùa thu đến rồi chăng ?
               "   Chiều thu vạt nắng mong manh
                 Lửng lơ tàu lá nửa xanh nửa vàng "
      Hai câu thơ của HẠT NẮNG đã thật sự đưa tôi hòa mình vào khung cảnh  mùa thu đang hiển hiện trước mắt. Tôi bước đi mà lòng cứ nao nao, dường như tôi đã cảm nhận được chút gì đó lãng đãng của buổi chiều mùa thu,  chợt nghĩ :
                 Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
                 Nên vào thu chớm lạnh đã se lòng ?

       Sau cơn mưa đêm qua đúng là trời có chút se lạnh thật, tôi cứ đi  mãi dù chẳng biết đích đến là đâu nữa, lòng chợt vui rồi lại chợt buồn. Vui vì vừa hoàn thành  chuyến đi dài ngày thăm thú nhiều vùng miền của đất nước với mấy người bạn chí cốt, nhưng lúc này cũng thấy buồn buồn vì cảm giác cô đơn trống vắng, đúng là :
                 Bất chợt buồn bất chợt vui
                 Mới hay mình đã già rồi còn đâu
                 Loay hoay chải lại mái đầu
                 Tóc xanh đã bạc phai màu thời gian...  ( Hạt nắng )

      Bất ngờ những câu hỏi vô định lại kéo về miên man :
                 Mùa thu sao lá không vàng
                 Nhành hoa khóm trúc đã tàn hay chưa ?
                 Tôi về vườn cũ ngày mưa
                 Ngu ngơ chẳng nhớ là trưa hay chiều
                 Đó đây cách trở bao nhiêu
                 Đâu bằng nỗi nhớ những chiều tương tư.

          Mùa thu thật đẹp nhưng cũng man mác buồn và gợi cho ta nhớ lại  ký ức của những mùa thu năm xưa. Đã mấy chục năm trôi qua, đó là những năm tháng  tôi còn làm việc tai nước ngoài,  một ngày vào mùa thu tôi đã đến thăm HƯƠNG SƠN  một thắng cảnh ở phia tây của thành phố Bắc Kinh, nơi đây nổi tiếng vì cứ khi mùa thu về lại xuất hiện một rừng lá phong đỏ rực đep rực rỡ đến mê hồn và tâm hồn tôi đa đến với thơ ca, trong khoảnh khắc xa người thương của mình, tôi đã viết những dòng thơ sau :

                  Ngày thu anh đến Hương sơn
                  Nhìn rừng lá đỏ bồn chồn nhớ em
                  Ngẩn ngơ dạo bước bên thềm
                  Tượng người xưa đứng lặng im bên đường
                  Nắng lên sương sớm đã tan
                  Anh nhìn sắc đỏ ngỡ ngàng phút giây
                  Tưởng như thấy bóng em đây
                  Muôn trùng xa cách hôm nay trở về
                  Bàng hoàng chợt tỉnh giấc mơ
                  Bên anh nào có ai chờ đợi đâu
                  Vẫn rừng lá đỏ rực màu
                  Vẫn con đường nhỏ chiếc cầu lăng im
                  Bâng khuâng từ dã Hương sơn
                  Nhìn trong sắc đỏ chập chờn bóng em.
                                                                          (   Viết vào mùa thu năm 1988.)
             
                   Những ký ức về mùa thu xưa ấy sẽ chẳng bao giờ phai nhạt trong tâm hồn tôi.

                                                                                                        Công Lý 31/8/2014
   
               
               
               

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Cảm nghĩ sau một chuyến đi


 NHỮNG LẮNG ĐỌNG SAU MỘT CHUYẾN ĐI DÀI

Dừng chân giữa đèo trên đường từ Tp Bảo Lộc ( Lâm Đồng)  xuống Mũi Né (Phan Thiết)
       
Trong những năm tháng công tác trong ngành Ngoại giao tôi cũng có nhiều dip đi thăm một số vùng miền của đất nướcViệt nam mình, nhưng phần nhiều là đi các tỉnh ở biên giớ phía bắc,  ở miền  Trung thì chỉ có Huế, Đà Nẵng còn miền Nam thì là thành phố HCM và Cần Thơ. 
Sau khi nghỉ hưu năm 2009 tôi có dip đi thăm một số tỉnh ở miền Tây Nam Bộ, vào tận đất mũi Cà  Mau, nhưng tất cả các chuyến đi ấy đều thưc hiện bằng đường hàng không, vì vậy tôi mới nảy ra ý muốn hay là dùng xe của con gái để cùng Bà xã đi một chuyến vào Nam. Năm ngoái nhân có việc gia đình tôi cũng vào thành phô mấy hôm . Biết tin Diệu Huyện vợ Đỗ Đồng lâm bệnh hiểm nghèo  tôi ghé nhà Quang Trung rồi cùng nhau sang nhà Đồng thăm  Huyền, lúc ấy Huyền đang kiểm tra bệnh ở bệnh viện. Tôi gọi điện hỏỉ thăm thì Huyền báo tin sau thời gian điều trị tích cưc bệnh đã cơ bản bị đẩy lùi, khối u không còn thấy nữa cả 3 chúng tôi nhảy lên mừng rỡ . Lần ấy tôi ra Bắc mà chưa gặp được Huyền ! Đầu năm nay Huyền vượt qua nhiều khó khăn ra Bắc thăm bạn bè ngoài này, Huyền gọi điện thăm và mời tôi đến dự buổi gặp mặt với nhiều ban bè khác. Cuộc hội ngô ấy thật cảm động. Sau một thời gian  tôi cứ  thấy áy náy  suy nghĩ về thời cuộc, về bạn bè và tự nhiên lại nảy ra ý định muốn  vào ngay trong ấy để găp lai  Huyền Đồng và các bạn khác . Đó cũng là lý do khiến tôi thực hiện chuyến đi vào Nam và có sự đồng hành của 2 người bạn một  ở Hà Nôi, một ở Sai Gòn.
Chuyến đi là một thử thách đối với tôi khi đã bước sang tuổi 74  , H Hùng, Q Trung cũng vậy, Bà xã tôi thì cũng  vừa chạm 70. Chúng tôi đi qua nhiều nơi, khi thì rẽ lên đường HCM lúc lại chạy sang đường số1, con đường đang được nâng cấp toàn diện. Cảm nhận đầu tiên của tôi là sau bao nhiêu năm giờ mới có một vị Bộ trưởng giao thông dám đưa ra quyêt định dứt khoát dù là chậm nhưng còn hơn không làm gì cả.
Hình ảnh thường thấy trên QL 1 những ngày tháng 8
Dù Ông  La Thăng có thể có câu nói nào đó hơi bốc đồng khi mới nhậm chức nhưng  thực tế đã cho thấy ông là người năng  nổ, dám làm dám chịu . Tôi nghĩ lúc này đất nước ta đang cần những người như thế.Đến với nhiều vùng biển từ miền Trung trở vào mới thấy biển của ta thật đep, nhiều bãi biển nổi tiếng .Tôi đã đên Malaysia, Singapor bờ biển của họ không đep hơn của ta nhưng họ lai thu hút được nhiều khách du lịch hơn ta. Ngành du lịch của ta chưa thực sự khởi sắc, có thể nói ta chưa biết làm du lịch. Bãi biển Mũi Né đẹp thế mà   thấy  rất ít khách , chẳng  có dịch vụ gi, nhiều nơi rất buồn tẻ, hỏi ra thi mới biết do lãnh đao không mấy quan tâm, cán bộ thì không được đào tạo cơ bản, cơ sở vật chất thì yếu kém. Điều này rất đáng để suy ngẫm.
Bãi biển Mũi Né trước Nhà nghỉ Bộ CA ( Phan Thiết)
               Một điều nữa là có đi mới  thấy câu nói  " đất nước ta rừng vàng biển bạc" là chí lý. Cha ông  ta đã phải đổ bao máu xương, bao người đã hy sinh mới có "non sông gấm vóc  " này ! Khổ cho cái số lận đận , gian nan của mảnh đất hình chữ S này, hàng nghìn năm phải đối đầu với bao kẻt thù hết phong kiến phương Bắc lại đến Pháp Nhật Mỹ và nay bọn Tàu đang  rình rập cướp biển đảo của ta. Đúng là " không gì quý hơn độc lâp, tự do" nhưng nay câu hỏi đặt ra là làm sao để giữ cho được biển trời của đất nước mình? Đây là câu hỏi mà các vị LĐ phải trả lời trước nhân dân . Không thể  cứ "mũ ni che tai " mà phải hành đông

 Phải nhận rõ đâu là thách thức? Ai là kẻ thù trước mắt ? Đâu là đối tượng cần tranh thủ để tập họp lực lượng , Có dám vì " Sự ngiệp lớn " của dân tộc mà băt tay với cả những đối tương từng là kẻ thù cũ hay không ?
Vợ chồng Khắc-Hạnh đón Lý-Liên và các bạn
Nếu bạn hỏi điều gì ấn tượng nhất trong chuyến đi dài ngày này, thì tôi chỉ có thể nói là, điều ấn tượng nhất và lắng đọng lại trong lòng chúng tôi chính là " TÌNH BẠN LƯ-QUẾ ". Ngay khi được tin chúng tôi đi " xuyên Việt " các bạn trong Nam đã săn đón hỏi han tin tức. Mỗi bước đi của chúng tôi đều được các bạn theo sát. Tinh bằng hữu Lư- Quế không phân biệt khối lớp, nhận được điện của Ngô Hà mời  lên Bảo Lộc chúng tôi đi ngay dù  2 vợ chồng tôi chưa từng găp và nghe đến tên Ngô Hà lớp 3 ! Buổi găp mặt cuối cùng ở nhà Q Trung, Ngô Hà từ Bảo Lộc ( Lâm Đồng) cũng vội về mang theo cá bống kho tiêu cùng khoai lang, rau xanh vườn nhà về góp vui. Thời gian lưu lai SG hầu như tất cả các bạn đều đến với vơ chồng  tôi . Buổi gặp nào cũng đông vui .
Liên hoan tại nhà Q.Trung, Ngô Hà từ Bảo Lộc kịp về dự .
Điều cảm động là ai ai cũng thăm hỏi sức khỏe của nhau, mừng vì bạn còn khỏe còn "chân cứng đá mềm" vượt qua được thử thách gian nan để găp nhau . Những nụ cười và cả những giọt nước mắt mừng mừng tủi tủi chứa chan một tình cảm chân thành, đằm thắm mà chỉ có những người bạn L.ư-Quế một thời mới có được ! Không biết bụi thời gian có làm mờ đi chút nào những ký ức êm đẹp của chúng  ta hay không, nhưng những kỷ niệm về tình bạn giữa chúng ta thì chỉ ngày càng được vun đắp thêm mà thôi !
              Giới hạn sức khỏe đã không cho phép chúng tôi đi tiếp xuống  miềm Tây Nam bộ, vì thế chuyến đi  thực ra cũng  chỉ là " nửa xuyên Việt " thôi, nhưng như thế cũng là " Tuyệt vời" lắm rồi ! 
Ở biệt khu BR ...
Chuyến đi đã qua rồi mà những kỷ niệm nhớ nhung còn đọng lại mãi.  Tôi xin kết thúc bài viết này bằng lời cảm ơn chân thành của vợ chồng chúng tôi đối với sự đón tiếp nồng  hậu của tất cả các ban Cu Lơ trong Nam . Cảm ơn  những tình cảm  thân thiết mà các bạn đã dành cho chúng tôi trong thời gian chúng tôi lưu lại ở thành phố HCM . Chân thành cản ơn Hữu Hùng, Quang Trung hai người bạn đồng hành đã góp phần đáng kể vào  thành công  của chuyến đi. Cám ơn Calathau đã có nhiều bài viết tường trình, cám ơn các bạn đã quan tâm ghé thăm và đọc bài viết của tôi ghi lại cảm nhận về chuyến đi./.

                                                                             Công Lý, ngày 24/8/2014

Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

CHUYẾN ĐI KỲ THÚ (3)



                                                   CUỘC HỘI NGỘ THẮM TÌNH CU LỜ

 Buổi chiều trên bãi biển Mũi Né


 3 cụ già lái Cano-Moto ....hết xăng !
             
 Trong 2 ngày 8,9/8 Chúng tôi ở thăm bãi biển Mũi Né Phan Thiết , nghe danh bãi biển này từ lâu dến nơi mới cảm nhận được đây thực sự là một trong những bãi biển du lịch đẹp nhất của Việt Nam, nơi đây biển xanh cát vàng, khách du lịch 4 phương ghé thăm nườm nượp đặc biệt là du khách Nga đến nhiều nhất vào mùa đông. Mấy dân Cu Lờ chúng tôi gần như suốt ngày dạo trên bãi biển, hứng lên thì xuống tắm rồi ghé vào mấy quán bên bờ biển uống bia thưởng thức món mực nướng, những khoảnh khắc thư giãn của mấy " Cụ "ở vào tuổi "cổ lai hy" này trên vùng biển đẹp  thật lý thú. Trên đường qua Phan Thiết chúng tôi rủ nhau ghé thăm trường Dục Thanh nơi ghi dấu ấn của chàng trai Nguyễn Tất Thành trên bục giảng, nơi đây được coi như một viện bảo tàng nhỏ về những năm tháng thanh xuân của Bác Hồ .

            Buổi trưa thăm Trường Dục Thanh ( Phan Thiết)

 Sáng ngày 11/8 chúng tôi ghé qua Biên Hòa nghỉ trưa rồi thẳng tiến về Sai Gòn đi trên con đường mà 39 năm trước quân ta kéo đại quân vào Giải phong Sài Gòn đem lại mùa xuân trọn vẹn cho Đất nước Viêt Nam yêu quý. Thành phố mang tên Bác vài năm qua cũng đã đổi mới , thêm nhiều  chung cư, cao ốc cầu vượt, xe cộ ngươi bộ hành chen nhau như mắc cửi. 

 Bà chị gặp lại cậu em kết nghĩa từ thời đất nước chưa Thống Nhất 
nay đã là GĐ CA Tỉnh Đồng Nai, đeo lon Thiếu tướng !

Chúng tôi đến thẳng "dinh thự" của Quang Trung một ngôi nhà 3 tầng mà cụ Tú Riềng miêu tả là rất " hoành tá tràng", thu xếp chỗ ở chưa xong thì  2 Cụ ĐÔNG-HUYỀN đã ghé thăm và mời cả đoàn dùng cơm chiều tại một nhà hang xế bên, gặp nhau tay bắt mặt mừng, tôi thấy Diệu Huyền khỏe ra trong khi họa sỹ Đỗ Đồng thì có vẻ chậm chạp hơn so với lần gặp trươc. Từ giờ phút đó hai vợ chồng Công Lý tôi  sống trong tình yêu thương của các bạn Cu Lơ phía nam và luôn cảm thấy như trở về chinh ngôi nhà của mình. Những ngày sau chúng tôi lần lươt đến vơi trang trại của Tỷ phú "đã hết cô đơn " Minh Đức ở Củ Chi, chủ vườn tư tay nướng cá mời chung tôi ăn trưa ngay dưới dàn cây xanh bên ao cá, chỉ tiếc la bà chủ Hương vắng mặt vì vội ra bắc hoan tất thủ tục chuyển vào dạy học ở ngay thôn canh nhà. Khó khăn lắm xe của chúng tôi mới tới đươc " đặc khu BR" nơi cư ngụ của " Cặp đôi hoàn hảo " KhĂC -HẠNH. Ngôi nhà nhỏ nhưng ghi đậm dấu ấn hạnh phúc dưới bàn tay chăm sóc của bà chủ trẻ có tên gọi thân mật "Bí đao ". Bí đao không mời chúng tôi ăn bí mà thay vào đó là món thịt thỏ tự nuôi và trái cây Sa kê  một loại quả quý hiếm chẳng thấy có ở miền bắc. Chiều ngay 14/8 trươc khi chúng tôi trở ra bắc hầu như tất cả các bạn Cu Lơ ở phia nam đã tụ họp tai nhà Qung Trung để liên hoan, Cụ "tỷ phú đỏ "Minh Ngọc, Nhật Lệ ,Vợ chông Đồng Huyền, vợ chồng Nguyễn Khinh, cựu lớp trưởng Công Kỳ rồi Chu Việt Cường, Tài Đức đều có măt đông đủ, vào phút chot Ngô Hà ở Bảo Lộc cũng kịp về thành phố dự cuộc găp mặt. Cuộc hội ngộ đậm chất Cu lơ khi tất cả cùng hát vang những bài ca " đi cùng năm tháng", cùng nhau ôn lại những ký ức không thể nào phai của một thời Quế Lâm. Những người bạn quây quần bên tôi đây  mấy chục năm trước chỉ là nhưng cô cậu bé con vui đùa thỏa thích bên giòng Ly Giang nơi Xứ người thì nay đã là nhữ Cụ  Ông, cụ Bà đầu tóc bạc phơ nhưng trên những nét mặt thân quen vẫn là những nụ cười hồn hậu, thời gian có thể lam sâu thêm những nếp nhăn trên khuôn mặt , nhuộm bạc thêm những mái tóc nhưng dường như nó không thể làm phai nhạt được tình cảm thân thiết gắn bó giưa những người bạn một thời sông bên nhau. Những ánh mắt, những nụ cười ..tát cả đọng lại một thư tình cảm chỉ những người bạn Cu Lơ mới có được dù họ sông ở đâu miên nam hay miền băc. Trước khi vợ chông tôi trở lại Ha Nôi, các bạn có mặt tai buổi hôi ngộ đã nhờ chúng tôi chuyển ra bắc những tình cảm thân thương, nỗi nhớ vời vời của các bạn trong đó tới các Thày Cô và các ban  của trương " Dục tài học hiệu " năm xưa  hiệnđang sinh sống tai miền Băc, tai Hà Nôi. 
 Nhóm đăng ký tiếp đón đoàn Xuyên Việt nhanh nhẩu nhất là liên danh Huyền-Đồng . Cu thể : mời dùng điểm tâm sáng tất cả các ngày đoàn có mặt tại SG. Huyền -Đồng còn đặt cục gạch xí chỗ  ngay buổi chiều đoàn tới. Đó là bữa ăn các món Pháp (tự chọn mỗi người) mời thêm tất cả các bạn QL cùng dự . Vào tiệc rồi mọi người mới biết, đây cũng là dịp 2 cụ Huyền-Đồng kỷ niệm trên 40 năm ngày cưới Kim Cương ! Trong ảnh : chúc mừng Huyền-Đồng mạnh khỏe-Hạnh Phúc ! ( Thật ý nghĩa)

 Công Kỳ quyết dành lại một buổi sáng mời đoàn điểm tâm tại CV Văn hóa Du lich Văn Thánh


 Liên hoan ở vườn nhà Minh Đức - Vắng bà chủ nhưng có mặt vợ chồng cô em gái (Minh Khuê)
Cá bắt dưới ao. Rau hái vườn nhà
Đức Viên ngày ấy nay là Đức-Hương !

 Tiệc ở Biệt khu BR : 
Thỏ bắt trong chuồng. Quả hái trên cây
Khắc - Hạnh vui sướng ngất ngây
Bạn bè nâng cốc vuivầy bên nhau
 
        Món ăn nhà Calathau đãi bạn toàn mua ngoài chợ Tân Định . Nồi lẩu thập cẩm bị đánh bạt bởi nồi cháo trắng ăn với cá bống kho tiêu của Ngô Hà (K3) từ Bảo Lộc mang đến. Đáng tiếc chị Liên đã vắng mặt trong buổi liên hoan chia ta này do bị cảm . Chắc vì thay đổi khí hậu và thấm mệt sau 1 chuyến xuyên Việt,( Những ngày ở SG Vợ chồng Công Lý và Tú Riềng chủ yếu nghỉ tại nhà Mõ Calathau )

Chuyến đi " xuyên Việt đẫ đưa chúng tôi qua nhiêu vùng đất, thành phố và lang quê của Tổ quốc VN thân yêu, chung tôi đã tận mắt thấy được phong cảnh tuyệt đep của mọi miên  trên dải đất hình chữ S, trong lòng luôn hiện lên câu hỏi " đất nước có bao giò đẹp thế này chăng ?" rồi tự nhủ phải làm sao để  bảo vệ, để giú trọn những gì mà cha ông đã để lại.
       Kết thúc chuyến đi tôi xin  ghi lại những cảm xúc của chung tôi qua mấy vần thơ  :

                                   Quang Trung Công Lý Hữu Hùng
                                   Cu lờ ba đứa khùng khùng, điên điên
                                   Một hôm mới nổi hứng lên
                                   Rủ nhau " xuyên Việt" ba miền chu du
                                   Quảng Bình, Đà Nẵng vi vu
                                   Sáng lên Bảo Lộc tối vù Nha Trang
                                   Rộn ràng Mũi Né Tháp Chàm
                                   Biển xanh vấy gọi, cát vàng níu chân
                                   Ba chàng bản tính đã hâm
                                   Trên xe tranh cãi bất cần thắng thua
                                    Trưởng đoàn nữ tướng năm xưa
                                   Đóng vai phản biện cuộc đua tưng bừng
                                   Sài Gòn bạn cũ trùng phùng
                                   Men say nâng chén hát cùng rượu bia
                                   Chia tay bạn để ra về
                                   Chuyến đi  kỳ thú tràn trề niềm vui
                                   Gian nan thử thách qua rồi
                                   Hẹn nhau lần nữa cho đời lên hương./.

                                                                          Sài Gòn - Hà Nội  16/8/2014
                                                                            Thay mặt cả đoàn , Công Lý tường trình
                                                                             Ảnh  và viết chú thích ảnh của Calathau.

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

CHUYÊN ĐI KỲ THÚ (2)



                                            CUỘC HỘI NGỘ BẤT NGỜ Ở BẢO LỘC

                Sau buổi thắp nhang tưởng nhớ Cố Đại tướng ở Quảng Bình, theo hành trình định trước chúng tôi vượt qua hầm đèo Hải Vân bỏ Huế lại đằng sau ( chuyến trở ra sẽ ghé thăm) để ghé thăm Đà Nẵng rồi từ đó đi Nha Trang, nhưng một bất ngờ đã xảy ra khiến hành trình bị đảo lộn. Trên đường vào Đà Nẵng khi ba thằng gàn chúng tôi đang  tranh cãi về những  chuyện nóng hổi đang xảy ra trong đời sống thường nhật thì bỗng nhiên chuông điện thoại của Quang Trung reo lên, Quang Trung đành bỏ dở cuộc tranh luận, áp điện thoại vào tai để nghe cho rõ. Đầu bên kia là giọng một phụ nữ, sau một hồi lời qua tiếng lại, Trung nói lại với chúng tôi về nội dung cuộc điện thoại đó, thì ra  người gọi điện là Ngô Hà nguyên học sinh khối lớp 3 Quế Lâm, Hà có một trang trại  vườn cây ao cá ở Bảo Lôc, Hà xem trên mạng biết tin chúng tôi tổ chưc đi xuyên Việt bèn gọi điện cho Quang Trung mời chúng tôi lên chơi thăm trang trại của minh. Sau khi hội ý, trưởng đoàn nhanh chóng phát lệnh cho cả đoàn chuyển hướng lên Bảo Lộc . Đường lên  Bảo Lộc quanh co đèo dốc, cảnh quan hữu tinh nên dọc đườngchung tôi đã dừng lại ngắm cảnh núi đồi và thi nhau bấm máy ghi lại những hình ảnh của chuyến đi.
       Đi qua con đường gập ghềnh xe chúng tôi đến trang trại của Ngô Hà nằm sâu trong một thung lũng, chủ nhân đứng  ngay bên cổng đón chúng tôi, Ngô Hà ôm hôn thân mật từng người trong đoàn bất kể là quen hay lạ,
 
 Hà cũng đã sang tuổi thất thập  dáng người tuy thấp bé nhưng còn rất nhanh nhẹn hoạt bát, Hà sống đơn thân, đã chia tay chồng tư nhiều năm trước, một tay nuôi 2 con gái trưởng thành, cả 2 đã thành gia thất hiện sống hạnh phúc với chồng con . Hà đưa chúng tôi đi một vòng quanh khu trang trại, xem chỗ nuôi nhím, nuôi  chim bồ câu, ao nhỏ nuôi cá, khu vườn rông  chừng 2 nghìn mét vuông trồng nhiều loại cây, hoa, trên triền đôi là một bãi trồng chè, xen kẽ là các khu bày cây cảnh như hoa lan và nhiều loại cây thuốc quý hiếm. Chủ nhà cho biết chính bà là "kiến trúc sư" thiết kế khu vườn, nhà ở của mình, mọi công việc chăm sóc vườn tược đều do bà tự làm với sự giúp sức của một vài người thân. Buổi trưa chủ nhà mời chúng tôi thưởng thức các món ăn dân dã ngô khoai sắn, rau lang luộc, canh rau ngót, tất cả đều được trồng ngay trong vườn nhà. Bữa ăn đơn giản mà thân mật, chúng tôi  cảm thấy rất thoải mái, nói chuyên rôm rả, chúng tôi ôn lại những ký ức của thời con trẻ tai Quế Lâm, Ngô Hà kể lại quãng đời trưởng thành sau khi rời trường Quế Lâm. Bà là một kỹ sư cầu đường đã tham gia thi công nhiều công trình đường xá, đê đâp , in dấu chân trên khắp 3 vùng đất nước, bà từng được báo chi nhắc tới với biệt danh "người đàn bà thép" ,quả thật chung tôi không ngờ một phụ nữ nhỏ bé, mảnh mai lại là một người hết sức mạnh mẽ quyết đoán, tưng điều khiển hang nghìn công nhân trên các công trường nắng gió  khắc nghiệt của miền trung và nay ở tuổi thất thâp vẫn khỏe mạnh và thanh thản ngồi tiếp những người bạn một thời Quế Lâm.
         
 Cuộc hội ngộ bất ngờ để lại trong lòng chúng tôi những ấn tượng khó phai, dù đi đâu và ở bất cứ nơi nào thi những người bạn Quế Lâm một thời cũng luôn gắn bó với nhau băng một thư tình cảm hồn nhiên ,đằm thắm. Tạm biệt Ngô Hà và trang trại của bà  ,chúng tôi lại lên đường đi tiếp cuộc hành trình về phía nam để đến thành hố HCM, phía trước chúng tôi biển xanh cát vàng của Mũi Né đang vẫy gọi, cuộc hội ngộ với dân Cu lo ở phương nam tại thành phô HCM đang chờ đợi chúng tôi.
 Xin hẹn  bài tường trình sau.

                                                                                            Công Lý Sài Gòn, 11/8/2014


                                     

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

CHUYẾN ĐI KỲ THÚ (1)



                                         QUẢNG BÌNH  QUÊ TA ƠI !

                         Tạm biệt Hà Nội  thân thương
                         Cùng nhau " XUYÊN ViỆT" lên đường vô nam
                         Ra đi vượt suối băng ngàn
                         Bạn bè hội ngộ muôn vàn nhớ mong.

              Sáu giờ sáng ngày thứ hai 4 thang 8, đoàn "Xuyên Việt " chúng tôi gôm vợ chông Công Lý và hai chiến hữu Quang Trung, Hữu Hùng khởi hành từ  Ngõ 106 dường Hoàng Quốc Việt bằng xe  INOVA 7 chỗ ngồi do tay lái lụa Nguyên Chung điều khiển và được tháp tùng bởi cậu con trai là học sinh lớp 12. Hành trang của đoàn khá lỉnh kỉnh, nào là  hành lý tư trang, máy tính xách tay , apat , máy ảnh cho tới đủ loại thực phẩm   cơm nắm muối vừng, bánh mỳ pa tê,  bia lon, nước suối.. Dưới sự chỉ đạo của trưởng đoàn nguyên đại tá công an Hồng Liên, xe chúng  tôi theo đại lộ Thăng Long lên đường Hồ Chí Minh, lướt qua Thanh Hóa, Nghệ An chạy thẳng về Quảng Bình. Dọc đường chúng tôi dừng chân tại một khu rừng ven đường, bữa trưa được giải quyết nhanh gọn bởi thực phẩm đã được chuẩn bị sẵn .
 đường lên phần mộ đại tướng
 Chụp ảnh lưu niệm sau khi dâng hương viếng Bác Giáp.
Quá trưa mới tới Quảng Bình, chúng tôi vội đến ngay khu vực Vũng Chùa đảo yến để viếng mộ Đại tướng VÕ NGUYÊN GIÁP,  cả đoàn  mũ áo tề chỉnh với những bông cúc vàng trên tay đến trước mộ Đại tướng kính cẩn thắp nén nhang tưởng niệm. Trong không gian tĩnh lặng, mùi hương trầm ngào ngạt chúng tôi như thấy hình ảnh vị Đại tướng  bỗng hiện về , vẫn dáng vẻ uy nghiêm nhưng vô cùng bình dị, gần gũi. Hòa vào dòng người đến viếng mộ chúng tôi đi dưới bàu trời trong xanh  ,  ngoài xa kia mặt nước biển phẳng lặng,  thiên nhiên hùng vĩ lúc này cũng như đang  cùng chúng tôi tưởng nhớ  một người con, một vị anh hùng của dân tộc  Việt Nam.

            Chúng tôi dành trọn buổi sáng ngày 5 tháng 8 để tới thăm  động Phong Nha ,động Thiên đường , những di sản thiên nhiên nổi tiếng đã được UNESCO vinh danh là di sản thế giới.  Leo lên 500 bậc thang  mới đến được cửa hang rồi sải bước giữa hang động với những thạch nhũ có hình thù kỳ lạ và tuyệt mỹ, chúng tôi không hẹn mà cùng thốt lên  câu hỏi " trên thế gian này có nơi nào đẹp thế này chăng ?", vẻ đẹp kỳ bí của hang động này quả là xứng với cái tên "Thiên đường" mà người đời đã ưu ái đặt cho nó.  Ai đã một lần đến đây rồi cũng thấy không hối tiếc cho công sức bỏ ra, trèo qua hàng trăm bặc đá để lên tơi " thiên đường" tuyệt mỹ này.
  Trong hang Thiên đường ̣Vườn quốc gia Phong Nha -Kẻ Bàng

                 Thời gian qua đi nhanh chóng, hơn một ngày ở thăm Quảng Bình đã để lại trong lòng chúng tôi những ký ưc không thể phai mờ. Tạm biệt mảnh đất đã  ghi lai nhiều chiến công ,để lại nhiều dấu tích oai hùng này, lòng chung tôi rộn lên một niềm vui khó tả, câu hát quen thuộc trong bài ca của Hoang Vân viết để ca ngợi mảnh đất thân thương này lại vang lên bên tai tôi :
                      " Quảng Bình quê ta ơi !".

                                                                                       Công Lý tường trình. Mũi Né tối 9/5/2014

           Vì lý do kỹ thuật  mãi đến hôm nay tôi mới viết được vài dòng để tường trình chuyến đi kỳ thú này, ảnh do nhiếp ảnh gia Hồng Quang tác nghiêp tại hiện trương cũng chưa đưa lên được, có thể phải chờ khi về đến Sai Gòn mới thực hiện được, mong các bạn thông cảm.
         
                       

Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

TIN NÓNG



                      THỰC HIỆN CHUYẾN ĐI XUYÊN VIỆT 

      Bất chợt nảy ra ý định thực hiện một chuyến đi xuyên Việt băng ô tô của nhà, tôi và Bà xã quyết định sẽ lên đường từ ngay  thứ hai 4/8, đi vào Quảng Bình viếng mộ Cụ Giáp, thăm hang Thiên đường rồi ghé Đà Nẵng, Nha Trang, Mũi né, điểm đến là thành phố HCM ,tiện thể thăm các bạn cùng lớp trong đó, rồi tổ chức đi vài tỉnh miền Tây..chắc cũng phải hơn 2 tuần. Điều đặc biệt là  Cụ Hữu Hùng ở Ha Nội và cụ Quang Trung có chuyến bay đặc biệt ra Ha Nôi đêm qua sau khi biết tin đã  quyết định tham gia đoàn để cùng trải nghiệm những ngày hè xuyên dải đất Việt hình chữ S,  thưởng ngoạn phong cảnh tuyệt mỹ của 3 miền đát nước, khám phá những miền đất mới chưa từng đạt chân tới. Hy vọng rằng đây sẽ là một chuyến đi kỳ thú . Chúng tôi sẽ cố găng đưa lên bloc thông tin về chuyến đi qua mỗi chặng đường để các bạn xa gần cùng chia xẻ. Trong thời gian này sẽ bận rộn nên có thể tôi ít có thời gian lướt mạng,ghé thăm bloc của các bạn, xin được cáo lỗi trước.

                                                                                          Công Lý 3/8/2014

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

NGƯỜI TRUNG QUỐC NÓI VỀ TRUNG QUỐC



                                                     " NGƯỜI TRUNG QUỐC XẤU XÍ "

                     Trung  Quốc đã rút giàn khoan "  Hải dương 981 " di chuyển về phía đảo Hải Nam sau hơn 2 tháng  ngang ngược và trắng trợn xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền của VN .  Dư luận chung cho rằng TQ đã phải rút dàn khoan vì hành động ngang ngược , bất chấp luật pháp quốc tế của họ đã gặp phải sự phản kháng quyết liệt của Việt Nam, sự lên án của dư luân quốc tế và   sự bất bình của dư luận nội bộ TQ. Trước thực tế đang bị cô lập hoàn toàn trước công đồng thế giới, nhà cầm quyền Bắc Kinh vẫn  một mực ngoan cố nói rằng " TQ chỉ di rời dàn khoan sau khi đã hoàn thành công việc thăm dò chứ không rút đi " ( NPN BNG TQ ).  Đông thái này càng bôc lộ rõ bản chất ngông cuồng, hiếu chiến, dã tâm bành trướng  và ý đồ độc chiếm biển đông của Lãnh đạo TQ . Để hiểu sâu thêm về bản chất xấu xa của giơi cầm quyền TQ , ta hãy thử nghe các nhà học giả  TQ nói gì về chính đất nước Trung Hoa, về truyền thống văn hóa và con người Trung quốc.

                   " Người Trung Quốc xấu xí " là tên một cuốn sách viết về nhưng thói hư tật xấu của người Trung Hoa từ cổ chí kim, từ Trung Quốc đai lục cho tới Đai Loan và các nơi khác trên thế giới có ngươi Hoa sinh sống. Tác giả cuốn sách là Bạch Dương-nhà viết tiểu thuyết và nghiên cứu lịch sử sống tại Đài Loan. Nội dung cuốn sách là tập họp các bài diễn thuyết của Tác giả tại trường Đại hoc Harvard của Mỹ trong những năm đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước.
                  Năm 2004, trong thời gian công tác tại Đài Loan tôi đã có dịp gặp gỡ với Tác giả Bạch Dương , trao đổi với ông về những vấn đề thuộc phạm trù văn hóa TQ, sau buổi gặp gỡ Ông đã trao tận tay tôi cuốn sách " Người Trung Quốc xấu xí " của ông ,coi như một món quà kỷ niệm.  Tôi đã nghe ông kể chuyện và sau đó về đọc hết cuốn sách mà ông tặng, có nhiều điều để suy ngẫm, cuốn sách đã cung cấp những kiến thức bổ ích về văn hóa, tập tục bao gồm cả những thói hư tật xấu của người TQ .

      Theo ông Bạch Dương ,TQ cố nhiên là đất rộng người đông có nền văn hóa lâu đời, là một trong những nền văn minh cổ đại được cả thế giới ngưỡng mộ, nhưng lich sử TQ đã trải qua nhiều biến thiên, mặt trái của  nền văn minh Trung Hoa là tư tưởng "bành trướng " ,dân tộc Trung hoa là một dân tộc "thích bành trướng" nhất thế giơi. Căn nguyên của tư tưởng này là vì người TQ từ cổ xưa đã  luôn tranh giành nhau đất đai để sinh tồn ,  do vậy luôn muốn " mở rông không gian sinh tồn", tâm lý này xuất hiện ở  từng người thì có vẻ không có gì tác hại nhưng khi nó thành một hệ tư tưởng quốc gia như tư tưởng Đại  Hán thì sẽ trở thành " mối nguy" của dân tộc . Xuất phát từ tư tưởng đó, TQ luôn bành trướng mở rông lãnh thổ. Bạch Dương nói răng, Ông ngạc nhiên vì không phải thời phong kiến tư tưởng "bành trướng" phát triên mạnh mà chinh thời  Trung cộng cầm quyền tư tưởng này mới đạt tới đỉnh cao và vẫn còn xu hướng tiếp tục "bành trướng " n ữa.
       Bạch Dương nêu quan điểm :  lich sử TQ cho thấy dân tộc Trung Hoa tự cổ xưa đã là dân tộc hiếu chiến, tàn bạo, thích xử dụng vũ lực  để thanh toán lẫn nhau, để mở rông  phạm vi lãnh địa . Tần Thủy Hoàng tuy có công thống nhất được Hoa hạ sau khi thẳng tay tiêu diệt  đẫm máu các nước Chư hầu , nhưng lại nổi tiếng là  " bạo chúa" của mọi thời đai, có thể  dẫn ra nhiều thí du điển hình trong lịch sử TQ như thời Tần trong các cuộc chinh phạt hễ bắt được tu binh là giết hết, có trận Tân thủy hoàng đánh thắng nước Triệu bắt được 50 vạn tù binh đã ra lệnh chôn sống  hết không sót một mống. Các triều đại sau này cũng chứng kiến các cuộc thanh trừng đẫm máu, điển hình là triều đại nhà Thanh, sử sách đã ghi lại các cuộc chém giết tàn bạo tới mức " Máu nhuộm Tử cấm thành". Bạch Dương cho rằng dưới thời Trung Công cai trị cũng không ngoại lệ, đó là các cuộc "Tam phản, ngũ phản", " cách mạng văn hóa " do Mao phát động đã giết chết hơn 20 triệu  người dân vô tội, dưới thời Đặng Tiều Bình cũng đã xảy ra thảm kịch " máu nhuộm Thiên An môn ". Ông cũng cho rằng TQ không chỉ sử dụng nhiều thủ đoạn tàn bạo để thanh trừng các phe đảng trong nội bộ mà thời đại nào họ cũng sử dụng vũ lực một cách tàn bao để  thôn tính các khu vực ,các quốc gia  láng giềng. Dưới thời Mao đó là việc đàn áp thôn tính Tây Tạng và Tân Cương, ông cho rằng 2 khu vực này đều không chịu khuất phục  bởi TQ.
        Bạch Dương chỉ rõ, một đặc điểm nữa của người TQ  là : " không phân phải trái đúng sai, chỉ lợi ích của mình là trên hết thảy " . Điều này không chỉ thể hiện trong cách  người TQ đối xử với nhau trong từng gia đình, với người thân và đối với bạn bè mà con thể hiện trong cách họ hành xử trong quan hệ với các nước láng giềng. Chỉ vì lợi ích của bản thân, một người TQ có thể giết hại ngay cả bố mẹ sinh ra mình, có thể bất chấp phải trái bán đứng người thân, bè bạn, vì lợi danh họ có thể làm bất cứ việc gì kể cả "bán nước" 'hại dân". Với các nước láng giềng, vì mục đich thôn tính họ bất chấp lẽ phải, đúng sai có thể giở mọi thủ đoạn  xấu xa để đạt mục đích. Làm như vậy tât nhiên sẽ dẫn đến sự chống đôi, phản kháng của đối phương và vì bất chấp lẽ phải và sự thật nên họ đã dùng đến  cách "vu khống" đổ vấy tội cho người khác. Vì thế chỉ trong từ điển của Trung Quốc mới có  cụm từ " ngậm máu phun người", câu thành ngữ đó là sự đúc kết một tính cách " độc đáo" của người Trung Quốc.
         Về đặc điểm trong lối sống và sinh hoạt công đồng của người TQ, Bạch Dương không ngần ngại tổng kết với 3 từ : " Bẩn, loạn và Ồn ", Ông nói ông rất hổ thẹn vì hình như người TQ là những người bị cả thế giói ghét, chỗ nào có người TQ là chỗ đó dơ dáy bẩn thỉu, loạn tùng phèo và ồn ào hết chỗ nói. ,chỉ  từ điển TQ mới có câu " Loạn xạ bát nháo" . Người TQ tự mình thích làm loạn nên muốn cả thế giới loạn theo, chả thế mà dưới thời Trung cộng, Mao nêu khẩu hiệu " Thế giới đại loạn ", thực ra là họ muốn nhân lúc  thế giới loạn để  "đục nước béo cò" và dùng cái gọi là " thế giới đại loạn " để che đậy sự hỗn loạn của chính bản thân họ, phục vụ cho lợi ích của  họ mà thôi .
           Cuốn sách của Bạch Dương còn nêu ra nhiều điều "xấu xí " khác của người TQ, ông nói rằng chỉ có chỉ ra những khiếm khuyết của chính mình thì TQ mới có thể trở thành quốc gia văn minh, việc làm của ông không phải là để " vạch áo cho người xem lưng" mà chinh là để cho người TQ tự suy ngẫm về những mặt xấu của mình  để từ đó   khắc phuc yếu kém và tiến lên phía trước.

           Có lẽ chẳng cần bình luận gì thêm bởi chỉ có người TQ mới nhìn nhận thực sự đúng bản chất của họ. Những đặc điêm mà Bach Dương nêu lên về "thói xấu" của TQ đã thể hiện và bôc lộ hoàn toàn trong hành đông của giới cầm quyền Bắc Kinh xâm lấn lãnh thồ các nước láng giềng, dùng biện pháp vũ lực đe dọa nhằm đạt mục tiêu bành trướng lãnh thổ trên đất liền cũng như trên biển đông và biển Hoa đông.
    Trong pham vi bài viết ngắn này không thể nói hết được mọi vân đề có thể giúp giải mã hành động ngang ngược của TQ  đưa giàn khoan xâm phạm chủ quyền VN trên biển đông, chỉ xin tóm lược nội dung cuốn sách trên để góp phần làm sáng tỏ và để các bạn tham khảo.

                                                                                            Công Lý , 19/7/2014




   
           

                 

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

CẢM NHẬN WORLD CUP ( Lời kết)

 Nụ cười chiến thắng


                            QUA RỒI, MÙA HÈ SÔI ĐỘNG         

             Thế là một mùa hè sôi động đã qua nhanh, bao nhiêu đêm tôi đã thao thưc dõi  theo trái bóng tròn lăn trên các sân cỏ của xứ Brasil  ở cách xa ta tới nửa vòng trái đất. Trên các sân cỏ của xứ Samba đã diễn ra những trận đấu nảy lửa, những pha làm bàn ngoan mục. Từ pha bóng lao lên đánh đầu ghi bàn của " người Hà Lan Bay"  Van Pesi đến cú va chạm làm Neyma ngã đổ xuông sân cỏ gãy một đốt sống lưng, từ cú sút xuất thần bóng đi như kẻ chỉ làm cháy lưới của Jame Rodriguez đến cú cắn người quái đản của Suarez, từ nụ cười rạng rỡ chiên thắng của Goetze khi ghi được bàn thắng quý hơn vàng vào lưới đội tuyển Argentina giúp đội tuyển Đức đoạt cúp vang thế giới  đến những giọt nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt các tuyển thủ Brasil  gục ngã sau thảm bại 1-7 trước tuyển Đức.... tất cả những hình ảnh đó đã tạo nên nhiều cung bậc trầm bổng,  và đọng lại trong tôi những cảm xúc  buồn vui , hân hoan rồi nuối tiếc đan xen về một World cup sôi động, nhiều màu sắc và cũng đày tính nhân văn.
     
   

Phần thưởng cho người chiến thắng
    Chiến thắng của đội tuyển Đức như là một điều tất yếu. Lời nguyền không một đội tuyển Châu Âu nào giành được Cup vàng thế giới trên đất nam Mỹ đã tiêu tan, lần đầu tiên Đức đem lại chiên thắng đày tự hào cho bóng đá Châu Âu. Cuộc cách mạng làm thay đổi từ tư duy chiến thuật đến lối chơi của người Đức với 14 năm đằng đẵng cuối cùng đã đơm hoa kết trái. Người Dức đã chiến thăng bằng lối chơi hết sức khoa học mà không kém phần hoa mỹ để  lần thứ tư giành chức vô địch thế giới sau một cuộc tái sinh đày đau đớn, với mồ hôi, nước mắt va thậm chí là cả máu.
     Đội tuyển Argentina với lối chơi phòng thủ chặt chẽ và sự tỏa sáng của các ngôi sao mà nổi trội nhất là Messi đã gây nhiều khó khăn cho người Đức, họ đã suýt ghi bàn vào lưới tuyển Đức ,nhưng các chân sút của họ đã quá vô duyên bỏ lỡ các cơ hội mười mươi và đành thất vọng dừng bước trước cửa Thiên đường để rồi nuối tiếc nhin người Đức đăng quang ngôi vô địch.

         Brasil nước dăng cai World Cup lần thứ 20 này với lịch sử đã 5 lần đạt tới đỉnh cao của thế giới , một đội bóng với không ít ngôi sao mà người dân Brasil đặt bao hy vọng đã hoàn toàn sụp đổ, không danh hiệu, không bản sắc, không còn lối chơi hào hoa phong nhã, chỉ còn những giọt nước mắt nhạt nhòa của cac cầu thủ trên sân, của Neyma, Osca , Davis Luiz và của hàng vạn cổ đông viên và những người hâm mộ Brasil trên khán đài.  Để thua Đức với tỷ số đậm 1-7 chưa từng có trong lịch sử rồi lai thua tiếp Hà Lan O-3, Brarsil bị loại khỏi tốp 3. Trái đắng này thật khó nuốt trôi, " thảm họa " này không biết còn để lại nỗi đau cho bao nhiêu thế hệ mai sau. Brasil giống như là một vị chủ nhà cô đơn giữa bàn tiệc thịnh soạn, bàn tiệc  mà đất nước họ đã bỏ ra 14 tỷ đo la để chuẩn bị cho cuộc tỷ thí của  bóng đá thế giới. Thế nhưng dù thật đắng lòng khi  họ không giành được Cúp vàng thì cả thế giới vẫn phải ngả ngũ kính chào và thán phục một nước Brasil chu toàn đã làm trọn phận sự , cả nhân loại vẫn sẽ phải hết lòng cám ơn Brasil đã đem lại cho người hâm mộ toàn thế giới một cuộc chơi đày kỳ thú. Hãy đừng trách móc  Brasil, hãy cám ơn  lòng hào hiệp mến khách của người dân đất nước cực yêu bóng đá này.
Nỗi buồn kẻ thua cuộc

       Chiến thăng của đội tuyển Đức là kết quả của lối chơi tập thể, không phải của một ngôi sao nào mà là của cả dãy ngân hà các cầu thủ luôn sát cánh bên nhau ,đoàn kêt một lòng và của  huấn luyện viên Loew đày tài năng. Còn những ngôi sao lừng lẫy một thời thì sao ? Ronaddo của Bồ Đào nha ,ngôi sao số 1 thế giơi đã tắt lịm, Neyma của Brasil ghi đươc 4 bàn nhưng cũng ôm hận chấn thương sớm rời khỏi vũ đài của cuộc tranh đua. Ngay Messi có những khoảnh khắc tỏa sáng đươc FIFA trao giải quả bóng vàng, nhưng với bộ mặt thất thần ,buồn bã khi lên nhân giải cho thấy dù  ai đó có gợi lại cái tên  " cậu bé vàng" để gọi  Messi thì cậu bé này có vẻ vẫn chưa thành người lớn và khó có thể gọi  là "vàng" được. Bóng đá vẫn  vậy, còn đày rãy bất công, nhiều danh thủ khác  như Roben của Hà lan, James Rodriguez của Colombia, Goetze của Đức là nhưng ngôi sao đã  tỏa sáng rực rỡ trên bàu trời Brasil , dù họ chẳng được trao một  giải gì , nhưng hình ảnh của họ sẽ còn in đậm mãi trong tâm trí của những người hâm mộ trên toàn thế giới.

         Một mùa hè diệu kỳ với trái bóng tròn  đày ma lực đã trôi qua, có những ước mơ đã thành sự thật, có những niềm vui đã được nhân lên, có những nỗi buồn như kéo dà thêm ra để rồi lại ấp ủ những hy vọng mới, giông như tình yêu với trái bóng tròn sẽ không bao giơ tàn lụi.

    Viết đến đây,tôi chợt nhớ tới mấy câu thơ của nữ thi sỹ Nga Olga Bergholtz  trong bài thơ "Mùa hè rớt" :

                               Mùa hè diệu kỳ đã trôi qua
                               Vui buồn xen lẫn trong ta
                               Vĩnh biệt mùa hè nhung nhớ
                               Đày nước mắt, nụ cười và những cánh hoa ..

   Tạm biệt mùa hè 2014, tạm biệt World Cup Brasil, hãy chờ đợi 4 năm sau và hẹn gặp lại tại nước Nga - xứ sở Bạch dương năm 2018.

                                                                                           Công Lý, đêm 14/7/2014

     

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

CHUYỆN TÌNH MÙA WORLD CUP



                                                    CHỈ TÌNH YÊU CÒN Ở LẠI

   
Di Stefano và Gina
         WORLD CUP lần thứ 20 tô chức tai Brazil đã đi đến hồi kết, ,hai đội bóng đá  xuất sắc nhất  là ĐỨC của Châu Âu và   ACGENTINA của Nam Mỹ sẽ tranh tài trong cuộc chiến cuối cùng để giành cúp vàng thế giới.  Bao nhiêu giọt mồ hôi đã đổ, bao nhiêu giọt lệ đã rơi và bao nhiêu nụ cười chiến thắng đày kiêu hãnh dã nở trên môi của các cầu thủ, huấn luyện viên và những người hâm mộ. Tất cả rồi sẽ qua đi,  " CHỈ TÌNH YÊU CÒN Ở LẠI".
            Tôi sẽ không nói về những bàn thắng, về những nỗi buồn của người chiến bại hay nụ cười của kẻ chiên thắng, hôm nay tôi chỉ muôn nói đến một câu chuyện TÌNH, chuyện tình của một huyền thoại bóng đá mà giờ đây Ông đã lìa xa thế giới này để đi vào cõi vĩnh hằng.

            Ngày 7 tháng 7 vưa qua Di STEFANO  một huyền thoại bóng đá người Acgentina đã qua đời ở tuổi 88. Ông lên cơn đau tim và trút hơi thở cuối cùng khi ước nguyện cuối đời ông là được cưới cô gái   Gina Gonzalez  làm vợ đã không thể trở thành hiện thực.

          Di Stefano sinh ra tai Acgentina nhưng lại sinh sống gần hết cuộc đời tai Tây Ban Nha,  Ông là danh thủ của đội bong lẫy lừng Real Madrid đã góp công đưa đội bóng này 5 lân đoạt được chiếc Cup C1 châu Au và được coi là một Huyền thoại của bóng đá thế giới.  Gina Gonzalez là một cô gái kém ông tới 50 tuổi sinh ra tại Costa Rica, cô là nhà báo và là người thư ký riêng đã chắp bút cho hàng loạt bài báo của Stefano trên các tờ báo của Acgentina và Tây Ban Nha. Chinh cô là người đã  ghi lai và biên soạn cuốn hồi ký của Stefano có tựa đề : " Stefano - những câu chuyện về một huyền thoại". Sau mấy năm trời chạy đua với thời gian cuốn sách đã hoàn thành và đó cũng là lúc Stefano  và Gina cùng nhận ra rằng họ là TRI KỶ của nhau và không thể sống rời nhau. Ngaỳ 4/5/2013 cặp đôi hạnh phúc này tuyên bố họ đã làm lễ đính hôn và chỉ chờ ngay tổ chức hôn lễ.

     Nhưng cuộc đời thật éo le và nghiệt ngã, hôn lễ như mong đợi của hai người đã không diễn ra. Stefano có 5 người con và họ chính là hòn đá tảng đã ngăn trở cuộc hôn lễ. Nghi ngờ Gina đên với cha mình chỉ vì tiền bạc và tài sản của ông, 5 người con của ông đã  làm đơn gửi ra tòa lấy lý do ông không đủ sức khỏe  và minh mẫn để có thể kết hôn và thế là đám cưới của ông đã bị ngăn cản. 5 người con còn giam lỏng ông trong nhà không cho ông tiếp xúc với thế giới bên ngoài, đó cũng là lý do khiến sức khỏe ông suy sụp nhanh chóng. Bặt tin tức từ vị hôn phu, ngày 15/5 vưa qua Gina đã lên tiếng trên báo chí nhờ bạn bè và những người ủng hộ cuộc hôn nhân của họ can thiệp giup đỡ, nhưng đã không hề có hồi âm . Cuối tháng 6 cô đột nhiên nhận được tin Stefano đã lâm bệnh nặng và đã được chuyển vào bệnh viện, nhưng cô không thể gọi điện nói chuyện hay đến bệnh viện thăm ông. Mọi nỗi niềm thương nhớ cô chỉ còn cách gói gọn trong bức thư gửi cho Stefano, nhưng ông đã ra đi và không bao giơ được đọc nó.  Bức thư của Gina sau đó đã được công bố trên báo chí.  Trong thư, Gina viết :

      " Alfredo Stefano thân yêu,
     Khi em ở bên anh, anh luôn cảm ơn Chúa vì mỗi năm đều cho anh thêm 365 ngày để sống, bây giờ anh không thể nói gì được nữa sao? em biết anh sẽ chẳng bao giờ đọc được lá thư này, bởi chắc sẽ có người đến giật nó trên tay anh...
      Thật là đớn đau nhưng chúng ta chưa từng bị chia lìa. Tình yêu thể xác có thể bị tách rời nhưng sự đồng điệu về tâm hồn sẽ không bao giờ lìa xa...
       Anh ơi, giờ đây em đã tìm về quê hương anh để không còn phải lang thang trong bóng tối, em về đây để cảm nhận rằng hơi thở của anh, hình bóng của anh vẫn luôn hiện hữu bên em.
      Em vẫn luôn ngốc nghếch như vậy. Và em vẫn không ngừng thì thầm với Chúa : EM mãi yêu ANH ".

      Câu chuyện " bức thư tình cuôi cùng " đọng lại trong tôi một  cảm xúc rất khó diễn tả,  dường như có chút gì đó nuối tiếc, có chút gì đó xót xa... Tôi bỗng nhơ tới một người ban Quế Lâm của mình -  TIẾN NGUYÊN , hồi nhỏ tôi từng chụp chung một bức hình với anh và Hồng Sỹ, khi anh làm Viện trưởng Viện Năng lương hạt nhân   anh có mời tôi tới nói chuyện, tôi đã tới và trò chuyện với anh một buôi sáng, luc ấy tôi không hề biết  đó là lân cuối tôi gặp anh... mấy năm sau nghe tin anh đã đi xa.  Câu chyện về tình yêu cuối đời của anh tôi đã được nhe bạn bè kể lai, không biết có nét gì giống với câu chuyện tình của Stefano tôi kể trên không ? Nhưng thôi tất cả đã qua rồi, giờ ta hãy nghe lại câu nói bất hủ  của Gina , người tình  của huyền thoại Stefano  " Tình yêu thể xác có thể bị chia lìa, nhưng sự đồng điệu về tâm hồn thi chẳng gì chia căt được"
      Đó cũng  là điều tôi luôn tâm niệm sau khi nghe câu chuyện tình cảm đông của Stefano và Gina.

                                                                 Theo " Văn hóa và thể thao". Công lý  11/7/2014
       

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

CẢM XÚC BUỒN THƯƠNG



                                               SAO CÁC ANH VỘI RA ĐI ?

                       Sau một đêm với giấc  ngủ ngon lành, thanh thản vì không phải thức để dõi theo trái bóng tròn lăn trên các sân cỏ Brazil khi giải World Cup sắp bước vào các trận đấu bán kết với 4 đội tuyển hay nhất là Brazil, Đức, Achentina và Hà Lan, buổi sáng ngày 8 tháng 6 tôi thức dậy, ngỡ sẽ lại có một ngày bình yên nữa sẽ tới với ánh năng rực rỡ  phủ đày trên khắp thành phố. Nhưng không, bên tai tôi chợt vang lên một giọng nói  thảng  thốt,  nghẹn ngào..,giọng của một nữ phát thanh viên của đài Tiêng nói Viêt Nam trong bản tin buổi sáng....Một tai nạn thảm khốc đã xảy ra sáng ngày 7/6, 21 sỹ quan và chiến sỹ của Quân đôi nhân dân VN trên chiếc trực thăng số hiệu MI 171 trên đương thực hiên chuyến tập huấn nhảy dù đã gặp nạn khi chiếc máy bay bị rơi rồi nổ và bốc cháy dữ dội chỉ 16 phút sau khi cất cánh tại sân bay Hòa Lạc, 16 người đã hy sinh tại chỗ ,5 người bị thương vì bỏng nặng đang được cưu chữa khẩn cấp. Cột lửa bốc lên từ chiếc máy bay bị rơi đã nhuộm đỏ cả một góc trời ngoai ô thành phố Ha Nôi và loang theo vệt nắng đưa nỗi buồn thương dến từng góc phố, tưng ngõ nhỏ của Thủ đô thân yêu. Vậy là trong thời bình nhưng vẫn có : các Anh, những " NGƯỜI LÍNH RA ĐI TỪ ĐÓ KHÔNG VỀ " (1). Thật là đau buồn, thật là thương tiếc vô hạn. Giờ phút này ,tôi cũng như bao người con đất Việt khác đều không thể thờ ơ, không thể chỉ lo cho công việc của riêng mình nữa bởi sự ám ảnh  của nỗi đau mất mát vô hạn từ tai nạn thảm khốc bất ngờ kia.

        Trong lòng tôi bỗng lóe lên một câu hỏi :  SAO CÁC ANH VỘI RA ĐI ? Các anh ra đi để lai sự mất mát thương đau không thể đong đếm được của bao đông đội, của bao gia đình,  của những người Mẹ, người Vợ  và những đứa con...

         Câu chuyện bi thảm này đặc biệt khiến tôi quan tâm vì nơi xảy ra tai nạn, nơi chiếc máy bay trực thăng rơi ở đia điểm thuộc Huyên Thạch Thất nhưng chỉ cách nhà vườn của gia đình chúng tôi khoảng 2km theo đường chim bay. Sáng nay sau khi nghe tin chung tôi đã lên khu nhà vườn đi qua gần địa điểm máy bay rơi, tại đó còn rất đông người dân vẫn tập trung quanh khu vực sân nhà của một người dân nơi chiếc máy bay rơi, lúc này khu sân vườn đó chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn.. Mấy người dân chứng kiến tận mắt cảnh tượng máy bay rơi đã  kể lại,  khi chiếc máy bay có biểu hiện sắp bị rơi xuông khu chợ Hòa Lạc họ đã thấy hình như các chiến sỹ lái máy bay đã cố đưa chiếc máy bay ra xa khu vực chợ để tránh tổn thất cho người dân dưới mặt đất. Trong giờ phút đối mặt với cái chết, các chiến sỹ của chúng ta vẫn nghĩ đên người dân, họ thật quả cảm ,họ xứng danh là " chiến sỹ quân đội nhân dân" , người dân sẽ không bao giờ quên các chiến sỹ đã hy sinh vì nhiệm vụ, hy sinh vì Tổ Quốc vô vàn yêu mến.

        Sự phi lý của việc trong thời bình khi tất cả mọi người chung ta đều được sống trong bình yên, hạnh phúc thì những người lính bất chợt có thể phải hy sinh tính mạng của mình khiến chúng ta không thể không bình tâm mà suy ngẫm, đó cũng là điều đã đánh thức lương tâm chung ta, nhắc nhở chúng ta rằng, trong lúc chung ta được sống yên bình, vui vẻ cùng gia đình, vợ chông con cái quây quần bên nhau, tôi và nhiều ngươi đam mê môn bong tròn khác đang còn có thời gian mải mê với trái bóng tròn trong cuộc đua tầm cỡ thế giơi, thì vẫn còn đó những người lính đang miệt mài luyện tâp để ứng phó với những biến cố bất thường và để bảo vệ Tổ Quốc, và ở ngoài biển xa kia vẫn còn bao chiến sỹ cảnh sát biền va ngư dân của chung ta vẫn ngày đêm kiên trì bám biển kiên quyết đấu tranh với kẻ thù phương bắc , lũ cướp biển, những kẻ mất hết tính người, những kẻ vô đạo đức xâm phạm chủ quyền biển đảo của chung ta, giết hại ngư dân chúng ta
hiện trường vụ máy bay rơi
. Chung ta không được phép quên và chắc chắn sẽ không bao giờ quên sự hy sinh quên mình của các chiến sỹ để bảo vệ cho cuộc sông bình yên ngày ngày của chúng ta.

        Một ngày mới lại đến với bao công việc đang chờ đón mỗi người chung ta, nhưng nỗi đau thầm lặng dường như vẫn khó có thể nguôi ngoai. Là những con dân của đất mẹ Việt Nam Chúng ta gửi đên gia quyến các chiến sỹ đã hy sinh vì nhiệm vụ lời chia buồn sâu sắc nhất, xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh các chiến sỹ , xin thắp một nén nhang thành kính  tưởng niệm vong linh các anh hùng ,liệt sỹ.

                                                                          Công Lý
                                                                  Ngày 8/6/2014
(1) Lời bài hát "Mùa hoa đỏ" của
nhạc sỹ Thuận Yến.